Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 70
tiểu thư, chú ý hình tượng

❊ ❊ ❊

Sau một lát, Thương Y chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn liền lậptức nheo đôi mắt hoa đào lại, nói: “Linh nhi, vừa tỉnh lại có thể nhìnthấy ngươi ngay, thật cao hứng!” Thương Y vừa nói vừa bắt lấy tay GiaCát Linh Ẩn, ôm vào trong ngực.

“Khụ!” Sở Lăng Thiên ho khan một tiếng, gỡ tay Thương Y ra, đặt tay của chínhmình vào trong tay Thương Y, nói: “Ít nói, ít động đậy đi! Không có Ngọc Hoàng Đơn của ta thì ngươi vẫn còn hôn mê.”

Thương Y ghét bỏ đẩy tay Sở Lăng Thiên ra, vẻ mặt lo lắng, nói: “Ôi, ta tranông nỗi này, ai sẽ bảo vệ Linh nhi đây? Tiểu Thiên Thiên, Linh nhi liền giao phó cho ngươi!”

“Khỏi cần ngươi giao phó!” Thấy Thương Y hình như chưa rõ tình hình lắm, SởLăng Thiên nói: “Bảo vệ Linh nhi là trách nhiệm của ta, ngươi không phải lo lắng, nghỉ ngơi cho tốt, Thanh Y đã đi lấy Thánh Tuyết Đơn, ngươicần phải kiên trì!”

“Linh nhi thật sự là quá tốt…” Thương Y cố hết sức giơ khoé miệng lên, “Tathật mỏi mệt, buồn ngủ, Tiểu Thiên Thiên, Linh nhi giao cho ngươi…”

Sợ Gia Cát Linh Ẩn lo lắng, Sở Lăng Thiên nói: “Tình hình trước mắt củahắn ta nên ít cử động, hôn mê khí huyết lưu động sẽ giảm bớt, có ích đối với bệnh tình của hắn, thuốc vừa mới uống có thể bảo vệ kinh mạch củahắn trong thời gian ngắn, chỉ cần Thanh Y có thể trở về kịp thời, sẽkhông có chuyện xảy ra.”

“Nhưng mà…” Gia Cát Linh Ẩn vẫn còn vô cùng lo lắng.

“Lo lắng có người tới tìm trả thù?” Sở Lăng Thiên cười cười: “Yên tâm đi,trong khoảng thời gian này ta sẽ ở đây cho đến khi Thương Y khỏi hẳn!”

“Hả?” Gia Cát Linh Ẩn há to miệng, ngây ngốc nhìn Sở Lăng Thiên: “Thật ra,Điện hạ có thể mang Thương Y về vương phủ để chăm sóc. Vương phủ canhphòng nghiêm ngặt, Thương Y ở đó nhất định là an toàn.”

“Vậy nàng cùng theo ta đến vương phủ.” Sở Lăng Thiên nhếch môi, nói: “Hiệntại, không nên di chuyển Thương Y, hơn nữa ta biết nàng cũng muốn tựmình chăm sóc hắn, nếu nàng cùng ta đến vương phủ ở, ta sẽ đồng ý.”

Gia Cát Linh Ẩn liếc trắng mắt: “Vẫn nên ở lại đây đi.”

Tối đó, Thương Y chiếm giường của Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Linh Ẩn đànhphải nằm chung giường với Mộc Tê. Sở Lăng Thiên thì ngủ trên trường kỷ.

Đồ ăn sáng ngày hôm sau chưa từng được phong phú như vậy: vịt xé tổ yến,cháo gà tổ yến, sủi cảo gạch cua, bò nấu măng mùa đông, chả giò hoàngkim… Nhìn đến nỗi ánh mắt của Mộc Tê và Nguyệt Lan đều cứng đờ, “Tiểuthư, cái này… không có độc chứ?” Ngọc Lan khó tin, hỏi: “Có thể đã cầmlầm hay không?”

“Ta đã xác nhận qua, chính là của Trục Nguyệt Hiên, không lầm đâu!”

“Đây là bởi vì tiểu thư các người, ngày hôm qua được Hoàng thượng sắc phong Bình Dương Huyền Quân!” Sở Lăng Thiên cười nói.

“Hả!” Một Tê cùng Nguyệt Lan giật mình nhìn Gia Cát Linh Ẩn, quỳ xuống ngaytức khắc, cùng hô lên: “Tham kiến Huyền Quân, Huyền Quân vạn phúc!”

“Đứng lên đi, hai nha đầu các người cũng cười nhạo ta!”

Mộc Tê cùng Nguyệt Lan xới cơm xong thì ngồi xuống ăn như thường ngày,nhưng nhìn đến Sở Lăng Thiên thì lại đồng loạt đứng lên. Thường ngày,Gia Cát Linh Ẩn không xem các nàng như nô tỳ, mời các nàng cùng nhau ăncơm, nhưng trước mặt người ngoài không thể mất pháp tắc.

“Ngồi xuống đi.” Gia Cát Linh Ẩn cười cười, giải thích với Sở Lăng Thiên: “Chúng ta đều cùng ăn với nhau.”

“Ừ.” Sở Lăng Thiên gật đầu: “Mau ngồi đi, không thể bởi vì ta mà phá huỷ quy củ của Trục Nguyệt Hiên.” Sở Lăng Thiên nhìn nhìn Kinh Phong: “Ngươicũng cùng ăn chứ?”

Kinh Phong gật đầu.

“Ngồi xuống đi.” Sở Lăng Thiên nói.

Mộc Tê cùng Nguyệt Lan ngồi xuống, Nguyệt Lan lặng lẽ nói với Mộc Tê:“Không phải nói Thất vương gia là Vương gia mặt lạnh sao? Sao lại thấynói chuyện rất tốt mà?”

Mộc Tê liếc Nguyệt Lan trắng mắt, khẽ nói: “Đó là bởi vì ở trước mặt tiểu thư của chúng ta.”

Nguyệt Lan nghe xong, cười cười thâm ý, trong lòng âm thầm kêu: Tiểu thư rất giỏi! Tiểu thư cố lên!

Có Sở Lăng Thiên ở đây, hai nha hoàn và Kinh Phong dùng bữa ít nhiều cũng câu nệ.

Sở Lăng Thiên ở trong vương phủ đều là một đám nha hoàn hầu hạ hắn dùngbữa, hơn nữa, vì tính cách lãnh đạm của hắn, bọn nha hoàn đều không nóimột lời, nhìn hắn ăn xong, cho nên, cho tới bây giờ đều yên lặng ăn. SởLăng Thiên nghĩ, sau này trở đi để cho mọi người cùng nhau ăn cơm, cóthể cũng rất náo nhiệt hay không?

Sở Lăng Thiên ngẩng đầu, nhìn thấy trên mặt Gia Cát Linh Ẩn dính một hộtcơm, thế là vươn tay, tự nhiên lấy xuống giúp Gia Cát Linh Ẩn. Gia CátLinh Ẩn lập tức sửng sốt, thân mình không khỏi thẳng đứng lên, cứng ngắc như gỗ.

Hai nha hoàn cùng Kinh Phong cũng ngẩn người, vẫn là Kinh Phong phản ứngtrước, nói: “Ta no rồi.” Sau đó yên lặng rời khỏi bàn ăn.

“Chúng tôi cũng no rồi!” Mộc Tê huých Nguyệt Lan.

Nguyệt Lan gật gật đầu: “No rồi no rồi!”

Dứt lời, hai nha hoàn chạy ra sân giống như trốn.

Gia Cát Linh Ẩn mất tự nhiên, xoay người đứng lên, nói: “Ta cũng no rồi.”Sở Lăng Thiên tự cầm lấy chén của Gia Cát Linh Ẩn, múc một chén cháo,đưa tới trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, rồi gắp một cái sủi cảo bỏ vào trongchén, nói: “Ăn thêm một chút nữa!”

Gia Cát Linh Ẩn đành phải ngồi xuống, lùa vài miếng cơm trong chén, sau đógắp sủi cảo lên, một ngụm nhét vào miệng, mặt giống như là cái bánh bao.

Nguyệt Lan bịt mắt lại, không đành lòng nhìn bộ dáng của Gia Cát Linh Ẩn, nhịn không được, giậm chân nói: “Tiểu thư, chú ý hình tượng, chú ý hìnhtượng!”

“Thật ra bộ dáng hiện giờ của tiểu thư rất đáng yêu mà.” Mộc Tê có chút phiền muộn, nói: “Nếu tiểu thư vẫn luôn vui vẻ giống như lúc này đây thì thật tốt!”

Cơm nước xong, Gia Cát Linh Ẩn phân phó Mộc Tê đến đạo quán ở thành đôngtìm một vị Linh giới đại sư. Linh giới đại sư là một cao nhân hàng yêuphục ma có tiếng, trong nhà dân chúng có cái gì kỳ dị đều tìm ông ta đến làm phép. Tuy rằng Mộc Tê không biết Gia Cát Linh Ẩn tìm Linh giới đạisư có dụng ý gì, nhưng vẫn vâng lời đi. Sở Lăng Thiên nhìn theo bóngdáng của Mộc Tê, không khỏi nhíu nhíu mày.

Mộc Tê đi rồi, Sở Lăng Thiên thấy Gia Cát Linh Ẩn đứng một mình ở trongsân, liền đi qua, nói với Gia Cát Linh Ẩn: “Linh nhi, Mộc Tê có võcông.”

“Bây giờ người mới nhận ra?” Gia Cát Linh Ẩn cười cười, nói.

“Nàng đã biết từ lâu? Nàng ta từng nói với nàng?”

Gia Cát Linh Ẩn lắc đầu, nói: “Có lẽ nàng ta có nỗi khổ tâm của mình.” Mộc Tê không nói, Gia Cát Linh Ẩn sẽ không hỏi.

“Tóm lại nàng phải cẩn thận.”

“Vâng.”

Như Sở Lăng Thiên dự đoán, ngày hôm sau, người tới phủ Thừa tướng cầu thânnối liền không dứt, đều là tới vì Tam tiểu thư Gia Cát Linh Ẩn. Lần này, ngược lại Gia Cát Chiêm nói được thì làm được, không để cho bất cứngười cầu thân nào vào cửa. Đại phu nhân và Tứ di nương đứng ở trongviện, nhìn thấy hàng hàng lớp lớp người ở bên ngoài thì thèm muốn, trong mắt lộ vẻ ghen tỵ.

Một thứ nữ mà lại nổi trội lấn át cả đích nữ, Đại phu nhân vò chặt khăntay, may mắn còn có Như Phong. Nhớ tới Như Phong, Đại phu nhân bỗngnhiên có một chút bất an.

Cùng là thứ nữ, vì sao chênh lệch lớn như vậy? Tứ di nương âm thầm nhìn vềphía Trục Nguyệt Hiên. Tam di nương, nữ nhi này của ngươi còn hơn cảngươi, chỉ có hơn chứ không kém a, thật sự là rất khó giải quyết mà.

“Tứ di nương, bên ngoài có người tìm bà.” Một người gia nô đi tới, nói với Tứ di nương.

“Tìm ta?” Tứ di nương ngẩn người, đi đến cửa chính của phủ Thừa tướng, nhìnthấy một người đàn ông trung niên quần áo cũ nát đang nôn nóng bước tớilui ở ngoài cửa: “Đại ca, sao huynh lại tới đây?”

Nghe thấy giọng nói của Tứ di nương, người đàn ông lập tức nghênh đón, cườihì hì nói: “Muội muội, gần đây vận may của đại ca không tốt, lấy chútngân lượng cho ta tiêu đi.” Người này chính là đại ca Lâm Hải của Tứ dinương.

Tứ di nương nhíu nhíu mày, tức giận nói: “Sao huynh tìm tới đây? Lâm giađều bị huynh làm cho tán gia bại sản! Lần trước không phải đã cho huynhmột trăm lượng? Huynh đã cam đoan không đánh bạc nữa mà.”

“Muội muội, ta cam đoan, xong nợ cờ bạc này thì sẽ không đánh bạc nữa. Nhữngngười đó nói nếu hôm nay ta không trả hết nợ thì sẽ chém chết ta. Muộimuội, dù sao thì không thể thấy chết mà không cứu chứ.”

“Làm sao ta có nhiều ngân lượng như vậy, hay là huynh nghĩ cách khác đi.”

“Lâm Tuyết, ngươi lừa ai vậy? Đường đường là Tứ di nương của phủ Thừa tướngmà một trăm lượng bạc cũng không có? Nếu ngươi không cho ta, ta ở ngaytại đây không đi, chờ thừa tướng gia trở về.” Lâm Hải vô lại nó: “Để cho tất cả mọi người của phủ Thừa tướng biết ngươi có một đại ca là dân cờbạc!”

“Thật sự là tức chết ta.” Tứ di nương giậm giậm chân nói: “Huynh chờ đó, ta đi lấy ngân phiếu.”

Rất nhanh, Tứ di nương cầm ngân phiếu trở lại. Lâm Hải tiến lên, nhanhchóng giật lấy ngân phiếu, cười hì hì nhét vào trong ngực, nói: “Đa tạmuội muội.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »