Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6052 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 90
tứ di nương nhận tội

❊ ❊ ❊

“Ngỗ tác tiên sinh, bộ hỉ phục này có vấn đề gì?” Gia Cát Chiêm thấp giọng hỏi.

“Có người đem độc dược này rắc trên bộ hỉ phục, Nhị tiểu thư sở dĩ trúngđộc vì mặc bộ hỉ phục vào, mưu đồ của người hạ độc quả thật là thâmsâu.”

“Bộ hỉ phục của Nhị tiểu thư là từ đâu?” Lương Thế Toàn hỏi.

“Là ta đưa cho Nhị tỷ.” Gia Cát Linh Ẩn điềm tĩnh đứng ra nói, nàng đã nhìn ra được mọi chuyện của ngày hôm nay đều là nhắm về phía Gia Cát Linh Ẩn nàng.

Những người khác kinh ngạc nhìn về phía Gia Cát Linh Ẩn, ai cũng nhao nhao suy đoán lẽ nào độc dược quả thật là Tam tiểu thư hạ.

“Bộ hỉ phục này mặc dù là của Linh nhi đưa nhưng cũng không thể nói là doLinh nhi hạ độc được.” Gia Cát Chiêm nhìn Gia Cát Linh Ẩn bằng ánh mắttrách cứ, trách nàng không nên đứng ra thừa nhận.

“Tam tiểu thư, trừ người ra còn có ai khác đã tiếp xúc qua bộ hỉ phục nàychưa?” Nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Gia Cát Chiêm, Lương Thế Toàn cũng cố gắng dẫn dắt Gia Cát Linh Ẩn tự giải vây cho chính mình.

“Theo ta được biết thì ngoại trừ ta ra, cũng chỉ có mình Nhị tỷ, về phần còncó ai khác tiếp xúc qua hay chưa thì ta không biết.” Gia Cát Linh Ẩnthành thật trả lời.

“Nói như vậy thì Tam tiểu thư chính là người bị tình nghi lớn nhất.” LươngThế Toàn nhìn Gia Cát Chiêm, vẻ mặt có chút bắt đắc dĩ, hắn nhanh chóngchuyển đề tài, “Nhưng cũng chỉ là tình nghi mà thôi, ngỗ tác, ngươi đilục soát tất cả phòng ốc của mọi người trong phủ, xem thử có ai cất giấu độc dược hay không.”

“Dạ, đại nhân.”

Sau một nén nhang, Ngỗ tác tay không trở về, “Đại nhân, không có phát hiện gì.”

“Ừ, nếu trong phòng đã không có thì, Thừa Tướng gia, chỉ còn cách là soátngười thôi, mỗi người ở đây ai cũng ở trong diện tình nghi. Xin ThừaTướng gia hãy đáp ứng.” Lương Thế Toàn nói.

“Ừ.” Gia Cát Chiêm gật đầu, “Chuyện này xin giao toàn quyền cho Lương đại nhân.”

“Đa tạ Thừa Tướng gia, đối với việc soát người nữ quyến, hạ quan có chút bất tiện, nên xin để các nữ quyến lục soát lẫn nhau.”

“A!” Đột nhiên, Tứ di nương kinh hô một tiếng, nhảy đến bên cạnh Gia Cát Linh Ẩn, ôm chặt lấy Gia Cát Linh Ẩn.

“Kêu cái gì?” Gia Cát Chiêm nhìn Tứ di nương trừng trừng, “Câm miệng cho ta.”

Tứ di nương vỗ vỗ ngực, thở hổn hển, “Vừa rồi hình như ta nhìn thấy Nhị tiểu thư nở nụ cười.”

“Chớ có nói hưu nói vượn, giả thần giả quỷ.” Gia Cát Chiêm mắng.

Thi thể của Như Mộng ở đây, khiến xung quanh trở nên u ám, mới vừa rồi Tứdi nương còn kêu lên sợ hãi, trong lòng ai nấy đều không khỏi sợ hãi,Như Nguyệt và Như Sương dựa chặt vào bên người Tứ di nương.

Gia Cát Linh Ẩn âm thầm sờ vào chỗ mới vừa bị Tứ di nương chạm qua, ngực chùn xuống.

“Ngũ muội sợ thì đứng phía sau đi.” Gia Cát Linh Ẩn kéo Như Sương.

Như Sương vẻ mặt ghét bỏ, giằng người ra khỏi Gia Cát Linh Ẩn, chán ghét nhìn nàng một cái sau đó đứng ra xa.

Lương Thế Toàn và ngỗ tác cũng nhau lục soát tất cả nam nhân, cũng không cóphát hiện gì, tiếp đến là các nữ quyến lục soát lẫn nhau.

“Tam tiểu thư, hai chúng ta một cặp?” Tứ di nương nhìn Gia Cát Linh Ẩn, hỏi.

“Dạ, con không có ý kiến.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Tứ di nương, Linh nhi đắc tội với người.”

Gia Cát Linh Ẩn lục soát người Tứ di nương trước, lục soát trên dưới mộtlần không thấy có phát hiện gì. Ngược lại khi Tứ di nương lục soát người Gia Cát Linh Ẩn, ánh mắt của bà xuất hiện một tia âm lãnh, tay chậm rãi đưa về phía hông của Gia Cát Linh Ẩn, bà không có quên lời đã nói vớitỷ muội Như Nguyệt, phải là một đòn chí mạng, bằng không thì không nênmanh động. Hôm nay, ngay lúc này chính là thời khắc bà đánh bại Gia CátLinh Ẩn. Khi mà tay bà chạm được vào hông của Gia Cát Linh Ẩn, Tứ dinương nhất thời sửng sốt, tại sao lại như vậy chứ? Rõ ràng bà đã đem gói thuốc độc nhét vào bên hông của Gia Cát Linh Ẩn rồi mà, sao lại khôngcó? Nhất thời, trong lòng Tứ di nương chấn động, tim đập liên hồi. Taycàng không ngừng ở trên thân thể của Gia Cát Linh Ẩn lục qua soát lạimột lần rồi một lần nữa.

“Tứ di nương, rốt cục muốn tìm thứ gì?” Vẻ mặt Gia Cát Linh Ẩn có chút bấtđắc dĩ, “Người đã lục soát năm lần rồi, Tứ di nương sẽ không cho rằngđộc dược ở trên người con đấy chứ?”

“A.” Tứ di nương lúc này mới phục hồi lại tinh thần, không cam lòng thu tay lại, “Được rồi, không có.”

Tứ di nương mắt đối mắt với Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Linh Ẩn đang nhìn bàcười như không cười, nhất thời bà cảm giác được có một tia nguy hiểm,mới vừa rồi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Gia Cát Linh Ẩn đã làmcái gì. Bỗng nhiên, Tứ di nương nhớ tới hành động lúc nãy của nàng đốivới Như Sương, trong đầu như nổ tung, trước mắt tối sầm lại, thiếu chútnữa ngất xỉu.

“Tứ di nương trong người không khỏe sao? Mau mau ngồi xuống nghỉ đi.” Gia Cát Linh Ẩn đỡ Tứ di nương để cho bà ngồi vào ghế.

Tứ di nương nắm thật chặt tay của Gia Cát Linh Ẩn, đôi môi bởi vì sợ hãimà không ngừng run rẩy, dùng một giọng nói run rẩy mà rõ ràng chỉ có hai người mới nghe được: “Tam tiểu thư, đừng mà, van xin tiểu thư, đừng…”

“Ngũ tiểu thư, đây là cái gì?” Tứ di nương còn chưa nói hết thì đã thấy một nha đầu giơ một gói thuốc ra hỏi.

Gia Cát Linh Ẩn nhẹ nhàng nhìn Tứ di nương cười cười, “Tứ di nương, đã không còn kịp nữa rồi.”

“Cho ta xem.” Ngỗ tác cẩn thận nhận lấy gói thuốc, thận trọng ngửi một chútrồi sợ hãi nói, “Thừa Tướng gia, đại nhân, đây chính là độc dược trên bộ hỉ phục của Nhị tiểu thư.”

“Ngũ tiểu thư, ngươi còn có gì để nói không?” Lương Thế Toàn đi tới muốn bắt Như Sương lại.

“Ta… ta không có!” Như Sương vội vàng nói, “Không phải ta làm, ta không biết gói thuốc này tại sao lại ở trên người ta, ta thật sự không có.”

“Ngũ tiểu thư, vật chứng ngay trước mắt bản quan, ngươi còn muốn chối cãisao? Ngươi hãy nhận tội đi.” Lương Thế Toàn lớn tiếng quát.

“Ta thật sự là không có.” Như Sương dùng sức giằng ra, “Mẹ, cứu con, conkhông có hạ độc, con không có hại chết Nhị tỷ, mẹ mau làm chứng chocon.”

“Chớ có nói nhảm nữa.” Lương Thế Toàn quát một tiếng, rồi quay lại hỏi GiaCát Chiêm, “Thừa Tướng gia, người xem nên xử trí thế nào?”

Gia Cát Chiêm nhìn Như Sương một chút, lại nhìn sang thi thể của Như Mộng,đau lòng nói: “Mưa hại tỷ tỷ của mình, tội đáng chết, Lương đại nhânkhông cần nể tình riêng, cứ dựa theo luật lệ của nước Lăng Nguyệt mà xửtrí.”

“Hạ quan đã hiểu, Ngũ tiểu thư đi thôi.”

“Chờ một chút!” Tứ di nương bỗng nhiên kêu lên, “Lương đại nhân, đừng mang Như Sương đi, Như Sương đích thực là vô tội.”

“Tứ di nương, hạ quan có thể hiểu tâm trạng của người, nhưng quốc có quốcpháp, hạ quan thân là mệnh quan triều đình, phải chiếu theo phép nước mà làm việc.”

“Là ta… là ta đã hạ độc.” Tứ di nương cuối cùng cũng không thể chứng kiếnNhư Sương thay mình chịu tội, “Là ta làm, độc trên người Như Sương cũnglà do ta để.”

“Mẹ!” Như Sương nhìn chằm chằm Tứ di nương, trong mắt là nỗi tuyệt vọng vàkhiếp hãi, nàng không thể tin hỏi, “Mẹ muốn hãm hại ta, để cho bản thânthoát tội ư?”

“Mẹ…” Tứ di nương hết đường chối cãi, “Là ta hạ độc, dẫn ta đi đi.”

“Bốp!” Gia Cát Chiêm hung hăng đánh Tứ di nương một bạt tai, “Ngươi, vì sao lại hạ thủ với Như Mộng?”

“Ha ha ha!” Tứ di nương đột nhiên cười ha hả, “Vì sao? Muốn trách thì phảitrách nó đã nhìn thấy chuyện không nên thấy. Đại ca của thiếp vào nhàkho lấy đi vàng bạc châu báu bị Như Mộng nhìn thấy, thiếp lo lão giabiết chuyện sẽ trách tội thiếp, nên đã hạ độc giết chết Như Mộng.”

“Đúng là một người đàn bà tâm địa tàn nhẫn!” Gia Cát Chiêm lại giơ tay cho Tứ di nương một cái tát nữa.

“Lão gia, thiếp van xin lão gia, hãy nể tình thiếp đã hầu hạ lão gia nhiềunăm như vậy, xin đừng giao thiếp cho quan phủ.” Tứ di nương ôm chầm lấyđùi của Gia Cát Chiêm, đau khổ khẩn cầu nói.

“Lương đại nhân mau dẫn đi đi.” Gia Cát Chiêm phất tay, nói. Nhị phòng cũngkhông còn nữa, trong lòng Gia Cát Chiêm ít nhiều cũng có chút khổ sởcùng phẫn nộ.

“Phu nhân, đi thôi.”

Tứ di nương tuyệt vọng đứng lên, không khỏi nhìn Như Nguyệt và Như Sươngmột chút, nước mắt càng không ngừng chảy xuống, nhìn hai nữ nhi của mình lần cuối, bà quay đầu sang chỗ khác, bất lực đi theo Lương Thế Toàn.

“Tất cả giải tán đi.” Mặt Gia Cát Chiêm âm trầm, phất phất tay.

Những người khác đều giải tán, gia nô đem thi thể Như Mộng đi. Gia Cát Chiêmmột mình ngồi lại trong phòng, nhắm mắt lại, vẻ mặt mệt mỏi, không aibiết ông đang nghĩ gì.

“Tiểu thư, xin hãy nén bi thương.” Mộc Tê nhìn vẻ mặt Gia Cát Linh Ẩn không được tốt lắm, muốn an ủi nói.

“Ta không sao.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, nói. Sống lại một lần nữa nhưnglại chứng kiến quá nhiều cảnh chết chóc, vốn dĩ không nên quá đau buồnnhưng tận mắt thấy cái chết thương tâm của Như Mộng vẫn không khỏi cóchút đau lòng.

“Tiểu thư, việc người căn dặn điều tra tình hình sản nghiệp của mấy giac tộc, nô tỳ đều đã điều tra xong.” Mộc Tê đúng lúc đổi đề tài câu chuyện.

“Nói một chút xem.”

“Vâng, tiểu thư chờ chút.” Mộc Tê vào nhà cầm một tờ giấy đi ra, đặt trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, “Tiểu thư mời xem, sản nghiệp của Gia Cát phủ chủ yếulà liên quan đến gạo thóc, dầu, tơ lụa, giấy tất cả đểu là do lão giađích thân xử lý. Còn sản nghiệp của Tiêu gia liên quan đến ngành trà,vận tải, thịt, tửu lâu, Túy Tiên Lâu và Tiên Cư Lâu đều là của Tiêu gia. Sản nghiệp của Chu gia lại liên quan đến gốm sứ, châu báu, tiệm thuốccòn có… thanh lâu. Sản nghiệp trên danh nghĩa của Lục Vương phủ có dầuthô, buôn bán ngoại thương, binh khí.”

Gia Cát Linh Ẩn tập trung suy nghĩ nghe Mộc Tê báo cáo, hỏi: “Việc trang hoàng của tửu lâu thế nào rồi?”

“Đã hoàn thành, đang trong giai đoạn dọn dẹp. Chưởng quầy, quản lý sổ sáchđều đã sắp xếp xong xuôi, tiểu thư, có phải khai trương trước Lục QuốcĐại Điển hay không?”

“Ừ, mười ngày sau khai trương.”

“Tửu lâu của chúng ta vẫn còn chưa có tên.”

“Gọi là Linh Thiên Hỏa Oa Thành[1]!” Gia Cát Linh Ẩn nói ra cái tên mà nàng đã nghĩ tới từ lâu.

Mộc Tê hiểu ý cười cười, Linh Thiên, là tên lấy từ trong tên Gia Cát Linh Ẩn và Sở Lăng Thiên ghép lại đây mà.

Tối hôm đó, Như Nguyệt và Như Sương lảng lặng ngồi trong phòng, Như Sươngsợ hãi nhìn Như Nguyệt, “Tỷ tỷ, vì sao mẹ lại giá họa cho muội?”

Như Nguyệt trừng mắt liếc nhìn Như Sương, nói: “Muội dùng đầu của muội mà nghĩ lại đi, người nào đã chạm vào với muội?

“Ai chạm vào muội? Là Gia Cát Linh Ẩn?” Như Sương suy nghĩ một chút, “Trước đó mẹ có tiếp xúc qua nó, lẽ nào mẹ muốn nhằm vào nó… Nó lại đẩy lênngười muội?”

“Vẫn còn chưa đến nỗi quá ngốc!”

Như Sương kinh ngạc nhìn Như Nguyệt, nghĩ mà sợ không thể nói nổi một câu.Tứ di nương đã cảnh cáo các nàng không nên chọc vào Gia Cát Linh Ẩn. Tứdi nương nhất định đã cho rằng đây là lần duy nhất có thể lật đổ Gia Cát Linh Ẩn cho nên mới liều lĩnh giá họa cho nàng, không ngờ Gia Cát LinhẨn lại dễ dàng hóa giải.

“Vậy còn mẹ phải làm sao bây giờ? Tỷ tỷ, tỷ mau nghĩ cách cứu mẹ ra đi.”

“Cứu ra?” Như Nguyệt cười lạnh một tiếng, “Lúc này sợ rằng đã nhận tội rồi, làm sao mà cứu?”

“Vậy… Cứ như vậy nhìn mẹ bị chém đầu sao?” Nước trong hốc mắt Như Sương càng không ngừng rơi xuống.

[1] Tiệm lẩu Linh Thiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »