Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 87
nắm lấy tay nàng không buông

❊ ❊ ❊

“Một ngàn lượng bạc thôi mà, sao dì không đi tìm Nhị thúc, phải đến đây nhìn sắc mặt của Tứ di nương?” Gia Cát Linh Ẩn đi đến trước mặt Tiêu Doanh,nhỏ giọng nói.

Mắt Tiêu Doanh sáng lên, ngoài miệng lại nói: “Tam tiểu thư thật thích nóiđùa, cho dù đói chết, ta cũng sẽ không đi tìm Nhị thúc con, ta còn cóviệc, đi trước đây.” Nói xong, Tiêu Doanh vội vả rời khỏi phủ Thừatướng.

“Dì không đến chỗ Tứ di nương lãnh ngân lượng sao?” Gia Cát Linh Ẩn cao giọng hỏi.

“Ta không cần nữa!” Tiêu Doanh đầu cũng không quay lại, lạnh lùng nói.

Xoay người, Gia Cát Linh Ẩn nói với Kinh Phong: “Kinh Phong, ngươi đi theodõi bà ta, nhất định bà ta sẽ đến tìm Gia Cát Vũ, ngươi xem họ gặp mặt ở đâu rồi thông báo cho phu nhân của Gia Cát Vũ.”

“Dạ, tiểu thư.”

“Linh nhi muốn giải quyết bà ấy thế nào?” Sở Lăng Thiên yêu chiều nhìn GiaCát Linh Ẩn, thủ đoạn của Gia Cát Linh Ẩn luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.

“Cái này phải xem bản lĩnh của phu nhân nổi tiếng ghen tuông của Gia Cát Vũkia.” Gia Cát Linh Ẩn thở dài nói, “Đứa bé của Tam Nương quả thực rấtđáng yêu, tiếc là gặp phải một người mẹ như vậy.”

“Nếu Linh nhi thích con nít, sau này chúng ta sinh nhiều một chút.” Sở Lăng Thiên nhìn Gia Cát Linh Ẩn, cười xấu xa.

Mặt Gia Cát Linh Ẩn hơi đỏ lên, cúi đầu, không thèm để ý Sở Lăng Thiên nữa.

Sở Lăng Thiên mỉm cười gian trá: “Dáng vẻ thẹn thùng của Linh nhi thật đẹp, đi nào, đi lên phố dạo với ta một chút!”

Sở Lăng Thiên thuận thế bắt lấy tay của Gia Cát Linh Ẩn, nắm chặt trongtay mình, kéo Gia Cát Linh Ẩn ra khỏi phủ. Gia Cát Linh Ẩn thử vùng ra,nhưng Sở Lăng Thiên lại nắm chặt hơn.

“Linh nhi nếu còn vùng vẫy nữa, ta sẽ hôn nàng trên phố đó.” Sở Lăng Thiên chu miệng, cười vui vẻ.

Gia Cát Linh Ẩn quả nhiên không dám từ chối nữa, nàng tin Sở Lăng Thiênthật sự sẽ làm được chuyện này, “Thất gia chỉ muốn tản bộ đơn giản thếthôi sao?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Linh nhi thông minh lắm, có vẻ còn thông minh hơn cả ta.” Sở Lăng Thiên nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói.

Đôi kim đồng ngọc nữ đi trên phố này hấp dẫn tất cả ánh mắt của người quađường. Nữ tử cao sang xinh đẹp, khí chất xuất chúng làm cho người kháchoài nghi đây là tiên nữ hạ phàm, trong vẻ lạnh lùng lại mang theo chútngượng ngùng của nữ nhân, càng làm tôn lên vẻ động lòng người của nữ tử. Nam tử dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú dẫn đến các nữ nhân khácđều dừng chân ngoái nhìn, nam tử thường xuyên liếc nhìn nữ tử bên cạnh,trong mắt tràn đầy yêu thương, giống như trân bảo của toàn bộ thế giớiđều đặt trước mặt hắn, trong mắt hắn cũng chỉ có nữ tử xinh đẹp đi bêncạnh này.

“Nhìn kìa, nàng ấy chính là Tam tiểu thư, đi cùng nàng ấy là Thất điện hạ đó!” Một người trong đám đông hết hồn kêu lên.

“Không phải nói Tam tiểu thư có con riêng sao? Sao Thất điện hạ còn ở bên nàng ta?”

“Ngươi không biết à? Tam tiểu thư là bị hại đó, nữ nhân kia nhận tiền của người khác nên cố tình rêu rao như vậy.”

“Vậy con riêng kia là chuyện thế nào?”

“Là con của nữ nhân đó, người cố ý vu oan cho Tam tiểu thư. Tam tiểu thư sẽ mau chóng trở thành Thất vương phi thôi.”

“Hóa ra là vậy, nữ tử Thất điện hạ thích, nhất định sẽ không làm ra chuyện bỉ ổi như vậy.”

Sở Lăng Thiên cùng Gia Cát Linh Ẩn xuất hiện trên phố, lời đồn tự sụp đổ,vì thế tất cả mọi người bây giờ đều đang bàn tán, Thất vương gia muốncưới Tam tiểu thư làm vương phi.

Gia Cát Linh Ẩn biết Sở Lăng Thiên mang cô ra ngoài cũng không phải dạo phố đơn giản như vậy, y muốn nói với mọi người, nữ nhân này là trân bảo của y. Gia Cát Linh Ẩn không khỏi chủ động nắm chặt tay Sở Lăng Thiên, cảmnhận lòng bàn tay rộng lớn của Sở Lăng Thiên truyền đến ấm áp cho nàng,nhận được đáp lại của Gia Cát Linh Ẩn, tay Sở Lăng Thiên càng thêm siếtchặt.

“Linh nhi, hiện giờ nàng có biết ta đang nghĩ gì không?” Sở Lăng Thiên hỏi.

“Tâm tư của Thất gia, Linh nhi không dám đoán bừa.”

“Ta đang nghĩ, ta cứ nắm tay nàng như vậy không buông ra.”

“Vậy thì đừng buông!”

Sở Lăng Thiên lộ ra nụ cười thỏa mãn, hắn xem đây là lời hứa hẹn mà Gia Cát Linh Ẩn dành cho hắn, vĩnh viễn không buông tay!

Cũng có người không biết đôi bích nhân này, một người bán hàng rong bênđường đang hét to kéo khách, nhìn thấy Sở Lăng Thiên và Gia Cát Linh Ẩn, lập tức mời chào, “Vị công tử này, mua trâm cho phu nhân đi, công tửxem này, rất đẹp đó.”

Sở Lăng Thiên chọn một chiếc trâm ngọc, cài lên giúp Gia Cát Linh Ẩn.

“Vừa nhìn là biết công tử đúng là phu quân tốt, phu nhân đây có phu quân như vậy, đúng là rất may mắn.” Người bán hàng rong cười nói.

Sở Lăng Thiên nhìn người bán hàng rong đầy tán thưởng, từ trong ngực mócra một thỏi bạc, “Ta mua hết toàn bộ trâm của ngươi! Giúp ta đưa đếntiền trang ở trước mặt nhé!”

“Dạ!” Người bán hàng sửng sốt, lập tức hoàn hồn, hớn hở nói, “Công tử đúng là người hào phóng, tiểu nhân chúc công tử cùng phu nhân hạnh phúc mỹ mãn, con cháu đầy đàn.”

“Nhưng ta lại không nỡ để nương tử sanh nhiều con như vậy, cực lắm!” Sở Lăng Thiên phất tay áo, nói.

“Ai là nương tử của người.” Gia Cát Linh Ẩn liếc Sở Lăng Thiên trắng mắt.

“Hì hì!” Sở Lăng Thiên mỉm cười ngây ngốc.

Hai người lại đi dạo trên phố thật lâu, bỗng nhiên, một góc đường khôngbiết tại sao lại ồn ào náo nhiệt, một đám người xúm xít la hét đi vềhướng bên này, Sở Lăng Thiên bất giác bảo vệ Gia Cát Linh Ẩn ở sau lưng.

Chỉ thấy có người cầm rau thối, trứng gà không ngừng ném vào bên trong, vừa ném vừa hô: đê tiện, vô sỉ, dâm phụ! Đến gần, Gia Cát Linh Ẩn và SởLăng Thiên mới nhìn rõ người nọ, đứng giữa đám người, người phụ nữ nọchỉ mặc một cái yếm và quần trong[1], gương mặt nữ nhân bị mái tóc hỗn loạn che khuất, trước ngực người đó có treo một tấm thẻ, mặt trên có viết hai chữ ‘dâm phụ’. Đi theo sau đó là một người vừa gõ trống khua chiêng vừa hô lớn: “Mọi người mau đến xem,quả phụ vô sỉ dụ dỗ đàn ông có vợ này!”

Nữ nhân nọ cúi đầu, người khác không biết, chứ Gia Cát Linh Ẩn lại quenbiết bà, bà chính là Tiêu Doanh, phu nhân của Gia Cát Vũ nổi tiếng làbình dấm chua, thủ đoạn chấn chỉnh người này quả là hả giận. Lần này xem như cho Tiêu Doanh một bài học, trước cửa phủ thừa tướng, cái liếc mắtcủa Tam Nương và Tiêu Doanh đã bán đứng bà, Gia Cát Linh Ẩn liền quychụp chuyện lúc sáng có liên quan đến Tiêu Doanh. Tiêu Doanh ở chỗ Tứ di nương bị tức giận, Gia Cát Linh Ẩn liền biết tận dụng thời cơ gợi ý kêu bà đi tìm Gia Cát Vũ.

“À, thanh danh của bà ấy mới đúng là bị hủy hoại đó.” Sở Lăng Thiên mỉmcười vui sướng khi thấy người khác gặp họa, “Ai bảo bà ấy đắc tội vớiLinh nhi của ta.”

“Dâm phụ đi chết đi!” Một phụ nữ trung niên bưng một chậu máu lợn, tạt về phía Tiêu Doanh.

“Á!” Tiêu Doanh ngửa mặt lên trời hét lớn, quẹt lung tung trên mặt, trên người, “Cút mau!”

“Còn dám mắng người à!” Người phụ nữ trung niên nọ xông đến, một phen kéocái yếm của Tiêu Doanh, nửa thân trên của Tiêu Doanh nhất thời lõa lồtrước mặt mọi người, “Đã vậy còn không biết thẹn à, còn che cái gì màche.”

“Á!” Tiêu Doanh rốt cục cũng không chịu đựng nổi nhục nhã như vậy, dạt đámngười đang vây quanh bà sang hai bên, hướng về phía cây cột bên cạnhdùng sức đập mạnh đầu vào.

Cộp một tiếng, Tiêu Doanh té ngã xuống đất, nhất thời tắt thở, hai mắt trợn trừng. Một giọt máu từ cây cột chảy xuống, nhỏ giọt lên giữa hai đầuchân mày của Tiêu Doanh.

“Ôi, chết rồi à.” Sở Lăng Thiên ghét bỏ liếc nhìn Tiêu Doanh một cái, “Linh nhi, chúng ta đến nơi khác dạo thôi.”

“Ừm.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Sở Lăng Thiên.

Màn đêm buông xuống, Sở Lăng Thiên và Gia Cát Linh Ẩn cùng nhau đi vào Tiên Túy Lâu dùng bữa tối.

Sở Lăng Thiên là khách quen của Tiên Túy Lâu, chưởng quầy nhanh chóng dẫnhọ đến phòng đánh chữ Thiên. Chưởng quầy chưa bao giờ nhìn thấy Sở LăngThiên đến cùng nữ quyến, trong lòng biết nhất định thân phận của nữ tửnày rất đặc biệt, vì thế càng thêm dốc lòng chiêu đãi nàng.

“Lục gia, Thất gia đang ở bên trong.” Bên ngoài phòng riêng, truyền đến tiếng của chưởng quầy, giọng điệu vô cùng khó xử.

“Thất đệ ở trong đó à, bản vương càng muốn vào để chào hỏi một tiếng.” SởLăng Hiên không để ý đến sự ngăn cản của chưởng quầy, đẩy cửa vào, nhìnthấy Gia Cát Linh Ẩn, sắc mặt Sở Lăng Hiên nhất thời u ám, “Bản vươngđến xin chén rượu, Thất đệ không để ý chứ?”

“Lục ca xin cứ tự nhiên.” Sở Lăng Thiên thản nhiên nói.

Sở Lăng Hiên nhìn chằm chằm Gia Cát Linh Ẩn, “Tam tiểu thư, nếu bản vươngnhớ không nhầm, hình như ngươi còn nợ bản vương một chén rượu. Là lầnđầu tiên gặp Tam tiểu thư ở phủ thừa tướng, chén rượu kia của Tam tiểuthư bản vương vẫn còn chưa uống.”

“Lục điện hạ, thời tiết oi bức, nên uống ít rượu thôi.” Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng liếc nhìn Sở Lăng Hiên.

“Tam tiểu thư nói có lý.” Sắc mặt Sở Lăng Hiên lại càng u ám, hắn quay đầunói với Sở Lăng Thiên, “Thất đệ ném người của Thánh Điện vào trong phủcủa bản vương là có ý gì?”

“Những kẻ đó vốn là người của Lục ca, đệ chỉ là trả lại cho Lục ca mà thôi.”

“Sở Lăng Thiên, đừng tưởng bản vương không dám làm khó dễ ngươi?” Sở Lăng Hiên tức giận xoay người.

“Không phải Lục ca đã bắt đầu hành động rồi sao?” Sở Lăng Thiên cười cười, biểu hiện châm biếm.

“Thất gia, ta ăn no rồi, chúng ta đi thôi.” Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, túm lấy Sở Lăng Thiên.

“Ừm, ta cũng no rồi, Lục ca từ từ dùng nhé.”

Sở Lăng Thiên cũng đứng lên, nắm lấy tay Gia Cát Linh Ẩn, cùng nhau rời khỏi đó.

Sở Lăng Hiên nắm chặt chén rượu trong tay, lộ ra một nụ cười lạnh, Gia Cát Linh Ẩn, đời này ngươi chỉ có thể là của bản vương, đợi bản vương ổnđịnh đại sự trước, sẽ lại cùng các ngươi chơi đùa.

Sở Lăng Thiên đưa Gia Cát Linh Ẩn về Trục Nguyệt Hiên, lại ngồi thêm một lát, “Linh nhi, sắp đến Lục Quốc Đại Điển[2] rồi, ta phụ trách bố trí cấm quân, bảo đảm an toàn của đại lễ, sau nàycó thể không có thời gian đến đây, nàng nhất định phải cẩn thận.”

Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Yên tâm đi, có Mộc Tê và Kinh Phong ở đây, không cần lo lắng.”

Sở Lăng Thiên lại lo lắng dặn dò Kinh Phong và Một Tê một hồi mới lưu luyến rời khỏi Trục Nguyệt Hiên.

Như Nguyệt canh ở cửa, nhìn thấy Sở Lăng Thiên đi ra, lập tức nghênh đón,hành lễ với Sở Lăng Thiên: “Thần nữ thỉnh an Thất vương gia.”

“Tứ tiểu thư mời đứng lên.” Sở Lăng Thiên nói xong liền muốn đi.

“Thất điện hạ, đợi đã.” Như Nguyệt vội vàng nói.

“Tứ tiểu thư có chuyện gì à?”

Như Nguyệt lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, đưa cho Sở Lăng Thiên,cúi đầu: “Đây là khăn tay thân nữ thêu riêng cho Thất điện hạ, hy vọngThất điện hạ nhận cho.”

“Bản vương không thiếu khăn tay, Tứ tiểu thư vẫn là nhận lại đi.” Cảm nhậnđược ý tứ của Như Nguyệt, giọng điệu của Sở Lăng Thiên có chút khôngvui.

“Điện hạ đừng hiểu lầm!” Như Nguyệt lập tức giải thích, “Thần nữ là thấy Tamtỷ quá bận, tỷ ấy cũng không rành khâu vá, lo lắng Tam tỷ chăm sóc Thấtđiện hạ không được chu toàn, muốn chia sẻ ưu phiền giúp Tam tỷ, thần nữvốn không có suy nghĩ không an phận với điện hạ đâu.”

“Nếu thật sự Tứ tiểu thư muốn chia sẻ ưu phiền với Linh nhi, thì nên bớt gây phiền toái cho nàng ấy mới đúng.” Sở Lăng Thiên mặt không chút thayđổi.

“Điện hạ…”

“Được rồi, xem như bản vương nể mặt Linh nhi, coi như ngươi đang nói nhảm! Nếu có lần sau, bản vương quyết không khách khí.”

“Thần nữ đã hiểu.” Như Nguyệt cúi đầu, nhỏ giọng nói.

Vì sao thay đổi đối sách vẫn là không được? Như Nguyệt rầu rĩ nghĩ, nàngvốn nghĩ nếu lấy Gia Cát Linh Ẩn ra làm cái cớ, Sở Lăng Thiên quả quyếtsẽ không từ chối, kết quả lại khác một trời một vực với suy nghĩ củanàng.

Trục Nguyệt Hiên, Gia Cát Linh Ẩn bảo Nguyệt Lan chuẩn bị chút điểm tâm, mang đến phòng của Đại phu nhân.

[1] Một loại quần mặc bên trong y phục của người xưa, vì thời đó chưa có quần lót như ngày nay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »