Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 91
tứ muội muốn liên minh với ta?

❊ ❊ ❊

“Vụ án đã đưa lên Hình bộ rồi, tội đã định, còn có thể làm sao đây?” NhưNguyệt chau mày, lo âu nói, “Quan lớn vẫn không chịu gặp chúng ta, nhưng trước hết vẫn phải nghĩ sau này làm sao có thể sống yên ổn trong phủđây.” Như Nguyệt nói ra chuyện mà nàng lo lắng ở trong lòng nhất.

“Đại phu nhân sẽ không đến nỗi không thèm quan tâm chúng ta nữa, chúng ta dầu gì cũng là con gái của cha mà.”

“Hừ! Nhị phòng chính là ví dụ tốt nhất, xảy ra sự việc như thế này ở trướcmắt, muội vẫn còn có tư tưởng ngây thơ như vậy!” Như Nguyệt tức giậnnói.

“Tỷ tỷ, sau này chúng ta phải làm thế nào đây?” Như Sương không ngừng losợ, “Đại phu nhân sẽ không gả chúng ta cho người khác làm tiểu thiếp đấy chứ?”

“Muội còn nghĩ cái gì! Đi, cùng tỷ đi đến Trục Nguyệt Hiên.”

“Đi tới đó làm gì? Tỷ tỷ muốn tìm Gia Cát Linh Ẩn tính sổ ư?”

“Chỉ cần đi với tỷ là được!”

Nhờ vào ánh sáng của nến, Gia Cát Linh Ẩn đang lật xem một quyển sách, MộcTê tiến đến bẩm báo: “Tiểu thư, Tứ thiểu thư và Ngũ tiểu thư tới.”

“Để các muội ấy vào đi.” Gia Cát Linh Ẩn để sách xuống, đi ra ngoài.

Nguyệt Lan mời Như Nguyệt và Như Sương ngồi, dâng trà rồi cùng Mộc Tê lui sang một bên.

“Tứ muội, Ngũ muội, các muội đến tìm ta có việc gì không?

“Tam tỷ, muội cũng không vòng vo nữa, muội sẽ nói thẳng.” Như Nguyệt uốngmột ngụm trà, “Bây giờ cũng không còn nhị phòng, mẹ muội lại gây ra ánmạng, chỉ còn đại phòng. Tam tỷ chắc sẽ không quên trước đây đại phòngđối xử với chúng ta như thế nào?”

“Tứ muội là muốn liên minh với ta?” Gia Cát Linh Ẩn nhìn ra tâm tư của NhưNguyệt, “Tứ muội cũng nên biết, đại phòng đối với ta cũng không có uyhiếp gì, vì sao phải liên minh cùng với các muội? Các muội có thể mangđến cho ta cái gì? Vì sao lúc này Tứ muội và Ngũ muội không quan tâmchuyện làm sao để cứu Tứ di nương ra mà lại muốn tìm đồng minh?”

“Gia Cát Linh Ẩn, ngươi không cần phải làm bộ làm tịch!” Như Sương tức giậnnói, “Nếu không phải vì ngươi, mẹ ta cũng sẽ không mang trên lưng cáitội danh giết người!”

“Lời nói của Ngũ muội, ta nghe thật không hiểu.” Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùngnói: “Người đích thị là do Tứ di nương giết, tại sao lại là vì ta nên bà mới mang trên lưng cái tội danh đó?”

“Hừ! Nếu như không phải vì ngươi bỏ gói thuốc độc đó vào người ta, mẹ làm sao có thể…”

“Ngũ muội chẳng lẽ muội đã quên người khởi xưởng ra chuyện này là ai sao?”

“Đừng nói nữa.” Như Nguyệt kéo Như Sương, trên mặt nặn ra vẻ tươi cười, “Tamtỷ, Như Nguyệt tự biết mình không có bản lĩnh gì, không lọt được vào mắt của tỷ, nhưng sau này Như Nguyệt và Như Sương sẽ sẵn sàng làm mọi việcTam tỷ chỉ bảo, những việc lặt vặt Tam tỷ sai bảo, bọn muội sẽ dốc sứclàm theo. Chỉ mong Tam tỷ có thể che chở chu toàn cho bọn muội.”

“Tứ muội quả là đã đánh giá ta quá cao rồi. Bản thân ta đây còn khó bảotoàn, làm sao có thể che chở cho các muội chu toàn được? Ta có thể đảmbảo là, chỉ cần Tứ muội và Ngũ muội không đối đầu với ta, ta vĩnh viễncũng sẽ không đối địch với các muội.”

“Tam tỷ thật sự là thấy chết mà không cứu sao?” Trong ánh mắt của Như Nguyệt lộ ra một tia tức giận.

“Tứ tiểu thư, người hãy suy nghĩ thật kỹ lời của Tam tiểu thư nói đi.” Mộc Tê nhịn không được nói ra.

Lời của Gia Cát Linh Ẩn nói, sẽ để cho tỷ muội Như Nguyệt một đường sống,nếu các nàng sống an phận, tất nhiên sẽ không có ai làm khó dễ các nàng, còn nếu không biết điều thì đó chính là tự làm tự chịu.

“Như Nguyệt đã hiểu.” Như Nguyệt dừng một chút, “Tam tỷ nói như vậy, NhưNguyệt cũng an lòng, không làm phiền Tam tỷ nữa. Như Sương, đi thôi.”

“Tứ muội, Ngũ muội đi thong thả.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu.

“Tiểu thư, Tứ tiểu thư và Ngũ tiểu thư sẽ thực sự sống an phận ư?” Nguyệt Lan lo âu hỏi.

“Có mới lạ đấy.” Mộc Tê tức giận nói: “Loại người như thế để ở bên cạnh lànguy hiểm nhất, không biết lúc nào lại gây chuyện xấu gì. Phải cách xara mới có thể yên tâm một chút.”

Ngày thứ hai, trong phủ Thừa Tướng của Gia Cát Chiêm, có một vị khách khôngmời mà đến, Lưu quản gia đang chuẩn bị xuất môn, lại nhìn thấy một câyquải trượng của một vị lão phu nhân từ trong kiệu bước ra. Hắn nhanhchóng tiến lên hỏi: “Lão phu nhân, phu nhân muốn tìm ai sao ạ?”

Lão phu nhân liếc mắt khinh miệt nhìn Lưu quản gia, đầu ngưỡng thật cao,không khách khí nói: “Bản Thái quân muốn tìm ai còn phải thông báo vớingươi sao? Tránh ra!” Nói xong, lão phu nhân bước đi thong thả, đi đếnphòng của Đại phu nhân.

Lưu quản gia nghi ngờ nhìn theo bóng lưng của lão phu nhân, phần lớn kháchcủa phủ Thừa Tướng đều là thân phận tôn quý, hắn cảm thấy mình hỏi thămtrước cũng không có chỗ nào không ổn, tại sao lại khiến lão phu nhân bất mãn.

“Lưu quản gia, lão phu nhân vừa nãy là mẹ của đại phu nhân, Tiêu lão tháiquân của Tiêu gia.” Một gia nô đã làm vài chục năm ở phủ Thừa Tướng nói.

“Ta biết rồi.”

Gia Cát Chiêm đã hủy bỏ mọi lệnh cấm đối với Gia Cát Hồng Nhan, lúc này Gia Cát Hồng Nhan đang ở trong phòng của Đại phu nhân, nói chuyện của Tứ di nương. Đại phu nhân vẫn chưa thể cử động, chỉ có thể suốt ngày nắm lỳ ở trên giường.

“Không ngờ Lâm Tuyết lại gây ra một chuyện động trời như vậy, tam phòng, tứphòng cũng không còn nữa, như vậy thì gia sản của phủ Thừa Tướng đều làcủa con và Như Phong rồi.”

“Như Nguyệt và Như Sương thì không có gì đáng ngại, hai người đó thành sựthì ít mà bại sự lại có thừa.” Nghĩ đến Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát HồngNhan không khỏi nhíu mày, “Tam phòng…”

Đại phu nhân cười cười xem thường: “Mặc dù hiện tại Gia Cát Linh Ẩn đanggặp thuận lợi, nhưng một cây thì chẳng thể chống vững được. Bây giờ nóđang huênh hoang, chưa phải lúc, con đừung hành động bừa bãi, phải đợithời cơ chín muồi.”

“Nữ nhi biết rồi ạ.” Gia Cát Hồng Nhan gật đầu, “Trước kia là do con đã quá khinh địch, không suy nghĩ chu toàn, nên mới để cho nó thừa cơ được.”

Lúc này, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói của lão phu nhân: “Mẫn nhi, Mẫn nhi có đó không?” Lão phu nhân vừa gọi vừa tiến vào.

“Là ngoại tổ mẫu!” Thấy Tiêu lão thái quân, Gia Cát Hồng Nhan vui mừngnghênh đón, ôm lấy cánh tay của Tiêu lão thái quân lắc lắc, “Ngoại tổmẫu sao lại tới đây vậy ạ?”

“Ghé thăm mẹ con và con một chút.” Tiêu lão thái quân cưng chiều vỗ vỗ lênmặt của Gia Cát Hồng Nhan, sau đó mới nhìn đến Đại phu nhân đang nằm úpsấp ở trên giường, vội vàng hỏi: “Mẫn nhi, con bị sao vậy?”

Đại phu nhân thở dài, không trả lời.

“Là bị Hoàng Hậu nương nương phạt trượng ạ.” Gia Cát Hồng Nhan thay Đại phu nhân trả lời.

“Nhưng tại sao?” Sắc mặt của Tiêu lão thái quân nhất thời có điểm khó nhìn, “Đánh con cũng không nghĩ đến mặt mũi của Tiêu gia?”

“Tất cả cũng tại tam phòng là con nha đầu thối kia.” Đại phu nhân thở dài trút ấm ức ra.

“Thật không thể tưởng tượng nổi mà!” Lão Thái quân tức giận nện quải trượngxuống đất, “Con cũng là vì thể diện của hoàng tộc, mới đem chuyện này đi nói với hoàng hậu, thế mà hoàng hậu lại không biết suy xét, lại đánhcon thành ra thế này, bản Thái quân phải đi tìm người nói chuyện.” Tiêulão thái quân ỷ mình đức cao vọng trọng, Tiêu gia là gia tộc mãnh tướng, có công với nước, nay lại thấy Hoàng Hậu đánh Đại phu nhân thành ra thế này, trong lòng không khỏi tức giận.

“Mẹ, xin mẹ bớt giận.” Đại phu nhân khuyên lơn, “Cũng không có gì đáng ngại, mấy ngày nữa là ổn rồi ạ. Hoàng Hậu nương nương là người đứng đầu hậucung, làm sao có thể tìm người đòi lại lý lẽ được.”

“Hừ! Vậy cũng không thể bị đánh bất công như vậy được.” Tiêu lão thái quânvẫn còn tức giận, “Tam phòng, nha đầu kia không phải đã đưa đến miếu rồi sao? Tại sao lại trở về?”

“Ầy!” Đại phu nhân thở dài, đem Gia Cát Linh Ẩn trở về, đó là chuyện bà hốihận nhất, mỗi khi nhớ tới bà lại hối hận không thôi, “Vốn là muốn đem nó về để thay Hồng Nhan đến Thiên Thai Tự cầu phúc cho Thái hậu, không ngờ Thái hậu lại hoăng thệ…”

“Con đúng là quá hồ đồ!” Tiêu lão thái quân nhịn không được nói.

“Mẹ, hôm nay mẹ tới có chuyện gì không?”

“Xem trí nhớ của mẹ này, lại quên mất chuyện chính sự.” Tiêu lão thái quânvỗ đầu một cái, “Doanh nhi có tới đây tìm con không? Mấy ngày trước nóbị cha và đại ca con đuổi đi, mẹ không an tâm, cho người đi tìm nhưngcũng không tìm được. Ngày hôm qua có một tên ăn mày tìm tới phủ, mẹ vừanhìn thì sao có thể gọi là ăn mày được chứ, đó là Khoa nhi mà! Mẹ hỏi mẹ nó ở đâu, nó cũng nói không rõ! Hôm nay mới tới đây, muốn hỏi thăm mộtchút.”

“Không thấy Tứ muội?” Ngực Đại phu nhân chùn xuống, mấy ngày nay bà đã quênmất chuyện của Tiêu Doanh, lúc này lại nghe Tiêu lão thái quân nhắc tới, thoáng có một dự cảm không lành, “Muội ấy đúng là có tới đây, con cònđể phòng thu chi cho nó một ngàn lượng bạc, sau đó thì không nghe thấytin tức gì nữa, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”

“Sao lại thế chứ!” Quải trượng của Tiêu lão thái quân không ngừng nện xuốngđất, vành mắt lại có chút đỏ lên, “Con cũng sai người của phủ Thừa Tướng ra ngoài tìm xem, nhất định phải tìm ra được Doanh nhi.”

“Mẹ, mẹ không nên gấp gáp, tứ muội là người hiền lành. Hồng Nhan, con mau đi bảo Lưu quản gia cho người ra ngoài tìm xem.”

“Dạ, con đi ngay đây.”

Gia Cát Hồng Nhan đi rổi, Đại phu nhân lại tiếp tục an ủi lão thái quân.Nhìn bộ dạng này của Đại phu nhân lại nghĩ đến nữ nhi đang mất tích củamình, Tiêu lão thái quân đau lòng, nước mắt chảy xuống.

Chạng vạng tối, gia nô đi tìm người của phủ Thừa Tướng đều lần lượt trở về,Lưu quản gia đi đến, đứng trước cửa bẩm báo: “Phu nhân, lão phu nhân, đã tìm nhiều lần khắp cả thành mà vẫn không thấy tung tích của Lý phunhân. Nhưng lại phát hiện ra một thi thể đã thối rửa ở bờ sông, nhìn qua thì đó là thi thể của một nữ nhân, một huynh đệ đã xé một mảnh vải từtrên thi thể đó ra, Đại phu nhân, lão phu nhân, hai người nhìn thử xem.”

Gia Cát Hồng Nhan tiến lên nhận lấy, đưa tới trước mặt Đại phu nhân và lão phu nhân.

“Đây là… Doanh nhi!” Thấy vật trong tay Gia Cát Hồng Nhan, Tiêu lão tháiquân run rẩy lấy tay sờ sờ, kêu lên một tiếng Doanh nhi rồi nhất thờingất đi.

Mảnh vải này chính là cống phẩm thượng hạng của Giang Nam, là của hoàng đếban cho Tiêu gia, Tiêu lão thái quân cảm thương Tiêu Doanh mất chồng,nên ban lại cho Tiêu Doanh.

“Lẽ nào Tứ muội đã?” Sắc mặt của Đại phu nhân trở nên trắng bệch, không dám nói tiếp, lập tức ra lệnh cho Gia Cát Hồng Nhan, “Còn không mau tới xem ngoại tổ mẫu của con!” Đại phu nhân nghĩ muốn đứng lên không ngờ lạichạm phải vết thương, không khỏi kêu lên một tiếng.

Gia Cát Hồng Nhan thì càng không ngừng vỗ ngực của Tiêu lão thái quân, lạixoa bóp khắp người bà, một lúc sau lão thái quân mới từ từ tỉnh lại, kêu lên một tiếng Doanh nhi rồi lại khóc rống lên.

“Ngoại tổ mẫu, xin hãy nén bi thương.”

Tiêu lão thái quân lau nước mắt, nước mũi, trong mắt lộ ra một tia hung ác,“Nếu để cho ta tra ra được là ai đã hại Doanh nhi, bản thái quân nhấtđịnh sẽ phanh thây xẻo thịt nó!”

“Mẹ, mẹ phải chú ý sức khỏe!” Đại phu nhân nặng nề thở phì phò, “Hồng Nhan, con mau đưa ngoại tổ mẫu trở về.”

Gia Cát Hồng Nhan đỡ Tiêu lão thái quân dậy, trước khi ra khỏi phủ ThừaTướng, Lưu quản gia đột nhiên nói: “Lão phu nhân, nô tài có nhớ tới ngày mà Tứ tiểu thư tới phủ Thừa Tướng đã xảy ra một việc.”

“Việc gì?” Tiêu lão thái quân hỏi.

“Khi đó có một nữ nhân ôm một đứa trẻ…” Lưu quản gia liền đem chuyện ngàyhôm đó của Tam Nương tới phủ gây chuyện, sau đó lại nói ra chuyện nghenói có một quả phụ bị bắt đi diễu phố bị làm nhục giữa đường kể ra choTiêu lão thái quân biết.

“Ừ!” Tiêu lão thái quân gật đầu, “Ta sẽ tra rõ chuyện này.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »