Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6020 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 94
âm mưu của tỷ muội như sương

❊ ❊ ❊

Phản ứng của Gia Cát Chiêm nằm trong dự đoán của Gia Cát Linh Ẩn, thấy bộdạng của Gia Cát Chiêm đêm nay, nạp Trương Thuý Hoa làm thiếp chỉ làchuyện sớm muộn. Sau khi uống xong ba chén trà, Gia Cát Chiêm mới khôngcam lòng rời khỏi Trục Nguyệt Hiên, trước khi đi còn không nhịn đượcliếc mắt nhìn Trương Thuý Hoa một cái.

“Tiểu thư, Thừa tướng gia có ý với ta có phải hay không?” Gia Cát Chiêm đi rồi, Trương Thuý Hoa kích động hỏi Gia Cát Linh Ẩn.

“Yên lặng một chút, đừng có chộn rộn.” Gia Cát Linh Ẩn chậm rãi nói, “Đừngtưởng rằng lão gia nhìn người vài lần liền quên tình hình, đừng quên nạp thiếp còn cần sự đồng ý của Đại phu nhân, ngươi nghe theo ta là được.”

“Tiểu thư yên tâm, chỉ cần có thể làm được di nương, cái gì ta cũng nghe theo tiểu thư.”

“Ừ, đi nghỉ ngơi sớm đi.”

Trương Thuý Hoa lui ra, Gia Cát Linh Ẩn kéo Kinh Phong sang một bên: “Ngàymai, ngươi đi điều tra nam nhân lúc trước có quan hệ với Trương ThuýHoa, sau đó trở về nói cho ta biết là được, đừng kinh động đến người nào cả.”

“Dạ, Kinh Phong đi liền.”

Gần đi ngủ, Gia Cát Linh Ẩn lấy bức họa Sở Lăng Thiên ra, nhìn vài lần mớibỏ xuống. Sau đó nàng lấy giấy ra, lần lượt sắp xếp tình hình sản nghiệp của nhà Gia Cát, Tiêu gia, Chu gia, Lục vương phủ, không ngừng viếtviết trên giấy, mãi cho đến đêm khuya mới ngủ.

Cách thời gian Hoả Oa Thành khai trương ngày càng gần, Gia Cát Linh Ẩn cũngbận rộn sắp xếp. Nàng không tiện công khai ra mặt, rất nhiều chuyện đềulà Mộc Tê đứng ra coi sóc.

Một ngày nọ, Kinh Phong dẫn theo một thiếu niên xấp xỉ tuổi hắn, xuất hiện ở trước mặt Gia Cát Linh Ẩn.

“Tam tiểu thư, đây là Ngụy Thành, một trong tứ quỷ bên cạnh gia, am hiểubuôn bán, thường không lộ diện ở nước Lăng Nguyệt, người quen biết hắncàng ít hơn, tiểu thư có thể yên tâm.” Kinh Phong giới thiệu với Gia Cát Linh Ẩn.

Trong lòng Gia Cát Linh Ẩn cảm động, Sở Lăng Thiên luôn biết nàng cần gìnhất. Nàng nhìn thiếu niên tên Nguỵ Thành một chút, còn muốn khôi ngôtuấn tú hơn Kinh Phong vài phần, nhưng mà trên mặt mang theo một vẻ kiêu ngạo, tựa như không để nàng vào mắt.

“Sau này vất vả cho Nguỵ công tử rồi.” Gia Cát Linh Ẩn có vẻ rất khách sáo.

Nguỵ Thành khinh thường liếc mắt nhìn Gia Cát Linh Ẩn một cái, nhíu chặtmày: “Ngươi nói gia bảo ta trợ giúp kỳ tài gì đó, thì ra chỉ là một nửtử mà thôi. Hay là Tam tiểu thư muốn Nguỵ Thành cả ngày giúp ngươi tínhtoán chi tiêu mỗi tháng, mua mấy hộp son, mua bao nhiêu món đồ trangsức? Thứ lỗi cho Ngụy Thành bất kính, gia đúng là không biết trọng nhântài.”

Kinh Phong hứng thú nhìn Nguỵ Thành, không khỏi nghĩ đến lúc hắn vừa tớicũng mang theo tâm tình chống đối với Gia Cát Linh Ẩn như vậy, sau đóthì từng bước bị Gia Cát Linh Ẩn làm khuất phục.

Gia Cát Linh Ẩn cười cười: “Ý của Nguỵ công tử là ta mời không nổi công tử?”

Nguỵ Thành hừ lạnh một tiếng: “Thứ lỗi cho Nguỵ Thành bất kính, nếu muốn tacam tâm đi theo Tam tiểu thư làm tuỳ tùng, thì tiểu thư nên giở chút bản lãnh ra cho Nguỵ Thành xem. Hiện tại là Tam tiểu thư cần Nguỵ Thành chứ không phải Nguỵ Thành cần Tam tiểu thư. Nếu Tam tiểu thư chỉ dựa vàokhuôn mặt đẹp mà mê hoặc Thất gia, cho dù là mệnh lệnh của Thất gia,Nguỵ Thành cũng chống lại.”

Gia Cát Linh Ẩn gật gật đầu, “Nguỵ công tử nói có lý, vậy thì chúng ta mỗingười hỏi đối phương một câu hỏi, nếu ta trả lời không được thì sẽ đểcho ngươi đi, nếu ngươi trả lời không được thì ngoan ngoãn giúp ta làmviệc.”

“Được.” Nguỵ Thành nheo mắt lại, “Nếu Tam tiểu thư muốn tự rước lấy nhục thìNguỵ Thành xin đắc tội. Tam tiểu thư muốn kinh doanh, Nguỵ Thành liềnhỏi một câu hỏi về tính toán đơn giản nhất: Một cửa hàng một tháng kiếmđược năm mươi lượng bạc, tiền mướn một người làm mỗi tháng là một lượngbạc, tổng cộng mười hai người làm. Cộng thêm chi phí mười lượng bạc, xin hỏi tháng đó ông chủ lời bao nhiêu?”

“Hai mươi tám lượng bạc.” Nguỵ Thành vừa dứt lời, Gia Cát Linh Ẩn liền nói ra đáp án.

Đây chính là đề toán của học sinh tiểu học ở thế kỷ XXI, phiền cho Nguỵ Thành còn muốn làm khó Gia Cát Linh Ẩn.

Nguỵ Thành chấn động, mặc dù đây là đề toán đơn giản, nhưng nữ tử của nướcLăng Nguyệt ít được tiếp xúc với con số, cả ngày chỉ biết đọc sách thêuhoa, son phấn, nghĩ làm sao để dỗ dành nam nhân vui vẻ. Ngược lại, hắnkhông ngờ rằng nữ tử này thực sự có chút khác biệt, “Đáp án của Tam tiểu thư chính xác.”

“Bây giờ tới ta ra đề.” Gia Cát Linh Ẩn không để ý tới giật mình của NguỵThành, tuỳ tiện lấy ra một đề đã từng xem ở trên mạng, biên soạn lại,“Chi phí làm ra một cây trâm cài tóc là ba trăm đồng tiền, ông chủ củatiệm nữ trang bán cho một người thanh niên với giá bốn trăm đồng tiền.Người thanh niên lấy ra một lượng bạc, trong tay ông chủ không có tiềnđồng để thối, liền cầm một lượng bạc này sang tiệm kế bên đổi thành mộtngàn đồng tiền, trả lại cho người thanh niên sáu trăm đồng. Sau đó, ôngchủ kế bên phát hiện trong lượng bạc kia có trộn lẫn kim loại khác, ôngchủ của tiệm nữ trang đành phải bồi thường một lượng bạc cho hắn. Xinhỏi, trong quá trình đó, ông chủ đã tổn thất bao nhiêu tiền?”

Nguỵ Thành nheo mắt lại, khinh thường cười cười: “Hai lượng bạc, tức hai ngàn đồng tiền.”

“Vì sao?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Tổn thất một cái trâm cài tóc bốn trăm đồng tiền, tốn sáu trăm đồng tiềnthối lại cho người thanh niên, tổng cộng là một lượng bạc, lại bồithường một lượng bạc cho ông chủ kế bên, chẳng phải là hai lượng bạcsao?”

“Sai!” Gia Cát Linh Ẩn nói như đinh đóng cột.

“Gì!” Nguỵ Thành không cho là đúng, cười cười: “Tam tiểu thư so toán học vớita, cũng giống như luận võ công cùng gia, Tam tiểu thư không phải làmuốn làm càn chứ.”

“Nguỵ công tử có thể trả lời ta mấy vấn đề không?”

“Đương nhiên có thể.”

“Trong cả quá trình, người thanh niên được lời bao nhiêu?”

“Một cây trâm thêm sáu trăm đồng tiền, vừa vặn lời một lượng bạc.”

“Vâng! Xin hỏi ông chủ kế bên lời bao nhiêu?”

“Cái này còn tính hay sao? Tam tiểu thư không tính được khoản này cũng cóthể hiểu được, ông chủ kế bên bỏ ra một lượng bạc, lại thu về một lượngbạc, không lời không lỗ.”

“Đúng!” Gia Cát Linh Ẩn lộ ra ý cười: “Như vậy lời và lỗ cũng chỉ xảy ra giữa ông chủ và người thanh niên.”

Nguỵ Thành gật gật đầu, khinh thường nói: “Đương nhiên!”

“Sự bảo toàn ngân lượng, ông chủ kế bên không lời không lỗ, người thanhniên chỉ lời một lượng bạc, mà Nguỵ công tử tuyên bố ông chủ tiệm nữtrang tổn thất hai lượng bạc, như vậy còn lại một lượng bạc bị ai lấy đi đâu rồi?”

“Hả! Cái này…” Nguỵ Thành há hốc mồm, đầu óc bỗng nhiên mơ hồ, “Một lượng… Hai lượng… Không đúng, một lượng… Hai lượng…”

Miệng Nguỵ Thành lặp đi lặp lại, đi tới đi lui ở trong sân, một chốc thì véomũi, một chốc thì sờ gáy, cuối cùng lại đặt mông ngồi trên đất, viếtviết. Qua thật lâu sau thì thấy hắn nhảy dựng lên một chút, hưng phấnnói: “Ta đã biết, không tính lợi nhuận, ông chủ tổn thất chín trăm đồngtiền, tính lợi nhuận thì ông chủ tổn thất một lượng bạc. Sao ta lạikhông nghĩ tới chứ!”

“Nguỵ công tử không phải quá ngốc! Nhưng mà, ai làm ăn buôn bán giống như ngươi chỉ sợ đều bị tổn thất cả vốn đó!”

“Tam tiểu thư, ta thua, khâm phục!” Trên mặt Nguỵ Thành đã sớm không cònkiêu ngạo, thật lòng khâm phục, nói với Gia Cát Linh Ẩn: “Tam tiểu thư,Nguỵ Thành bằng lòng đi theo làm tuỳ tùng của người, cống hiến sức lựccho người!”

“Nguỵ công tử…”

“Tam tiểu thư, gọi Nguỵ Thành là được.”

Lúc này, Mộc Tê báo lại, nói Lưu quản gia mời Gia Cát Linh Ẩn đến phòng của Đại phu nhân một chuyến. Gia Cát Linh Ẩn bảo Kinh Phong mang Nguỵ Thành đi làm quen với Trục Nguyệt Hiên một chút, còn mình thì theo Mộc Tê rangoài.

“Sao ngươi không nói Tam tiểu thư có bản lãnh này sớm chứ?” Nguỵ Thành không vui chọc chọc Kinh Phong, “Nếu mà gia biết, không chừng sẽ xử phạt ta!”

“Bây giờ đã sợ rồi ư?” Kinh Phong tức giận nhìn Nguỵ Thành, “Không phải nóimuốn giúp gia trấn giữ cửa ải, không phải nữ nhân nào cũng xứng đôi vớigia. Nguỵ công tử, kết quả công tử trấn giữ thế nào rồi?”

“Kinh Phong tốt, Kinh Phong ngoan, ngươi đừng lấy ta làm trò cười, chuyện này ngàn vạn lần đừng để cho gia biết.”

“Không phải đã nói cho dù là mệnh lệnh của Thất gia cũng muốn cãi lại hay sao? Làm sao mới có chút xíu đã sợ rồi? Ta còn tính lập tức báo lại việc này cho gia đó chứ.”

“Ôi, Kinh Phong đại ca. Không, là đại gia!” Nguỵ Thành vây quanh Kinh Phong, không ngừng xúm xít, “Ngươi hãy giúp ta lần này đi, cùng lắm thì HuyềnThiết Kiếm Tây Vực kia thuộc về ngươi?”

“Thành giao!”

“Ngươi…” Nguỵ Thành đau lòng không thôi, “Ngươi được lời rồi.”

Hừ, Kinh Phong thầm nghĩ, ở cùng Tam tiểu thư lâu như vậy, còn không học được mấy chuyện kiếm chác, vậy thật sự là quá thất bại.

Trong phòng Đại phu nhân, Gia Cát Hồng Nhan, Như Nguyệt, Như Sương đều ở đó.

Đại phu nhân gắng gượng cũng có thể ngồi dậy, nói với mấy nữ nhi: “Trongcung gởi thư đến, bảo ngày mai các tiểu thư của quan viên nhất phẩm đềutiến cung một chuyến. Hiện tại, vết thương của ta chưa lành hẳn, chắckhông thể dẫn các con đi được. Ngày mai, mấy tỷ muội các con cùng nhautiến cung, ăn mặc cho đẹp một chút, ở trong cung nhớ chiếu cố lẫn nhau.”

“Mẫu thân, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chiếu cố thật tốt các muội muội.”Gia Cát Hồng Nhan mang nụ cười thân thiết, nhìn mấy muội muội một cái.

“Ừ.” Đại phu nhân gật đầu. “Có con chiếu cố thì mẹ an tâm. Nhớ rõ, ở trongcung đừng có lỗ mãng, mẹ chính là kết cục của việc chọc giận Hoàng hậunương nương.”

“Dạ!” Mấy nữ nhi cùng nhau trả lời.

Đại phu nhân phất phất tay: “Được rồi, không còn chuyện gì khác, các con trở về chuẩn bị cho tốt đi.”

Như Nguyệt cùng Như Sương trở về phòng, liền có gia nô báo lại, nói trong cung Hoàng hậu có thư cho các nàng.

“Chắc chắn là thư của dì Vân Nhược rồi.” Như Nguyệt nhanh chóng mở ra, đúnglà đại a đầu Lâm Vân Nhược trong cung Hoàng hậu, gởi thư cho hai nàng,“Dì nói Hoàng hậu muốn ngày mai chọn lựa mấy tiểu thư tham gia Lục QuốcĐại Điển, kêu chúng ta chuẩn bị thật tốt. Nói như vậy, chỉ cần ngày maithông qua cửa này của Hoàng hậu nương nương là có thể tham gia Lục QuốcĐại Điển.”

“Trái lại, nếu ngày mai biểu hiện không tốt sẽ không thể tham gia!” Trong mắt Như Sương hiện lên tia sáng.

“Muội là nói…?” Như Nguyệt lộ ra nụ cười nham hiểm.

Vào bữa tối, Như Sương cầm một chén canh, đi vào Trục Nguyệt Hiên, nói vớiGia Cát Linh Ẩn: “Tam tỷ, đây là canh bổ khí dưỡng nhan muội dặn phòngbếp hầm, dành riêng một ít tặng cho Tam tỷ, uống nó vào, ngày mai khísắc nhất định sẽ tươi tỉnh!”

“Ngũ muội có lòng.” Gia Cát Linh Ẩn múc một chén nhỏ, đưa cho Như Sương: “Ngũ muội cũng uống một chén đi.”

“Không cần, muội đã uống rồi.” Như Sương từ chối, “Đây là để dành riêng cho Tam tỷ.”

“Vậy ta sẽ không khách sáo.” Gia Cát Linh Ẩn bưng chén lên, uống một hơi cạn sạch.

Thấy Gia Cát Linh Ẩn uống canh xong, Như Sương mang theo vui sướng cùng kích động, nhanh chóng chạy trở về báo cáo với Như Nguyệt.

Như Sương vừa đi, Gia Cát Linh Ẩn lập tức phun ra hết những gì đã uống, rồi dùng nước xúc miệng nhiều lần, “Thì ra cho ta uống bã đậu!”

“Hả? Bã đậu?” Nguyệt Lan căm giận trợn trừng mắt, “Ngũ tiểu thư cố ý làmngày mai tiểu thư tiến cung không được, có tiến cung cũng bị xấu mặt!”

“Không có việc gì.” Gia Cát Linh Ẩn cười cười, “Lại chưa uống hết, Nguyệt Lan, ngươi đi dặn phòng bếp, hai ngày này ta không có khẩu vị, đồ ăn nhạt ăn không vô, điểm tâm sáng mai làm mặn một chút, càng mặn càng tốt, rồilấy một ít ngọn lục bình đến.”

“Dạ, tiểu thư!” Nguyệt Lan biết Gia Cát Linh Ẩn muốn phản kích, cao hứng bừng bừng chạy đến phòng bếp dặn dò một hồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »