Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 93
con của chúng ta phải giống như nàng

❊ ❊ ❊

Gia Cát Linh Ẩn liếc trắng mắt, đành phải đầu hàng, trong lòng bất đắc dĩnổi lên một cơn sóng ngọt ngào, thân thể rung động từng hồi. Sở LăngThiên ôm chặt lấy Gia Cát Linh Ẩn. Hôm nay hắn nghe Nguyệt Lan nói mớibiết được mấy ngày nay đã xảy ra chuyện Tứ di nương giết chết Nhị tiểuthư bằng thuốc độc, Gia Cát Linh Ẩn suýt nữa bị vu cáo hãm hại, thìkhông khỏi tự trách thật nhiều.

Thật lâu sau, hai người rốt cuộc tách ra, Sở Lăng Thiên hỏi: “Linh nhi bậnbịu gì vậy? Cả nửa ngày mới trở về. Trong cung mới tới một số cống tràmới, ta gửi một chút lại đây.”

Gia Cát Linh Ẩn cười cười, nói: “Đi, ta mang người đến một nơi.”

Sau khi giao Trương Thuý Hoa cho Kinh Phong và Nguyệt Lan canh chừng, GiaCát Linh Ẩn mang theo Mộc Tê cùng Sở Lăng Thiên đi Linh Thiên Hoả OaThành đã trang hoàng xong.

“Linh Thiên Hoả Oa Thành?” Nhìn thấy tấm bảng hiệu, Sở Lăng Thiên lập tứcmừng rỡ như điên. Hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra đây là Gia Cát LinhẨn cùng tên của mình hợp lại, “Linh nhi, đây là của nàng?”

“Vào xem đi.”

Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn và Mộc Tê, Mộc Dương lập tức đi ra đón, vui vẻ hôlên: “Tỷ tỷ, Mộc Tê tỷ tỷ, các tỷ đến rồi? Tỷ tỷ, tỷ xem, đều chuẩn bịxong rồi, vừa lòng không? Những tiểu tử này cũng đã được đệ huấn luyệnphép tắc, nhất định sẽ không làm cho tỷ mất mặt.”

“Ừ, không tồi.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu vừa lòng.

“Tỷ tỷ, tỷ tới xem.” Mộc Dương kéo Gia Cát Linh Ẩn lên lầu hai, “Theo dặndò của tỷ, từng gian phòng đều đặt bình hoa, đều là đệ tỉ mỉ chọn lựađó.”

Sở Lăng Thiên nhìn thấy Mộc Dương lôi kéo Gia Cát Linh Ẩn, chân mày không nhịn được nhíu chặt lại, “Linh nhi, nó là ai vậy?”

“À.” Lúc này, Mộc Dương mới chú ý tới Sở Lăng Thiên ở bên cạnh, cười ha ha,nói: “Vị công tử này thật khôi ngô phóng khoáng, đệ đoán chắc chắn là tỷ phu phải không?”

“Khụ.” Sở Lăng Thiên thật hài lòng với xưng hô này, vì thế gật đầu nói: “Ừm,tiệm này trang hoàng thật không tệ, làm rất đẹp. Linh nhi, tiểu tử nàycó triển vọng, có thể đào tạo thật tốt.”

“Cảm ơn tỷ phu khen ngợi!”

Hai tiếng tỷ phu này được kêu đến nỗi Sở Lăng Thiên mát lòng mát dạ, lậptức thích tiểu tử Mộc Dương này, hắn cũng không để ý đến chuyện MộcDương vẫn còn lôi kéo ống tay áo của Gia Cát Linh Ần.

“Ngươi đi làm việc đi, chúng ta đến nơi khác nhìn xem.” Gia Cát Linh Ẩn nói với Mộc Dương.

“Vậy được, tỷ tỷ xin cứ tuỳ ý.”

Vì không muốn quấy rầy thế giới của hai người, Mộc Tê cũng cùng đi theo Mộc Dương.

Gia Cát Linh Ẩn dẫn Sở Lăng Thiên đi dạo tửu lâu một vòng từ cao xuốngthấp. Sở Lăng Thiên không nhịn được, tò mò hỏi: “Vì sao cái bàn này phải thiết kế như vậy?”

“Tạm thời giữ bí mật, về sau người sẽ biết.”

“Vì sao nơi này có nhiều trẻ con như vậy? Nàng tìm ở đâu vậy?”

“Những đứa trẻ này đều là cô nhi, ăn mày, không có cha mẹ chăm sóc, bọn chúngchỉ có thể đi ăn xin. Lúc đói lúc no, bị bệnh cũng không có tiền chữa,bị người coi khinh cũng không nói được, còn bị tên ăn mày lớn hơn ănhiếp. Dù sao ta cũng cần người, sao không để cho bọn chúng có một cơ hội chứ? Người xem, không phải là làm rất tốt hay sao? Còn giữ gìn được trị an của Ngân Đô, tạo hình ảnh tốt đẹp cho Ngân Đô, ta nên đến trước mặtHoàng thượng đòi thưởng mới phải.”

Sở Lăng Thiên cưng chìu nhéo nhéo mũi của Gia Cát Linh Ẩn, “Linh nhi, tathật muốn gặp mẹ của nàng, hỏi bà ấy một chút, làm sao có thể sinh ramột nữ nhi nhanh nhẹn hoạt bát như nàng vậy. Con của chúng ta sau nàycũng phải giống như nàng vậy.”

Mặt Gia Cát Linh Ẩn đỏ lên, chuyển đề tài: “Người không gặp được mẹ đâu,tửu lâu này chỉ là bước đầu tiên, ta dự định tiếp tục chậm rãi khuếchtrương sang ngành nghề khác, ưu tiên mướn người câm, người tàn tật.”

“Linh nhi, ta có thể giúp nàng làm cái gì?” Sở Lăng Thiên hỏi.

“Người khỏe mạnh là được, để cho ta khi nghĩ đến người thì có thể nhìn thấyngười.” Nói xong, mặt Gia Cát Linh Ẩn vô thức đỏ lên.

Thấy bộ dáng thẹn thùng của Gia Cát Linh Ẩn, Sở Lăng Thiên cười xấu xa: “Vậy Linh nhi gả cho ta sớm thì có thể ngày ngày đêm đêm nhìn thấy ta. Linhnhi, mặc kệ nàng muốn làm cái gì, ta, còn có Thất vương phủ, đều là hậuthuẫn của nàng.”

“Nếu ta cần, nhất định sẽ nói cho người. Gần đến giờ rồi, người cũng sớm trở về đi, đừng bỏ lỡ việc đại lễ.”

“Ừ.” Sở Lăng Thiên gật đầu, “Khi nào thì tửu lâu khai trương?”

“Hai mươi lăm tháng này thì tửu lâu khai trương. Nếu người bận thì không cần lại đây, dù sao ta cũng không tiện đến.”

“Ừ, tạm thời nàng đừng để lộ thân phận của mình.”

Gia Cát Linh Ẩn gọi Mộc Tê, Sở Lăng Thiên đưa hai người về phủ Thừa tướng trước, rồi mới hồi cung.

“Tiểu thư, Thất điện hạ đối với người cũng thật tốt.” Mộc Tê hâm mộ nói.

“Nha đầu ngốc, ngươi nhất định cũng sẽ gặp được người thuộc về ngươi. Đếnlúc đó, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi nhiều của hồi môn, gả ngươi ra ngoài.”

“Không cần, Mộc Tê muốn hầu hạ tiểu thư cả đời mà.”

“Ngươi bằng lòng, ta cũng không nhẫn tâm. Có nữ nhân nào không lấy chồng chứ,nếu gặp được người vừa ý thì ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ.”

Không biết vì sao, trong đầu Mộc Tê bỗng nhiên hiện lên bóng dáng của Sở Lăng Hàn. Nhưng ngẫm lại thân phận của Sở Lăng Hàn, Mộc Tê không khỏi cườitự giễu.

Lục Quốc Đại Điển sắp tới, Gia Cát Hồng Nhan bận rộn luyện tập tài nghệ,cũng không đi tìm Gia Cát Linh Ẩn làm phiền. Nàng ta âm thầm thề, lầnnày tuyệt đối không thể để cho Gia Cát Linh Ẩn lại đoạt được nổi bậtnữa.

Sau khi bị Gia Cát Linh Ẩn từ chối kết minh, trong lòng Như Nguyệt vẫn luôn bất ổn. Nếu Gia Cát Linh Ẩn không muốn đứng cùng phía với nàng ta thìnàng ta sẽ thay đổi phương hướng.

Ngày hôm đó, sáng sớm Như Nguyệt ra ngoài mua tổ yến tốt nhất, tự mình hầm cả ngày, sau đó thì đưa tới phòng của Đại phu nhân.

“Như Nguyệt, con tới có chuyện gì vậy?” Nhìn thấy Như Nguyệt, Đại phu nhân hỏi.

“Mẫu thân.” Như Nguyệt thân thiết gọi một tiếng, coi Đại phu nhân như mẹruột của mình, “Như Nguyệt hầm tổ yến, còn bỏ thêm vài vị thuốc có lợicho việc hồi phục vết thương, mẫu thân uống nhanh đi, như vậy mới có thể mau chóng khoẻ lại.”

“Như Nguyệt có lòng, con đúng là hiểu chuyện, còn hơn cả Hồng Nhan.” Trênmặt Đại phu nhân lộ vẻ cười, trong lòng lại đang suy đoán mục đích củaNhư Nguyệt.

“Mẫu thân đừng cười Như Nguyệt, Đại tỷ là nhân tài xuất chúng giữa nữ tử,Như Nguyệt nào dám so sánh cùng với đại tỷ, có thể hầu hạ ở bên cạnh mẫu thân chính là phúc phần của con.” Như Nguyệt múc một muỗng tổ yến, kềlên miệng thổi thổi, “Mẹ không nên động đậy, để Như Nguyệt đút cho mẹ.”

“Ừm.” Đại phu nhân lạnh lùng cười ở trong lòng, nếu Lâm Tuyết nhìn thấy nữnhi thân sinh của ả, giờ phút này lại cẩn thận từng li từng tí hầu hạmình ăn, không biết tâm tình sẽ ra sao.

Một chén tổ yến lót bụng, Đại phu nhân vô cùng thoả mãn, “Tứ di nương không có ở đây, cuộc sống của hai tỷ muội con có tốt không? Nhìn bộ dạng nàycủa ta, động cũng không động được, đừng nói tới chăm sóc các con, còn để con tới chăm sóc cho ta.”

“Mẫu thân, mẹ nghỉ ngơi cho khoẻ là được, con cùng Như Sương vẫn luôn xem mẹ như mẹ ruột của chúng con, trước đây như vậy, về sau cũng như thế.Không phải mẫu thân vẫn luôn đối xử với chúng con như con ruột của mìnhhay sao? Hôn sự của con cùng Như Sương vẫn phải làm phiền mẫu thân.”

Đại phu nhân cười cười, “Như Nguyệt yên tâm, mẫu thân nhất định sẽ giúp con cùng Như Sương chọn một mối hôn sự thật tốt.”

“Vậy… Việc hôn sự của Tam tỷ, mẹ dự định thế nào?” Như Nguyệt hỏi dò.

“Người ta là Huyền quân, hôn sự đâu phải tuỳ vào ta làm chủ.” Sắc mặt Đại phunhân trở nên âm trầm, “Ở trước mặt ta, ít đề cập tới nó đi!”

“Như Nguyệt biết sai rồi.” Như Nguyệt cúi đầu, “Mẫu thân, con không quấy rầy mẹ nghỉ ngơi, trở về phòng trước, ngày mai lại đến thăm mẹ.”

“Ừ.” Đại phu nhân gật đầu, “Con trở về nghỉ ngơi sớm đi.”

Trục Nguyệt Hiên, Gia Cát Linh Ẩn bảo Trương Thuý Hoa rửa mặt chải đầu mộthồi, rồi thay một bộ y phục tốt hơn, lập tức liền làm bật lên bộ dạngthướt tha của nàng ta, lại trang điểm thêm một chút, trông ít nhất cóbảy tám phần giống với Ngũ di nương.

“Nguyệt Lan, ngươi đi mời Thừa tướng gia, nói Thất vương gia gởi cống trà mới đến đây, ta mời người đến đây phẩm trà.”

Nghe Gia Cát Linh Ẩn chủ động mời mình đi phẩm trà, còn là cống trà mà Thấtvương gia gởi tới, Gia Cát Chiêm lập tức đi theo Nguyệt Lan đến TrụcNguyệt Hiên. Đây là một cơ hội tốt để cải thiện quan hệ của ông và GiaCát Linh Ẩn.

“Phụ thân đã đến, mau ngồi đi.” Gia Cát Linh Ẩn đón chào.

“Hôm nay Linh nhi nghĩ như thế nào mà mời phụ thân uống trà?” Gia Cát Chiêm cười ha ha, nói.

“Thất vương gia gởi trà mới, Linh nhi đương nhiên không thể độc hưởng một mình, phải cùng phụ thân thưởng thức mới đúng.”

“Ha ha, Linh nhi nói rất có lý.” Gia Cát Chiêm cười ha ha, nói: “Trà đâu? Mau bưng lên cho ta thưởng thức.”

“Phụ thân chờ đã, trà phải được ngâm đàng hoàng thì vị mới ngon. Thanh Thanh, dâng trà.”

Trương Thuý Hoa bưng trà, nhẹ nhàng đi đến, đứng ở trước mặt Gia Cát Chiêm,đưa trà qua, dịu dàng nói: “Lão gia, xin mời uống trà!”

“Được!” Gia Cát Chiêm nhận lấy chén trà, đang muốn thử, theo phản xạ ngẩng đầunhìn nha đầu dâng trà cho mình, lập tức ngây ngẩn cả người!

“Choang!” Nhìn thấy mặt của Trương Thuý Hoa, tay của Gia Cát Chiêm không ngừngrun rẩy, nước nóng tràn ra phỏng tay ông. Ông buông lỏng tay, chén tràrơi xuống đất bể nát. Nước trà bắn tung toé lên trên vạt váy của TrươngThuý Hoa, nàng ta buộc phải lui về sau một chút.

“Ngươi là… Liên nhi?” Gia Cát Chiêm run rẩy chỉ vào Trương Thuý Hoa, kích động đến nỗi thiếu chút nữa là nói không ra lời, “Liên nhi, thì ra nàng chưa chết?”

“Nô tỳ…” Trương Thuý Hoa lén liếc mắt nhìn Gia Cát Linh Ẩn một cái, “Lãogia, nô tỳ tên là Hàn Thanh Thanh, không phải Liên nhi. Nhưng thật ra nô tỳ có một tỷ tỷ tên là Hàn Thanh Liên.”

“Ngươi cũng họ Hàn?” Gia Cát Chiêm đứng bật dậy, khó tin hỏi: “Ngươi nói tỷ tỷ của người tên Hàn Thanh Liên? Chẳng lẽ ngươi là muội muội ruột củanàng? Nếu không thì sao lại giống nhau như thế. Nhưng mà lão phu khôngcó nghe Liên nhi nói qua nàng ấy có muội muội.”

“Bẩm lão gia, nô tỳ từ nhỏ đã thất lạc với người nhà. Nô tỳ cũng không khẳng định được Hàn Thanh Liên trong miệng của lão gia có phải là tỷ tỷ củanô tỳ hay không, có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.”

“Không, không, chắc chắn không phải trùng hợp. Hai người các ngươi thật sự rấtgiống nhau.” Gia Cát Chiêm quay đầu, nhìn Gia Cát Linh Ẩn, “Linh nhi,làm sao quen được với Thanh Thanh?”

“Phụ thân, nữ nhi đi ra ngoài, nhìn thấy Thanh Thanh té xỉu ở ven đường,liền mang tỷ ấy về đây. Nữ nhi cũng thấy tỷ ấy có chút giống với Ngũ dinương, thầm nghĩ rằng có thể là tỷ muội của Ngũ di nương hay không. Phụthân lại nghĩ tới Ngũ di nương sao? Người chết không thể sống lại, phụthân nên buông xuống đi.”

“Đi lấy cho lão phu chén trà nữa.” Gia Cát Chiêm nói với Trương Thuý Hoa.

Từ khi Trương Thuý Hoa rời đi cho đến khi nàng ta trở ra, ánh mắt Gia CátChiêm không rời khỏi nàng ta. Cho dù nàng đi vào buồng trong nhìn khôngthấy, Gia Cát Chiêm vẫn vươn dài cổ, nhìn chằm chằm vào cửa.

“Lão gia, xin mời uống trà.”

Gia Cát Chiêm nhận lấy chén trà, thân mình còn hơi hơi run rẩy một chút.

Cả đêm, đại đa số thời gian, ánh mắt cùng tâm tư của Gia Cát Chiêm đều ởtrên người Trương Thuý Hoa. Thế cho nên khi Gia Cát Linh Ẩn nói chuyệncùng với ông ta, ông ta đều hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »