Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 60
thừa tướng có đứa con gái rất giỏi

❊ ❊ ❊

Là nàng? Thấy Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Hồng Nhan rất lấy làm kinh hãi, nótới đây làm gì? Phụ thân đâu dẫn nó tới, chẳng lẽ là tự nó đến? Đúng làmặt dày vô sỉ!

Gia Cát Hồng Nhan đi đến bên cạnh Gia Cát Chiêm, lôi kéo tay Gia Cát Chiêm, nháy nháy mắt ra trước cửa điện. Gia Cát Chiêm nhìn thấy Gia Cát LinhẨn cũng kinh ngạc không thôi, con nha đầu thối này đến làm gì vậy, dướitrường hợp trọng đại như vậy, một nha đầu dốt đặc nhất định sẽ làm tròhề, kẻ mất mặt đương nhiên là nhà Gia Cát. Tuy rằng nghe nói ở Bách HoaYến, biểu hiện của Gia Cát Linh Ẩn không tệ, nhưng Gia Cát Chiêm chorằng, đó hoàn toàn là do may mắn.

Gia Cát Chiêm lập tức qua đó, kéo Gia Cát Linh Ẩn sang một bên, trách móc:“Linh nhi, sao con lại chạy đến đây? Mau hồi phủ đi, chỗ này không phảichỗ con nên tới.”

“Cha, Linh nhi chỉ muốn đến xem, là Hoàng hậu nương nương gọi con tới.” Gia Cát Linh Ẩn cúi đầu, lí nhí nói.

“Có gì mà xem?” Giọng nói Gia Cát Chiêm càng thêm nặng nề, “Ngươi còn nóidối, Hoàng hậu nương nương sao lại quen thân với ngươi như thế? NếuHoàng hậu biết, nhất định sẽ giận cá chém thớt với ngươi! Từ nhỏ ngươiđã không được dạy dỗ, nếu trong yến tiệc đụng chạm vị chủ tử nào, tacũng chẳng bảo vệ được ngươi, mau đi về đi!”

“Con…”

Gia Cát Linh Ẩn muốn nói gì đó, chỉ nghe có tiếng nói chen vào: “Tam tiểuthư, hóa ra tiểu thư ở đây, Hoàng hậu còn lo lắng tiểu thư lạc đường,bảo lão nô xuất cung đón người.”

Gia Cát Linh Ẩn nhìn lại, hóa ra là Tiêu Ôn, cười nói: “Làm phiền công công thay thần nữ đa tạ hậu ái của Hoàng hậu.”

“Tam tiểu thư làm gì khách khí thế, lão nô trở về bẩm báo lại với Hoàng hậu đây, để tránh người lo lắng.”

Nói xong, Tiêu Ôn không thèm nhìn Gia Cát Chiêm lấy một cái, liền bỏ đi.

Gia Cát Chiêm lặng người, vẻ nghiêm nghị trên mặt lập tức đổi thành tươicười, nói: “Quả nhiên là Hoàng hậu mời Linh nhi, Linh nhi mau vào đicon.”

“Linh nhi, nàng đến rồi à?”

Gia Cát Chiêm quay người lại, nhìn thấy Sở Lăng Thiên đang đi đến chỗ GiaCát Linh Ẩn, xưng hô của hắn với Gia Cát Linh Ẩn có vẻ thật thân mật.

Gia Cát Chiêm thối lui sang một bên, ánh mắt của Sở Lăng Thiên nhìn Gia Cát Linh Ẩn làm trong trong lòng ông giật mình, nhìn lại bản thân đối xửvới đứa con gái được Vương gia mặt lạnh để mắt đến này, Gia Cát Chiêmrơi vào trầm tư, sự quan tâm của ông đối với đứa con này, có phải là quá ít hay không?

Như Mộng cúi đầu đứng sau lưng Gia Cát Linh Ẩn, thỉnh thoảng ngẩng đầu tìm kiếm Diêu công tử Diêu Khánh.

Sau đó, Hoàng thượng, Hoàng hậu, Chu quý phi, Thái tử giá lâm, yến tiệcchính thức bắt đầu. Thái tử Sở Lăng Dực năm nay hai mươi lăm tuổi, kiếptrước, vài ngày sau hắn sẽ bị trọng thương, ba tháng sau sẽ bị phếtruất, giam vào thiên lao, cho đến vài năm sau thì qua đời.

“Bữa tiệc hôm nay đặc biệt đón tiếp hoàng nhi hồi cung, lần này Nam hạ,hoàng nhi nhất định chịu không ít khổ cực.” Sở Kim Triêu nói.

“Vì phụ hoàng phân ưu là may mắn của nhi thần. Phương nam thương nghiệpphồn thịnh, dân chúng an cư lạc nghiệp, xóm làng chung sống hòa thuận,đây đều là công lao của phụ hoàng, nhi thần bất luận đi đâu cũng nghethấy bách tính ca ngợi phụ hoàng, thân là nhi tử của người, nhi thầncũng cảm thấy tự hào.” Sở Lăng Dực cười nói.

Hoàng hậu nhìn con trai của mình, trên mặt lộ ra nụ cười yêu thương.

“Hoàng thượng,” Chu quý phi cười cười, nói, “Cũng đừng chỉ lo khen Thái tử,tục ngữ có câu hổ phụ sanh hổ tử, thần thiếp cảm thấy, Lục vương giacũng là nhân tài hiếm có.”

Lời Chu quý phi vừa nói ra, trong lòng Chu thái phó và Chu thừa tướng thầmthan không tốt, sao Chu quý phi lại có thể nói ra mấy lời thiên vị thếnày được.

“Ái phi thật sự hiểu biết Hiên nhi.” Sở Kim Triêu cười nói, trong mắt lạixẹt qua ánh sáng kỳ lạ, “Nhi tử của trẫm, đương nhiên đứa nào cũng vănvõ song toàn.”

Nhìn thấy ánh mắt trách cứ của Chu thái phó, Chu quý phi bỗng ý thức đượclời nói vừa rồi của mình không ổn, lập tức bổ sung nói: “Thần thiếp chỉmới nói được một nửa, Thất vương gia và Cửu vương gia cũng là người ưutú.”

Nghe xong lời nói của Chu quý phi, chẳng những Sở Kim Triêu không vui vẻ gì, trái lại trên mặt hiện ra vẻ bi thương. Hoàng hậu biết, Hoàng thượngnhất định lại nghĩ đến Tĩnh quý phi.

“Hoàng thượng, yến tiệc nên bắt đầu rồi.” Hoàng hậu khẽ nhắc nhở.

“Ừm.” Lúc này Sở Kim Triêu mới lấy lại tinh thần, giơ cao ly rượu, nói: “Nước Lăng Nguyệt có thể phồn vinh như thế, toàn quân có thể liên tục thắnglợi, đều là do sự phò tá khổ cực của chúng ái khanh, chung này, trẫm cạn trước!”

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Uống cạn chung rượu, Sở Kim Triêu lại rót đầy một ly: “Chung này, trẫm kínhTrần quốc công, Chu thái phó, Gia Cát thừa tướng, Chu thừa tướng, bốn vị ái khanh càng vất vả công lao càng lớn, các ngươi chính là những phụ tá đắc lực nhất của trẫm!”

Bốn người giơ cao ly rượu, uống cạn chén rượu được người khác cực kỳ hâm mộ này.

Sở Kim Triêu híp mắt suy nghĩ, nhìn Gia Cát Chiêm nói, “Gia Cát thừatướng, ngươi có một đứa con gái rất giỏi đó, nếu Triêu Hoa có thể đượcmột nửa của nàng, trẫm cũng hài lòng.”

Gia Cát Chiêm hài lòng nhìn Gia Cát Hồng Nhan, giả đò khiêm tốn nói: “Côngchúa thông minh lanh lợi, tiểu nữ Hồng Nhan chỉ là một nữ tử bìnhthường, làm sao có thể sánh được với công chúa.”

“Thừa tướng khiêm tốn rồi.” Sở Kim Triêu lại nghĩ nghĩ, nghi ngờ hỏi, “HồngNhan là ai? Tam nha đầu Linh Ẩn hôm nay có đến không?”

“Tam… Tam nha đầu…” Gia Cát Chiêm dừng một chút mới ý thức được, chẳng lẽngười hoàng thượng nói là Gia Cát Linh Ẩn, “Linh nhi, còn không mau ratham kiến Hoàng thượng.”

Gia Cát Linh Ẩn khẩn khoản tiến lên, trang nhã hành lễ: “Thần nữ tham kiến Hoàng thượng.”

“Tam nha đầu, mau đứng lên đi.” Vẻ mặt Sở Kim Triêu vui cười, nói, “Giỏi lắm tam nha đầu à, chủ ý của ngươi ra, làm cho quân địch phải chạy trốichết, quân ta chẳng thương vong người nào đã đánh xong trận chiến trường kỳ này. Công lao của ngươi không nhỏ.”

“Đây làm sao là công lao của thần nữ được, đều là công lao của Hoàng thượng mới đúng.” Gia Cát Linh Ẩn cười nói.

“À, nói thử nghe xem nào?” Sở Kim Triêu hứng thú hỏi han.

“Nếu không phải Hoàng thượng tạo điều kiện cho mọi người phát biểu ý kiến,thần nữ cũng không có cơ hội hiến kế, điều này chứng minh rằng Hoàngthượng là vị vua rất dân chủ. Thần nữ chỉ là phận nữ nhi, Hoàng thượnglại tiếp thu cách làm của thần nữ, chứng tỏ Hoàng thượng là bậc minhquân có thể lắng nghe kiến nghị của người khác. Kế sách vẫn chưa đượcthử nghiệm, nhưng trong thời gian ngắn nhất đã truyền vào trong quân,nhất định là Hoàng thượng ra ý chỉ phải mau chóng tiến hành, chứng tỏHoàng thượng làm việc quyết đoán. Nói cho cùng, thần nữ chỉ là nói thôi, còn công lao thật sự điều là của Hoàng thượng.”

“Ha ha ha! Hay cho nha đầu khéo mồm khéo miệng!” Sở Kim Triêu cười to, “Nếu ngươi là nam nhi, trẫm nhất định phong ngươi làm tướng quân! Gia Cátthừa tướng, đây chính là đứa con gái trẫm nói rất giỏi! Ngươi muốn banthưởng thứ gì, trẫm đều đồng ý cả!”

Gia Cát Chiêm chấn động, hóa ra đứa con gái Hoàng thượng khen giỏi khôngphải là Gia Cát Hồng Nhan, mà là Gia Cát Linh Ẩn, người mà ông vẫn luônxem nhẹ.

Gia Cát Linh Ẩn suy nghĩ, khó xử nói: “Nếu Hoàng thượng đã mở kim khẩu,thần nữ đương nhiên muốn điều tốt nhất rồi, nhưng tạm thời vẫn chưa nghĩ ra, Hoàng thượng có thể đồng ý với thần nữ, đợi thần nữ nghĩ ra rồi sẽnói sau.”

“Đương nhiên là được! Trẫm đồng ý! Mau trở về chỗ ngồi đi!”

“Tạ Hoàng thượng!”

Các công tử và tiểu thư khác đều mang theo ánh mắt ghen tị cùng hâm mộ nhìn Gia Cát Linh Ẩn, có thể được Hoàng thượng khen ngợi và ban thưởng, đólà vinh hiển biết bao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »