Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 51
hồ tiểu thư mời dùng trà

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, Gia Cát Hồng Nhan chải chuốt thật đẹp, vào cung.

Cũng sáng sớm đó, Đại phu nhân hẹn vài vị phu nhân dẫn theo các tiểu thư vào phủ Thừa tướng, Đại công tử Gia Cát Như Phong của phủ Thừa tướng vẫnchưa có hôn phối, điều này làm cho trong lòng nhiều tiểu thư ấp ủ maymắn. Những người đến hôm nay, trong đó có phu nhân của Lễ bộ thượng thưHồ Vạn Lí, còn có tiểu thư đích xuất của Hồ gia, Hồ Tĩnh. Đi theo sao Hồ Tĩnh còn có hai nha hoàn thoạt nhìn rất kỳ quái.

“Mấy chị em chúng ta đi chơi bài thôi, các tiểu thư đến hậu viện tâm sự đi.” Đại phu nhân sắp xếp.

Nghe Đại phu nhân nói vậy, nha hoàn trong phủ Thừa tướng bèn dẫn các tiểuthư đi xuống hậu viện. Hồ Tĩnh chưa đi cùng họ vội, mà nói với hai nhahoàn theo sau: “Theo ta đi tìm ả nha đầu chết tiệt Gia Cát Linh Ẩn kia!Biết nên làm thế nào rồi chứ, bản tiểu thư tốn khá nhiều ngân lượng đểmời các ngươi đó!” Nhớ đến lần đó bị Gia Cát Linh Ẩn cuỗm mất hai mươingàn lượng bạc, Hồ Tĩnh liền hận đến ngứa răng. Sau khi chuyện đó xảyra, hôm sau Hồ Tĩnh lại đến tiệm ngọc, cầu xin ông chủ trả ngân phiếulại cho nàng, nhưng ông ta lại nói, toàn bộ ngân phiếu bị Gia Cát LinhẨn cầm đi rồi. Hồ Tĩnh gắt gao siết nắm đấm, lần này nàng tìm hai caothủ giỏi võ, nhất định phải diệt trừ Gia Cát Linh Ẩn để giải mối hậntrong lòng.

“Tiểu thư, hãy yên tâm đi! Hai huynh đệ chúng ta chính là cao thủ nổi tiếngkinh thành, diệt trừ một tiểu nha đầu cũng như bóp chết một con kiến.”Một nha hoàn trong đó nói, nhưng giọng nói kia là giọng của nam nhân.

“Vậy là được rồi, tìm được con nhỏ đó, thì xuống tay ngay cho ta, Gia CátLinh Ẩn…” Hồ Tĩnh còn chưa dứt lời, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh lạtruyền đến.

“Là ai?” Hồ Tĩnh cảnh giác hỏi.

Nha hoàn vừa rồi nói chuyện chạy qua đó, từ bên trong bắt được một cô gái, là Tứ tiểu thư Như Nguyệt của nhà Gia Cát, chỉ là Hồ Tĩnh không có chút ấntượng nào với nàng ta, trong Bách Hoa Yến, Gia Cát Đại tiểu thư và Tamtiểu thư chói mắt như vậy, ai cũng không nhớ được Tứ tiểu thư này.

“Ngươi là ai?” Hồ Tĩnh hỏi.

“Ơ…” Trong mắt Như Nguyệt ánh lên tia sáng khác thường, vừa lắc đầu vừa khua tay, càng không ngừng chỉ vào miệng mình và lỗ tai.

“Hóa ra là đứa câm điếc.” Hồ Tĩnh yên lòng, hỏi, “Gian phòng của Tam tiểu thư Gia Cát Linh Ẩn nhà ngươi ở đâu?”

Như Nguyệt mù mờ nhìn Hồ Tĩnh, lại vừa lắc đầu vừa khua tay.

“Ôi trời, đúng là đứa ngu!” Hồ Tĩnh tức giận nói, lại giơ ba ngón tay lên, chỉ chỉ mình, nói rõ từng chữ, “Tam, tiểu, thư!”

Như Nguyệt gật gật đầu ra vẻ như đã hiểu, chỉ về hướng Trục Nguyệt Hiên.

“Đi thôi.” Hồ Tĩnh cười lạnh.

“Tiểu thư, có cần giết ả này diệt khẩu không?” Nha hoàn kia hung thần ác sát hỏi.

“Không cần, vừa điếc vừa câm, sợ cái gì!”

Thấy mấy người Hồ Tĩnh rời đi, trên mặt Như Nguyệt hiện lên nụ cười quỷ dị,hóa ra hoàn toàn không cần mình ra tay, cây to đón gió, Gia Cát Linh Ẩn, chỉ có khi ngươi và Gia Cát Hồng Nhan đều biến mất, thì mới có ngườichú ý đến ta! Qua hôm nay, chỉ còn lại một đối thủ là Gia Cát Hồng Nhanthôi, tâm trạng của Như Nguyệt nhất thời nhảy nhót.

“Trục, Nguyệt, Hiên.” Nhìn thấy ba chữ trục Nguyệt Hiên, Hồ Tĩnh từ từ ghinhớ, “Bắt đầu từ ngày mai, e rằng nơi này phải đổi chủ rồi. Lát nữa nhớphải lục soát kỹ càng bên trong, hai mươi ngàn lượng, là thứ dễ nuốt như vậy sao?”

“Tiểu thư yên tâm, nhất định sẽ vét sạch.”

“Vào thôi.”

Nguyệt Lan ngồi ở cửa thêu hài, nhìn thấy mấy người đột nhiên xông vào TrụcNguyệt Hiên, lập tức đứng lên, ánh mắt nhìn Hồ Tĩnh đầy nghi vấn, hỏi:“Ngươi tới làm gì?”

Nghe thấy tiếng của Nguyệt Lan, Thanh Y và Kinh Phong mới từ trên cây phixuống núp ở sau bức bình phong, Thanh Y biết vào lúc này Kinh Phongkhông dám phát ra tiếng động, bèn vươn tay phải ra vò mạnh tóc của KinhPhong, Kinh Phong chỉ có thể nhăn mặt nhíu mày, dùng mắt lườm nguýtThanh Y.

“Phu nhân mời ta tới, Tam tiểu thư không chào đón sao?” Hồ Tĩnh nghênh ngang đi vào trong phòng, ngửa đầu, hếch mũi sắp đụng trần nhà, hôm nay nàngta tràn đầy sinh lực.

Gia Cát Linh Ẩn hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi vào trên người hai nha hoàn ở sau lưng Hồ Tĩnh, muốn nói nam cải nữ trang, không ai xinh đẹp quaThương Y. Gia Cát Linh Ẩn cụp mắt xuống, tiếp tục xem sách trên tay.

“Sao, cả một chung trà cũng không có, đây là đạo đãi khách của phủ Thừa tướng à?” Hồ Tĩnh ngông nghênh ngồi xuống, cười lạnh nói.

“Mộc Tê, dâng trà!” Gia Cát Linh Ẩn không thèm ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói.

“Dạ! Tiểu thư!”

Mộc Tê nhanh chóng bưng một chung trà ra, đặt xuống trước mặt Hồ Tĩnh.

Hồ Tĩnh bưng lên uống một hớp, hài lòng nói: “Phủ Thừa tướng quả nhiêngiàu có, ngay cả trà mà thứ nữ uống cũng thơm ngát như thế, trà ngon!”

Gia Cát Linh Ẩn trái lại không đáp, bản thân chỉ tập trung vào quyển sách, hoàn toàn ném Hồ Tĩnh sang một bên.

“Hừ!” Trên mặt Hồ Tĩnh nở nụ cười sáng rỡ, nháy mắt với hai nha hoàn ở phía sau, hai nha hoàn gật đầu, nhào lên chỗ Gia Cát Linh Ẩn.

Thoáng chốc, hai bóng người một đỏ một trắng từ sau bình phong bay ra, đều nhìn chòng chọc hai nha hoàn kia, một chiêu đã hạ đo ván cả hai.

“Đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha mạng!” Tên vừa rồi còn tự xưng là cao thủvõ lâm, giờ phút này sợ tới mức toàn thân run rẩy, búi tóc trên đầu cũng lệch qua một bên.

Nụ cười của Hồ Tĩnh còn chưa kịp thu hồi, đã bị cảnh tượng trước mắt làmcho kinh ngạc đến ngẩn người, tại sao lại như vậy? Trong nháy mắt, tìnhhuống xuất hiện nghịch chuyển, hai cao thủ ả mướn, giờ phút này đang đau khổ cầu xin được tha thứ ở dưới chân kẻ khác. Hồ Tĩnh thất kinh nhìnhai người đột nhiên xuất hiện, một thiếu niên lạnh lùng cùng một tên yêu nghiệt khó phân biệt nam nữ, không thể tưởng tượng nổi trong phòng củaGia Cát Linh Ẩn lại có thể chứa người như vậy.

Lúc này, Gia Cát Linh Ẩn đặt sách xuống, đứng lên, cười tươi như hoa nhìnHồ Tĩnh còn đang há hốc mồm, nói: “Hồ tiểu thư, mời dùng trà! Có phảitrà nguội rồi không? Mộc Tê, mau đổi cho Hồ tiểu thư chung khác.”

“Dạ, tiểu thư!”

“Thanh Y, Kinh Phong, hai kẻ này giao cho hai ngươi xử lý đó.” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười nói.

“Thật sao? Quá đã!” Thanh Y có vẻ vô cùng hưng phấn, vừa nói vừa nhặt lấymiếng giẻ nhét vào miệng người nọ, “Lâu rồi bản đại gia không có giếtngười.”

Thanh Y một phen cắt rớt lỗ tai trái của tên kia, bất mãn nói: “Trông xấuhoắc như vậy, mà còn dám nam cải nữ trang, đúng là ô uế mắt của bản đạigia, người khuynh quốc khuynh thành như bản đại gia đây mới có thể giảgái, biết chưa?” Nói xong, lại cắt đứt thêm lỗ tai bên phải của ngườinọ.

“Ôi! Đúng là xấu muốn chết!” Thanh Y quả thực không nhìn nổi nữa, một nhát cuối cùng đâm trúng tim của người nọ.

Kinh Phong lại không nói gì cả, bước đến vặn cổ người còn lại, người dưới chân lập tức tắt thở.

Đi theo Gia Cát Linh Ẩn đã lâu, lá gan của Nguyệt Lan cũng trở nên lớn hơn một chút, nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng không còn sợ hãi như trướckia nữa, chỉ cảm thấy có chút chán ghét.

Mộc Tê pha trà mới, đưa đến trước mặt Hồ Tĩnh, cười nói: “Hồ tiểu thư, mờidùng trà.” Thấy Hồ Tĩnh đã sợ đến mức tinh thần hoảng loạn, Mộc Tê kéohai tay của Hồ Tĩnh, nhét chung trà vào tay nàng ta.

Hồ Tĩnh như đang nằm mơ giữa ban ngày, nàng không nghĩ được trên đời lạicó người độc ác, giết người không chớp mắt đến thế, nàng lúc này gần như đã mất hết ý thức. Tay cầm chung trà của Hồ Tĩnh run rẩy kịch kiệt, mép chung và nắp chung vì sự run rẩy của Hồ Tĩnh mà không ngừng va chạm,phát ra tiếng lạch cạch, cơ thể giống như bị rút hết xương cốt, khônggiữ được mà trượt xuống.

“Hồ tiểu thư, uống trà nhé!” Gia Cát Linh Ẩn làm như không có chuyện gì xảy ra, giọng nói bình thản đến cực điểm.

“Ta…” Rốt cục Hồ Tĩnh cũng khôi phục chút ý thức, run rẩy nói, “Ta muốn về nhà… về nhà… mẹ ơi…”

“Hồ tiểu thư vội vã gì nào? Chỗ ta có rất nhiều loại trà, Hồ tiểu thư cứ từ từ thưởng thức từng loại một, rồi hẳn đi.” Gia Cát Linh Ẩn thản nhiênnói.

“Không… không cần… không cần đâu!” Hồ Tĩnh ôm đầu, té xuống trước mặt Gia CátLinh Ẩn, dập mạnh đầu với Gia Cát Linh Ẩn, “Van xin ngươi, Tam tiểu thư, đừng có giết ta!”

“Yên tâm đi, ta sẽ không giết ngươi đâu.” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười thân thiết, đỡ Hồ Tĩnh dậy, nháy mắt ra hiệu với Mộc Tê.

Mộc Tê gật đầu, nhét miếng giẻ đã sớm chuẩn bị vào trong miệng Hồ Tĩnh, đềphòng nàng ta la lớn, Hồ Tĩnh hoảng sợ nhìn Gia Cát Linh Ẩn, ra sức giãy dụa.

Bỗng nhiên, Thanh Y như nhớ đến cái gì, nói với Gia Cát Linh Ẩn: “Tiểu thư,lúc nãy ta nhìn thấy, Tứ tiểu thư chỉ đường cho ả này.”

“Ngươi ở trong sân mà, sao thấy được?” Mộc Tê nghi ngờ hỏi.

Thanh Y chỉ vào cây to ở trong sân, nói: “Cái này gọi là đứng càng cao thìthấy càng xa. Tiểu thư, người phải cẩn thận với Tứ tiểu thư mới được.”

“Ừ, ta biết rồi, cám ơn ngươi, Thanh Y.” Gia Cát Linh Ẩn lên tiếng, Như Nguyệt à, ngươi cũng quá nóng vội rồi.

Hết chương 51

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »