Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 88
đương nhiên con không có lòng tốt như vậy

❊ ❊ ❊

Một mình Đại phu nhân đang nằm trong phòng tăm tối, cơn đau ở mông đang xâu xé bà, bà chu môi, không ngừng hít hơi. Chuyện xảy ra vào ban ngày, Lưu quản gia đã bẩm báo lại chi tiết với bà, chỉ là bà vẫn chưa biết, TiêuDoanh đã chết. Lần này, so với trước kia, Đại phu nhân lại càng mãnhliệt ý thức được, Gia Cát Linh Ẩn thông minh mạnh mẽ hơn trong tưởngtượng của bà rất nhiều.

“Mẹ, mẹ khỏe hơn chút nào không?” Gia Cát Linh Ẩn xách giỏ, cười sảng lãng bước vào.

“Ngươi đến làm gì?” Ánh mắt Đại phu nhân hung ác như lang sói, sáng quắc nhìn chằm chằm Gia Cát Linh Ẩn.

Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười, “Mẹ bị thương nghiêm trọng như vậy, làm con màkhông đến thăm thì có vẻ quá bất hiếu. Mẹ vì cứu con đã quỳ một đêm ở từ đường, đại ân đại đức của mẹ, con nhất định sẽ ghi lòng tạc dạ.”

“Hừ! Khỏi ở chỗ này mèo khóc chuột đi, ta chưa bao giờ nghĩ, tuổi ngươi cònnhỏ, mà lòng dạ lại độc ác như thế!” Đại phu nhân phẫn hận nói.

“Mẹ, con nghĩ mẹ nhầm gì rồi, con là chuột, còn mẹ là mèo mới đúng, nếu nói lòng dạ độc ác, con gái nào sánh kịp với mẹ chứ.”

“Ngươi giống hệt con mẹ đã chết của ngươi, nhanh mồm nhanh miệng, một ngày nào đó coi chừng cắn vào đầu lưỡi của chính mình đó!” Đại phu nhân thở hổnhển nói, “Ngươi đừng nghĩ ngươi đã thắng rồi nhé, sau lưng Hồng Nhan còn có Tiêu gia, ngươi thì có gì?”

“Mẹ, con gái vẫn luôn xem đại tỷ là chị ruột mà.” Vẻ mặt của Gia Cát Linh Ẩn ra chiều vô tội, “Lục Quốc Đại Điển sắp bắt đầu rồi, nữ nhi vốn đangđịnh van xin phụ thân, để cho đại tỷ tham gia Lục Quốc Đại Điển.”

“Ngươi có lòng tốt vậy sao?” Đại phu nhân hí mắt, cảnh giác nhìn Gia Cát LinhẨn, giống như Gia Cát Linh Ẩn đang có âm cực kỳ động trời nào đó.

“Con đương nhiên không có lòng tốt như vậy!” Ánh mắt của Gia Cát Linh Ẩn đột nhiên âm u lạnh lẽo, “Đến lúc đó mẹ sẽ biết, mẹ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, nữ nhi cáo lui.”

“Tiểu tiện nhân, đừng mơ mà thương tổn được Hồng Nhan!” Đại phu nhân quát vềphía bóng lưng của Gia Cát Linh Ẩn, hơi dùng sức một chút, vết thươngtrên mông lại nứt toạc ra, nhất thời đau đến nỗi bà nghiến răng trèotrẹo.

Gia Cát Linh Ẩn đứng lại, tươi cười, thầm nghĩ muốn biết thương tổn thếnào, các người từ từ chờ xem. Gia Cát Linh Ẩn đang đi về phía thư phòngcủa Gia Cát Chiêm, bỗng nhiên nghe thấy tiếng của Tứ di nương: “Tam tiểu thư xin dừng bước.”

“Tứ di nương, tìm con có chuyện à?”

“Tam tiểu thư, có thể đến phòng ta nói chuyện không?”

“Ừm.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, cùng Tứ di nương đi đến phòng bà.

Tứ di nương nháy mắt với Như Nguyệt và Như Sương, hai tỷ muội họ một người bưng trà một kẻ bưng điểm tâm đến, đặt trước mặt Gia Cát Linh Ẩn: “Tamtỷ, mời uống trà.”

Gia Cát Linh Ẩn uống ngụm trà, đặt xuống, nói: “Tứ di nương có chuyện gì cứ nói đi.”

“Chuyện này…” Tứ di nương dừng một chút, “Hiện tại Tam tiểu thư là Huyền Quâncao quý, lại thân cận với Thất điện hạ, nên Tứ di nương muốn cầu xincon, xem như nể mặt của ta, dẫn dắt Như Nguyệt và Như Sương, nói thếnào, hai đứa cũng là muội muội con.”

Gia Cát Linh Ẩn lộ vẻ khó xử: “Tứ di nương có điều không biết, chức HuyềnQuân của Linh nhi chỉ là Hoàng thượng nhất thời vui vẻ nên phong tặng,Hoàng thượng không vui thì bất cứ lúc nào cũng có thể lột bỏ phong hiệunày. Mặc dù con thân cận với Thất gia, nhưng vẫn chưa thành thân, Linhnhi không biết bây giờ phải dẫn dắt hai muội muội thế nào.”

“Tam tiểu thư khiêm tốn quá.” Tứ di nương cười theo, “Tứ di nương chỉ muốncầu xin ngày nào đó Tam tiểu thư được làm phi của Thất điện hạ, có thểnạp hai chị em Như Nguyệt và Như Sương làm thiếp, cùng nhau phụng bồiThất điện hạ.”

“Tứ di nương.” Sắc mặt Gia Cát Linh Ẩn nháy mắt sa sầm, dám có ý định đụngđến Sở Lăng Thiên, chính là đang khiêu chiến với giới hạn cuối cùng củanàng, “Mỗi người đều có duyên phận của chính mình. Hôn sự đương nhiên do cha mẹ làm chủ, người là tỷ tỷ không tiện nhúng tay vào. Vả lại, cócưới hay không là do Thất vương gia, không phải do ta. Trượng phu củata, chỉ được phép có một nữ nhân là ta!”

“Tam tiểu thư bớt giận!” Cảm nhận được cơn giận của Gia Cát Linh Ẩn, Tứ di nương lập tức nói, “Ta chỉ là nói vậy mà thôi.”

“Tứ di nương cũng đừng nói ta không để ý đến tình cảm chị em, Lục Quốc ĐạiĐiển, nếu có cơ hội, ta sẽ cầu xin với Hoàng hậu, tranh thủ để cho NhưNguyệt và Như Sương cùng tham gia, nương nương có thể đồng ý hay không,còn phải xem vận may của hai muội ấy, còn về phần có thu hoạch được gìkhông, thì phải xem tạo hóa của chính hai người.”

“Được vậy tốt quá!” Tứ di nương lập tức vui vẻ ra mặt, “Đa tạ Tam tiểu thư.”

“Tứ di nương khách sáo rồi, bên chỗ Đại phu nhân, làm phiền Tứ di nương chiếu cố nhiều hơn.”

“Yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt tỷ ấy.” Tứ di nương nói sâu xa.

Đi ra, Gia Cát Linh Ẩn lại đến thư phòng của Gia Cát Chiêm.

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Chiêm lập tức đứng lên, quan tâm hỏi han: “Linh nhi đi đâu vậy? Phụ thân vẫn còn lo lắng đây, chuyện hôm nay tađều nghe nói cả rồi, may mà Linh nhi thông minh ứng phó, mới không để kẻ gian thực hiện được.”

“Nữ nhi ra ngoài đi dạo cùng Thất vương gia, làm cho phụ thân lo lắng rồi.” Gia Cát Linh Ẩn ngừng một chút, “Phụ thân, Lục Quốc Đại Điển sắp tớirồi, nữ nhi muốn cầu xin với phụ thân, đừng cấm cửa tỷ tỷ nữa, nếu tốtsố, nói không chừng cả tỷ tỷ và Linh nhi đều có thể tham gia Lục QuốcĐại Điển.”

“Con còn cầu xin cho nó.” Nhớ đến Gia Cát Hồng Nhan, Gia Cát Chiêm có hơibực bội, “Nhưng nếu Linh nhi đã nói vậy, cha sẽ giải trừ lệnh cấm chonó.”

Gia Cát Linh Ẩn trong lòng cười lạnh, cho dù nàng không nói, Gia Cát Chiêmnhất định cũng sẽ để cho Gia Cát Hồng Nhan tham gia, nàng chỉ là biếtthời thế mà thôi, “Đại tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ, phụ thân đừng giận tỷấy nữa. Có thể cùng tham gia Lục Quốc Đại Điển với đại tỷ, tỷ ấy có thểchỉ bảo con nhiều hơn, tỷ muội đồng lòng, lợi ích nhất định rất nhiều.”

“Vẫn là Linh nhi hiểu chuyện.” Gia Cát Chiêm gật gù, hài lòng nói.

Trong phòng Tứ di nương, Như Sương khó hiểu hỏi mẹ mình: “Mẹ, vì sao chúng ta phải thỏa hiệp với Gia Cát Linh Ẩn? Hiện giờ mẹ quản lý hết mọi chuyệnlớn nhỏ trong phủ, ngay cả chìa khóa của phòng thu chi cũng ở trong taymẹ, phải là nó đến cầu xin mẹ mới đúng chứ?”

“Con thì biết cái gì?” Tứ di nương liếc Như Sương trắng mắt, “Tâm cơ của bamẹ con chúng ta cộng lại cũng không nhiều bằng nó. Trong phủ xảy ranhiều chuyện như vậy, tụi con cho rằng đều là ngẫu nhiên sao? Hiện giờnó được phong làm Huyền Quân, là tâm phúc trước mặt Hoàng thượng vàHoàng hậu, lão gia đã nâng chi phí sinh hoạt của nó bằng với Đại tiểuthư. Thoạt nhìn cứ tưởng trong phủ này là thiên hạ của đại phòng, thựcra thì gió đã bắt đầu đổi hướng rồi. Thân cận với Gia Cát Linh Ẩn khôngcó sai đâu. Trừ phi có thể lật đổ nó hoàn toàn, còn không thì đừng hànhđộng nông nổi.”

Như Nguyệt và Như Sương bốn mắt nhìn nhau, trong lòng các nàng đều cảm thấy Tứ di nương đúng là thần hồn nát thần tính.

Ban đêm đầu thu, không oi bức như ngày hè, trong Trục Nguyệt Hiên, Gia CátLinh Ẩn ngồi trước cửa sổ, cơn gió nhẹ từ từ thổi vào. Gia Cát Linh Ẩnđang vẽ tranh trên án, trong mắt đong đầy ý cười ấm áp. Một lát sau,nàng giơ thứ trong tay lên, là một bức họa, khuôn mặt Sở Lăng Thiên sống động trên giấy. Trên giấy, khóe miệng của người nọ đang phát ra nụ cười xấu xa, làm Gia Cát Linh Ẩn cười đến nheo mắt.

Thị lực của Kinh Phong vô cùng tốt, mặc dù cách rất xa, nhưng hắn liếc mắtmột cái liền nhận ra người trong bức họa là Sở Lăng Thiên, trong lòngkhông khỏi reo mừng vì chủ tử! Rồi lại không nén được thở dài, một nữ tử có trái tim yếu đuối như thế, tại sao khi bắt tay làm việc gì lại ngoan độc đến vậy!

Thời gian trôi vùn vụt, ngày mai chính là ngày thành thân của Như Mộng vàDiêu Khánh. Tứ di nương lấy sính lễ của Diêu gia ra, xem như là của hồimôn cho Như Mộng. Như Mộng đau khổ cầu xin Tứ di nương mới xin được mộttấm vải đỏ.

Sáng sớm, Gia Cát Linh Ẩn đã dẫn theo hai nha hoàn ra ngoài, chọn mua một số thứ rồi về, đưa đến trong phòng Như Mộng. Như Mộng đang cúi đầu, khâutừng mũi kim lên tấm vải đỏ xin được làm hỉ phục.

“Tam muội, đây là?” Nhìn thấy chủ tớ ba người Gia Cát Linh Ẩn mang đồ vào, Như Mộng khó hiểu hỏi.

“Nói thế nào thì Gia Cát Như Mộng cũng là nữ nhi của thừa tướng, của hồi môn nhất định không thể ít được.” Gia Cát Linh Ẩn vừa nói, vừa đặt đồxuống.

Gia Cát Linh Ẩn mua vải vóc, đồ trang sức, tranh chữ, vật dụng hàng ngày…mặc dù không nhiều lắm nhưng cũng đủ xứng với Diêu gia. Cuối cùng, GiaCát Linh Ẩn còn lấy ra áo cưới gấm thêu tốt nhất, cùng tấm vải đội đầu,đặt xuống trước mặt Như Mộng, “Bỏ thứ trong tay xuống đi!”

Nước mắt của Như Mộng chảy tràn, nàng vạn lần không ngờ, người chuẩn bị hồimôn cho nàng lại là Gia Cát Linh Ẩn, mấy hôm nay người kiên trì đưa cơmđến cho nàng cũng là Gia Cát Linh Ẩn.

“Tam muội…” Như Mộng khóc không thành tiếng, không biết phải nói gì.

“Nhị tỷ không cần như vậy.” Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh lùng, “Tỷ có điềukhông biết, trong phủ thừa tướng này, kể ra thì người đối xử tốt nhấtvới muội là tỷ.”

Như Mộng ngạc nhiên, nàng vẫn luôn biết, cuộc sống trong phủ của Gia CátLinh Ẩn cũng không mấy tốt, nhưng nàng chưa từng để tâm đến người khác.

“Tam muội, chuyện trước kia…”

“Nhị tỷ, đến Diêu gia thì hãy sống cho tốt, tỷ thử hỉ phục này xem, không vừa thì muội sẽ tìm thợ sửa lại.”

“Để tỷ thay xem!”

Đặt tấm vải đỏ trong tay xuống, Như Mộng cầm hỉ phục và mão phượng vàobuồng trong, chỉ trong chốc lát đã thay xong bước ra. Hỉ phục thật vừangười, có lẽ do màu sắc, mặc hỉ phục vào, sắc mặt của Như Mộng cũng hồng hào không ít.

Lúc này, Lưu quản gia đi vào phòng của Như Mộng, nói: “Nhị tiểu thư, Tứ dinương bảo Nhị tiểu thư đến khi chọn vài món đồ, thêm vào của hồi môn.”

“Hả, thật ư?” Như Mộng vui vẻ, “Ta lập tức đến ngay.”

“Vậy để lão nô về bẩm lại với Tứ di nương.”

Lưu quản gia đi đến trong sân, nhìn thấy ngoài phủ có một người đàn ôngđang lấm lét nhìn đông ngó tây, liền tiến lên trước, hỏi: “Vị đại canày, ngươi có chuyện gì?”

Lâm Hải cố gắng ưỡn ngực, “Ta là đại ca của Tứ di nương phủ thừa tướng, hãy để ta vào!”

“Hóa ra là anh vợ.” Lưu quản gia cười cười, “Xin theo lão nô vào, lão nô dẫn người đi tìm Tứ di nương.”

“Tốt quá, mau dẫn đường đi.”

Lâm Hải nghênh ngang đi theo Lưu quản gia vào phòng của Tứ di nương. Tứ di nương vừa thấy Lâm Hải, sắc mặt nhất thời sa sầm.

“Tứ di nương, anh của người nói có chuyện tìm người, lão nô liền dẫn y vào phủ.”

“Ừ.” Tứ di nương lạnh lùng gật đầu, “Ngươi lui ra trước đi, nơi này không có chuyện của ngươi.”

“Dạ bên chỗ Nhị tiểu thư lão nô đã thông báo rồi.”

“Biết rồi, ngươi lui xuống trước đi.”

Lâm Hải cười ha hả trông theo bóng lưng Lưu quản gia rời đi, nói: “Tính raông già này cũng thức thời đó, vừa nghe nói ta là đại ca của muội, liềnân cần mời ta vào phủ, người này có thể bồi dưỡng đó.”

“Đại ca đến có chuyện gì sao?”

“Cũng không có chuyện gì.” Lâm Hải chà xát hai tay, nghiêm mặt nói, “Mấy ngày nay hơi túng, tìm muội mượn chút bạc.”

“Đại ca tưởng ta mở tiền trang sao?” Tứ di nương tức giận nói, “Mỗi thángchi phí sinh hoạt của ta cũng chỉ có năm mươi lượng bạc, lần trước đãđưa huynh một trăm lượng rồi, huynh xài hết rồi sao?”

“Đều do bàn tay đê tiện này của ta, nhịn không được lại đi cờ bạc, chưa tính thua hết ngân lượng, còn nợ thêm một ngàn lượng.”

“Một ngàn lượng?” Tứ di nương mặt đen như than, “Ta không có nhiều bạc như vậy.”

“Muội muội đừng nói đùa, một ngàn lượng thôi mà, đối với phủ thừa tướng chỉlà hạt cát trong sa mạc mà thôi.” Lâm Hải không tin, nói.

“Hừ!” Tứ di nương nặng nề thở ra, móc ra ngân phiếu một trăm lượng, đặt ởtrước mặt Lâm Hải, “Đại ca nghĩ ta là đương gia ở phủ thừa tướng này ư?Một trăm lượng này xem như ta đưa cho huynh, sau này đừng bao giờ đếntìm ta nữa. Ta còn có việc, đại ca cũng sớm về đi.”

“Một trăm lượng?” Lâm Hải bất mãn nhìn Tứ di nương, “Lâm Tuyết, ngươi đuổi ta như đuổi ăn mày sao?”

“Đại ca đừng nói gì nữa.”

Nói xong, Tứ di nương đứng dậy đi ra ngoài, bà muốn đến kho đợi Như Mộngđến chọn đồ. Bà vốn không định cho Như Mộng thêm của hồi môn, suy đinghĩ lại mãi, vẫn quyết định cho thêm một ít, để biểu hiện sự rộng lượng của bà, cũng giành được ấn tượng tốt với Gia Cát Chiêm.

Tứ di nương vừa mở cửa kho ra, một người liền đột ngột lách người tiến vào. Tứ di nương tập trung nhìn, lại có thể là Lâm Hải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang