Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 69
nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm

❊ ❊ ❊

Ánh mắt lạnh thấu xương của Như Mộng chuyển động, nhìn chằm chằm Gia CátHồng Nhan, nói: “Còn có tỷ, đại tỷ! Ngày ấy rõ ràng là tỷ cầm bánh hoaquế kêu muội đưa cho tam muội, lại nói là chủ ý của muội! Tỷ ghen tị tam muội trong Bách Hoa Yến đã đoạt lấy nổi bật của tỷ, cho nên tỷ muốngiết muội ấy, rồi lại sợ lộ tẩy mới đến tìm muội! Nha hoàn trong phòngmuội có thể làm chứng!”

“Tỷ không có!” Gia Cát Hồng Nhan thẹn quá hoá giận, quát lên: “Như Mộng, muội đúng là nói hưu nói vượn!”

“Đại tỷ muốn giết tam muội cũng không phải một hai lần,” Như Mộng nghĩ đếntrao đổi trước đó với Gia Cát Linh Ẩn, tiếp tục nói: “Khi tam muội còn ở chùa, đại tỷ đã mua chuộc lão ni cô, khiến bà ta hạ độc trong thuốc của tam muội, sau đó còn giết ni cô kia diệt khẩu. Còn có lần kia, đại tỷcùng tam muội đi gặp Lục vương gia, đột nhiên sát thủ của Thanh Ngọc Môn xông ra, cũng là do đại tỷ an bài.”

“Thì ra đại tỷ hận muội như thế. Linh nhi không biết đã làm chuyện gì khiếncho đại tỷ hận muội thấu xương, muốn đẩy muội vào chỗ chết?” Gia CátLinh Ẩn kinh ngạc nhìn Gia Cát Hồng Nhan, nói.

“Như Mộng,” Gia Cát Hồng Nhan nhìn chằm chằm Như Mộng, hỏi: “Ngươi nói những lời này, có chứng cớ gì?”

“Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm.” Như Mộng nói tiếp:“Thuốc đưa cho lão ni cô kia là muội mua, cũng là muội đi đưa. Sát thủThanh Ngọc Môn cũng là đại tỷ kêu muội đi tìm. Muội chính là chứng cớ!”

“Ngươi… Nói cái gì…” Gia Cát Hồng Nhan nhìn Như Mộng, nói năng lộn xộn. Việcnày Như Mộng căn bản không biết, trừ phi là Như Mộng tự hãm hại mình,“Ta không có làm, càng không có kêu ngươi đi làm!”

Sắc mặt Đại phu nhân lập tức trở nên trắng bệch, muốn giải vây cho Gia Cát Hồng Nhan rồi lại nói không ra lý do.

“Rầm!” Gia Cát Chiêm liền tức giận, vỗ lên thư án một chưởng: “Tiêu Mẫn, việc này thật sao?”

Nhìn thấy vẻ giận dữ của Gia Cát Chiêm, trong lòng Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng cười. Nàng biết rõ, Gia Cát Chiêm lộ vẻ phẫn nộ cũng không phải bởi vìthương yêu nàng, chẳng qua là bởi vì Gia Cát Hồng Nhan thiếu chút nữalàm cho ông ta mất đi một quân cờ có tiềm lực như vậy.

Đại phu nhân sợ tới mức lập tức quỳ xuống, dập đầu trên đất: “Lão gia,thiếp quả thật không biết sự tình, Hồng Nhan trẻ người non dạ, ông hãytha thứ cho nó lần này đi, thiếp cam đoan, tuyệt đối không có lần sau!”

“Lần sau?” Khoé miệng Gia Cát Chiêm run rẩy, đi đến trước mặt Gia Cát HồngNhan, ‘chát chát’ nặng nề giáng cho Gia Cát Hồng Nhan hai cái tát. MặtGia Cát Hồng Nhan lập tức sưng vù lên.

“Nếu hôm nay lão phu không phạt nặng ngươi thì sẽ giải thích với Linh nhinhư thế nào?” Hai mắt Gia Cát Chiêm đỏ lên, tàn nhẫn nhìn chằm chằm GiaCát Hồng Nhan.

“Phụ thân không nên tức giận, Linh nhi tin tưởng đại tỷ cũng là nhất thời hồ đồ.” Gia Cát Linh Ẩn nói: “Phụ thân hãy nể mặt Linh nhi, đừng nên trách tội đại tỷ.”

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn mở miệng cầu tình, Gia Cát Chiêm dịu lại, trongmắt đầy tơ máu, nói: “Lần này ta tạm tha cho các ngươi, trừng phạt nhẹđể răn đe, nếu có lần sau thì đừng trách ta không nể nang! Cấm cửa HồngNhan một tháng, không cho phép ra khỏi cửa phòng một bước!” Dù sao ôngta cũng phải chú ý đến mặt mũi của Tiêu gia, cầu tình của Gia Cát LinhẨn cũng là cho ông ta một con đường.

“Cám ơn lão gia, Hồng Nhan nhất định không dám!” Đại phu nhân kéo kéo Gia Cát Hồng Nhan.

Gia Cát Hồng Nhan cũng lập tức nói: “Cha, nữ nhi biết sai rồi, nữ nhi không dám!”

Gia Cát Chiêm nhìn thoáng qua hai người quỳ trên đất, chán ghét nói: “Cút đi!”

Sau khi Đại phu nhân và Gia Cát Hồng Nhan rời đi, Gia Cát Linh Ẩn cũng rời khỏi. Hôm nay nàng thật sự có chút mệt mỏi.

Gia Cát Linh Ẩn mới vừa quay về Trục Nguyệt Hiên liền nhìn thấy Thanh Y lolắng đi lên. Thanh Y nói: “Tiểu thư, môn chủ đã xảy ra chuyện!”

“Xảy ra chuyện gì?” Gia Cát Linh Ẩn vội vàng hỏi.

“Vết thương cũ của môn chủ tái phát, kinh mạch toàn thân đều bị phong bế,lần này tái phát vô cùng nghiêm trọng, cho dù thần y cũng khoogn đủ sứccứu chữa!” Vẻ mặt Thanh Y lo lắng sốt ruột.

“Tại sao có thể như vậy? Thương Y ở đâu?”

“Ở bên trong!” Thanh Y chỉ chỉ bên trong phòn:. “Môn chủ tới tìm tiểu thưđã lâu, biết được tiểu thư tiến cung, muốn chờ tiểu thư trở về, khôngngờ bỗng nhiên miệng liền thổ huyết, ngất đi!”

Gia Cát Linh Ẩn lập tức đi vào phòng, nhìn thấy Thương Y đang nằm trêntrường kỷ. Trên mặt y không có huyết sắc, khoé miệng còn có một chút vết máu, mắt nhằm nghiền giống như đang ngủ say.

“Tại sao có thể như vậy? Tái phát nhanh như vậy?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Chỉ sợ là lần trước môn chủ ra ngoài, vì lo lắng cho an nguy của tiểu thư,muốn mau chóng giải quyết rắc rồi rồi vội vã trở về, cho nên đã thúc đẩy nội lực cực lớn, khiến cho thân thể không đủ sức chịu đựng, mới làm cho nội thương phát tác.” Thanh Y giải thích.

“Mộc Tê, lấy bút mực đến!” Gia Cát Linh Ẩn vội vàng nói.

Mộc Tê đưa bút mực tới. Gia Cát Linh Ẩn mở giấy Tuyên Thành ra, nhanh chóng vẽ vòng quanh trên giấy một bức bản đồ, đưa cho Thanh Y: “Ngươi đi tìmnơi này, tên là Linh Sơn. Ở trên đỉnh núi Linh Sơn từng có một vị caonhân ở ẩn, sau khi vị cao nhân qua đời, ở nơi này lưu lại một gốc ThánhTuyết Đơn, mau lấy nó về đây!”

“Thánh Tuyết Đơn?” Thanh Y giật mình hỏi: “Trên đời thật sự có Thánh TuyếtĐơn? Làm sao Tam tiểu thư biết được nơi đó sẽ có Thánh Tuyết Đơn?”

“Ngươi không cần biết làm sao mà ta biết được. Tóm lại, ngươi tới nơi đó nhấtđịnh sẽ tìm được! Mau đi đi! Còn nữa, Linh Sơn nhiều dã thú hung mãnh,ngươi nhất định phải chú ý an toàn!”

“Vâng! Ta tất nhiên là tin tưởng Tam tiểu thư, nhưng mà ta đi rồi, an toàn của Tam tiểu thư…”

“Còn có Kinh Phong ở đây, ngươi mau đi đi!”

“Kẻ thù của môn chủ đại nhân không ít, nếu bọn chúng biết tin tức môn chủbị hôn mê, nhất định sẽ đến báo thù. Trong khoảng thời gian này vẫn xinTam tiểu thư để cho môn chủ ở lại phủ Thừa tướng, miễn cho để lộ tintức.”

“Đó là dĩ nhiên. Ta tuyệt đối bảo đảm an toàn của hắn! Ngươi dọc đường cẩn thận!”

“Ta đây đi trước!” Thanh Y đi tới trước mặt Kinh Phong, nghiêm túc nói:“Tiểu quỷ, an nguy của môn chủ đại nhân cũng xin nhờ ngươi, coi nhưThanh Y ta nợ ngươi một ân tình!”

“Yên tâm đi.” Kinh Phong nghiêm túc nói.

Thanh Y gật gật đầu, phi thân nhảy ra khỏi Trục Nguyệt Hiên, bay về hướng Linh Sơn.

“Mộc Tê, từ hôm nay trở đi, bất luận kẻ nào đến Trục Nguyệt Hiên đều ngăn ởngoài cửa, không có sự đồng ý của ta, bất cứ kẻ nào cũng không được phép tiến vào.” Gia Cát Linh Ẩn dặn dò nói.

“Dạ, tiểu thư.”

Gia Cát Linh Ẩn để cho Kinh Phong ôm Thương Y đến trên giường, sau đó múcmột thau nước sạch, nhẹ nhàng lau vết máu ở khoé miệng của Thương Y,“Ngươi này thật vụng về, có muốn nhìn xem hiện tại mình xấu bao nhiêu?Ngươi nhất định phải kiên trì, Thanh Y sẽ nhanh chóng trở về! Ăn xongThánh Tuyết Đơn, ngươi sẽ tốt lên.”

Gia Cát Linh Ẩn nghĩ đến bởi vì Thương Y bận tâm đến an nguy của nàng, muốn trở về mau một chút, mới biến thành cái dạng này như bây giờ, cho nênnàng liền không ngừng tự trách. Giữa bọn họ chỉ là giao dịch mà thôi,sao lại đáng để liều tánh mạng.

Kinh Phong đi vào trong viện, phát đi một tín hiệu cho trong cung. Rất nhanh, Sở Lăng Thiên đến Trục Nguyệt Hiên.

“Chuyện gì xảy ra? Gọi ta tới đây gấp như vậy, Tam tiểu thư có nguy hiểm sao?” Sở Lăng Thiên hỏi.

Kinh Phong lén liếc mắt một cái xem thường, nói: “Không phải Tam tiểu thư,là Thương Y môn chủ, bệnh cũ tái phát, đã lâm vào hôn mê.”

“Mau dẫn ta đi nhìn xem!”

Nhìn thấy Sở Lăng Thiên đến đây, Gia Cát Linh Ẩn thoáng cảm thấy an tâm mộtít. Nàng ỷ lại vào Sở Lăng Thiên, ngay cả bản thân mình cũng không nhậnthấy được. Sở Lăng Thiên bắt mạch của Thương Y, chân mày nhíu chặt lại,vẻ mặt lo lắng, trầm giọng nói: “Lần này còn nghiêm trọng hơn so với lần trước!”

“Thanh Y đã đi Linh Sơn lấy Thánh Tuyết Đơn, hy vọng còn kịp.” Gia Cát Linh Ẩn nói.

“Thánh Tuyết Đơn?” Con ngươi Sở Lăng Thiên sáng ngời, “Có vị danh y nói qua,thương thế của Thương Y không phải Thánh Tuyết Đơn thì không thể trị.Nhưng Thánh Tuyết Đơn này vẫn luôn là thứ trong truyền thuyết, chưa chắc là thật.”

“Là thật.” Gia Cát Linh Ẩn kiên định nói: “Ngay tại Linh Sơn!”

Tuy rằng nghe buồn cười như thế, nhưng Sở Lăng Thiên lại không chút do dựlựa chọn tin tưởng Gia Cát Linh Ẩn, trong ánh mắt lo lắng xuất hiện mộttia hy vọng: “Thương Y thật sự là một tên mạng lớn, thứ tốt như vậy lạicó thể để cho hắn đụng tới.” Nói xong, Sở Lăng Thiên lấy ra từ trongngực một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc xanh lục, cạy mở miệng củaThương Y, nhét vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »