Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 97
linh nhi còn quan trọng hơn cả mạng sống của ta

❊ ❊ ❊

Trong thư phòng của Tiêu gia, một người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm nghị ngồi sau án, cầm trong tay một quyển binh thư, nghiêm túc lật xem.Người này chính là chủ nhân Tiêu gia, đại ca của Đại phu nhân phủ Thừatướng, Tiêu Lương.

“Lão gia.” Một ông lão nhanh nhẹn đi đến, “Thuộc hạ có chuyện bẩm báo.”

Ông lão này là chưởng quầy của Tiên Túy Lâu, Tiêu Lương nhìn ông, “Có chuyện gì vậy Hàn chưởng quầy?”

“Lão gia, bên cạnh Tiên Túy Lâu xuất hiện một tửu lâu Linh Thiên có quy môlớn, tên là Linh Thiên Hỏa Oa Thành, còn lớn hơn cả Tiên Túy Lâu, thuộchạ thám thính khắp nơi, cũng không biết chủ nhân là ai, tiểu nhị bêntrong toàn là trẻ nhỏ.” Hàn chưởng quầy khom lưng, nói.

“Lão phu không nghe được tin tức có vị quan to quý nhân nào mở tửu lâu cả.”

“Tửu lâu của Ngân Đô đều do Tiêu gia một mình độc chiếm, thuộc hạ lo lắng,một khi khai trương, vậy sẽ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của chúng ra.Thuộc hạ không biết có phải vẫn dựa theo quy tắc cũ, trước khi nó chưakhai trương, đến ra oai phủ đầu với chủ nhân đứng sau không? Nên đặcbiệt đến bẩm báo với lão gia.”

Tiêu Lương buông sách, gật đầu: “Theo quy tắc cũ mà làm đi, nhưng không cầnquá trớn, sắp đến Lục Quốc Đại Điển rồi, đừng gây ra chuyện gì lớn.”

“Thuộc hạ biết nên làm thế nào.”

Gia Cát Linh Ẩn trở về Trục Nguyệt Hiên, Mộc Tê tiến lên bẩm báo, “Tiểu thư, có Thương Y môn chủ và Thanh Y các chủ đến.”

Thanh Y đang ở trong sân bám theo Kinh Phong tán gẫu, kể chuyện hắn lấy đượcThánh Tuyết Đơn rất sinh động, Kinh Phong nhìn Thanh Y với vẻ mặt ghétbỏ, lạnh lùng xoay đầu đi chỗ khác.

Gia Cát Linh Ẩn đi vào phòng, nhìn thấy Thương Y đang say sưa ngắm một bứchọa, bức họa kia là vẽ Sở Lăng Thiên. Khoảnh khắc nhìn thấy bức họa kia, Thương Y dường như hiểu ra được gì đó.

“Thương Y, ngươi đến rồi?”

“Linh nhi, cuối cùng ngươi cũng về rồi.” Thương Y lại bày ra vẻ mặt tươicười, “Chuyện ở Thanh Ngọc Môn xử lý xong rồi, ta đến thăm ngươi.”

“Tiểu thư, tiểu thư!” Mộc Tê vội vàng chạy vào, “Ngụy Thành sai người đến báo tin, nói có người gây chuyện ở tửu lâu!”

“Đi xem nào!”

Thương Y, Thanh Y, Kinh Phong theo Gia Cát Linh Ẩn cùng nhau đến Linh Thiên Hoả Oa Thành.

Trước tiệm lẩu, Ngụy Thành một mình đứng ngăn một đám người trước mặt. Đámngười kia cầm đại đao, một người râu ria hung thần ác sát kêu lớn: “Tiểu tử thối, thức thời thì mau tránh ra! Ông chủ của tửu lầu này thiếu tamười vạn lượng bạc, hôm nay nếu không trả hết nợ, ông đây sẽ hỏa thiêutửu lầu này!”

“Hừ!” Ngụy Thành nheo mắt, “Khẩu khí không nhỏ, ông chủ tiệm này các ngươikhông thể chọc vào đâu, ta khuyên các ngươi vẫn là mau chóng đi khỏi đây đi, bằng không, kết cục các ngươi không thể nghĩ đến nổi đâu.”

“Hù ai vậy, tiểu tử thối? Thiếu nợ trả tiền là chuyện hiển nhiên! Hôm nay hoặc là trả tiền, hoặc là đốt sạch tửu lâu này.”

“Muốn ta phải nói thêm bao nhiêu lần!” Ngụy Thành mất kiên nhẫn nói, “Ông chủ tiệm này, các ngươi không chọc nổi đâu!”

“Hừ! Có thể lớn hơn cả Tiêu đại nhân sao?”

“À, hóa ra là Tiêu Lương kêu các ngươi đến?”

“Sợ rồi sao.” Tên râu ria đắc ý nói, bỗng nhiên ý thức được bản thân lỡmiệng, “Đừng nhiều lời vô ích! Chuyện này chẳng có liên quan gì đến Tiêu đại nhân! Mau chóng trả tiền đi!”

“Muốn tiền thì không có, muốn mạng cũng không cho ngươi!” Ngụy Thành khinh bỉ nói.

“Đừng khoe tài ở trước mặt ông, bây giờ ông sẽ giết chết ngươi!”

Tên râu ria vung đao tiến lên, Ngụy Thành linh hoạt né tránh, miệng cònkinh rẻ nói: “Có chuyện gì thì nói, đừng nên động thủ được không?”

Tên râu ra làm sao chịu ngừng, lại vung một đao đến, nhưng chẳng dính đượcvào quần áo của Ngụy Thành. Tên râu ria lùi lại, tức giận đến mặt mũi đỏ gay, “Các huynh đệ, tên này đúng là quỷ quái, hiện giờ hỏa thiêu tửulầu này cho ta!”

Nghe được lời của tên râu ria, một người móc mồi lửa ra, châm một cây đuốc, ném vào bên trong.

Bỗng nhiên, một bóng người bay vọt vào đám đông, nhanh chóng bắt lấy cây đuốc, vững vàng đáp xuống đất.

“Ngươi là kẻ nào?” Tên râu ria giơ đao lên, hung tợn hỏi.

Thương Y lạnh lùng nhìn hắn, “Muốn biết ta là ai? Ngươi còn không xứng!” Ngẩng đầu nhìn bảng hiệu kia, Linh Thiên Hỏa Oa Thành, trong lòng Thương Y tê dại, càng lúc càng thêm chắc chắn suy đoán lúc trước của mình.

“Tiểu tử thối, ông khuyên ngươi đừng nên xen vào chuyện người khác! Ông đâykhông ngại nói cho ngươi biết, Tiêu đại nhân là bạn của ta, thức thờithì lấy mười vạn lượng bạc ra đi, bằng không…”

“Bằng không thế nào?” Thương Y không cho là vậy, cười cười, “Hóa ra là ngườicủa Tiêu Lương, Tiên Túy Lâu lo lắng bị cướp chuyện làm ăn? Nói cho cácngươi biết, tửu lâu Linh Thiên này nếu có chút tổn hại nào, ta sẽ đốtTiên Túy Lâu!”

“Môn chủ, người xem chỗ này có tổn thất!” Thanh Y chỉ vào cây cột bên cạnhnói, chỉ thấy cây cột nọ bị tróc một mảng sơn lớn chưa bằng hạt gạo.

“Được lắm! Vậy đi đốt Tiên Túy Lâu!” Thương Y tán thưởng nhìn Thanh Y.

“Dạ, môn chủ uy vũ quá, ban ngày ban mặt mà chơi đốt tửu lầu là chơi vuinhất!” Thanh Y cầm cây đuốc trong tay Thương Y, vui vẻ chạy đến bênngoài Tiên Túy Lâu, “Người bên trong mau ra đây, ta phải đốt chỗ này!”

Nghe thấy tiếng la của Thanh Y, người bên trong lập tức chạy ào ra.

“Khụ khụ khụ!” Hàn chưởng quầy vừa ho vừa chạy đến, nhìn cây Thanh Y giơ cao đuốc trong tay, vẻ mặt sợ đến tái xanh, “Vị công tử này, công tử làm gì vậy?”

“Đốt tửu lầu.” Thanh Y nghiêm túc đáp.

“Ngươi có biết Tiên Túy Lâu là của ai không?” Vẻ mặt Hàn chưởng quầy ngạo mạn, “Chớp mắt là có thể diệt cửu tộc nhà ngươi.”

“Không biết kẻ nào có lá gan lớn như vậy, dám diệt cửu tộc của Thanh NgọcMôn?” Thương Y đi đến, trên mặt mang theo nụ cười gian tà quyến rũ.

“Hả! Thanh… Thanh Ngọc Môn?” Đại danh của Thanh Ngọc Môn, cả nước LăngNguyệt này nghe như tiếng sấm bên tai, Hàn chưởng quầy sao lại có thểkhông biết chứ.

“Nghe đây!” Thương Y cao giọng, để cho tất cả mọi người đều nghe thấy, “Chủnhân của Linh Thiên Hỏa Oa Thành này là bạn của Thương Y Thanh Ngọc Mônta, ai đến quấy nhiễu nó, chính là quấy nhiễu đến Thanh Ngọc Môn, cũngchính là gây khó dễ với Thương Y ta! Phóng hỏa!”

“Thương… Thương Y?” Hàn chưởng quầy không ngờ nam tử ở trước mặt mình lại chínhlà môn chủ Thanh Ngọc Môn, người mà ngay cả hoàng đế cũng phải nể mặt ba phần, trong lòng không khỏi gọi mẹ, sớm biết tửu lâu kia có Thanh NgọcMôn làm hậu thuẫn, ai lại đến chọc nó làm gì? Hàn chưởng quầy gập gối,quỳ xuống trước mặt Thương Y, “Thương đại hiệp, van xin đại hiệp, đừngđốt Tiên Túy Lâu, tiểu nhân dập đầu với đại hiệp.”

Thương Y không để ý đến Hàn chưởng quầy, nói với Thanh Y, “Mau lên!”

“Dạ, môn chủ!”

Thanh Y sung sướng múa may trên đất, đốt lửa chung quanh, rất nhanh, toàn bộTiên Túy Lâu đều chôn mình trong biển lửa. Một mình Thương Y cũng đủtrấn cửa, không ai dám tiến lên cứu hỏa, không mất bao lâu, Tiên Túy Lâu vừa rồi còn đứng sừng sững uy nghiêm chớp mắt hóa thành đống tro tàn.

Có tấm gương của Tiên Túy Lâu, chỉ sợ cả Ngân Đô không còn kẻ nào dám đến làm phiền Linh Thiên Hỏa Oa Thành.

Bóng đêm nuốt trọn Ngân Đô, Gia Cát Linh Ẩn và Thương Y sóng vai đi trên đường lớn, hai người đều vô cớ im lặng.

Vẫn là Gia Cát Linh Ẩn lên tiếng trước, “Thương Y, chuyện này đúng nhưngươi đã thấy đó, hai chúng ta là… ở bên nhau. Nếu Thanh Ngọc Môn xảy ra chuyện gì, chúng ta sẽ dốc sức tương trợ. Nếu ngươi không muốn gặp lạichúng ta nữa, chúng ta sẽ sẽ biến mất trước mắt ngươi.”

Thương Y cười cười, nheo cặp mắt hoa đào: “Linh nhi ngốc, nói gì vậy? Ngươi là người bạn tốt nhất của ta, Sở Lăng Thiên cũng vậy. Mất đi tình yêu, lại mất luôn cả tình bạn, mà ta không làm gì cả, vậy không phải là bị tổnthất lớn sao?”

Lòng Gia Cát Linh Ẩn thỏa mái không ít, “Đến phủ Thừa tướng rồi, hôm nay phải cám ơn ngươi.”

“Linh nhi đã nói, nếu ta có chuyện sẽ dốc sức tương trợ, chút chuyện cỏn conđó có đáng là gì đâu? Mau vào đi thôi, ta còn phải đi tìm một người.”

Người Thương Y muốn tìm đương nhiên là Sở Lăng Thiên. Thương Y một mạch vọtvào thư phòng của Sở Lăng Thiên, “Sở Lăng Thiên, tên ngụy quân tử này,lại có thể nhân lúc ta hôn mê mà cướp đi Linh nhi!”

“Thương Y đại hiệp bớt giận.” Sở Lăng Thiên không nao núng, tâm trạng củaThương Y, hắn có thể hiểu được, “Có chuyện gì từ từ nói, bản vương mờingươi uống rượu được không?”

“Cút! Ai thèm thứ rượu thối của ngươi! Nói, không phải là người thừa nước đục thả câu, bức ép Linh nhi chứ?”

Sở Lăng Thiên khinh bỉ liếc Thương Y một cái: “Ta là dựa vào sức quyến rũ của bản thân!”

“Đừng nói lời thừa thải! Mau đến đánh một trận với ta!”

“Ta thấy công lực của ngươi chỉ mới khôi phục có chín phần, đánh không lại ta đâu.”

“Bớt nói nhảm đi! Nghênh chiến!”

“Đấy chính là ngươi tự chuốc lấy nhé!”

Sở Lăng Thiên rút kiếm trên vách xuống, giao chiến với Thương Y ra tới bên ngoài. Hai người đánh một trận khó phân thắng bại, mới ngừng lại, cảhai đều lấm lem.

Sở Lăng Thiên sai người xuống hầm lấy ra hai vò rượu, ném một vò cho Thương Y, hai người ngồi trên chiếu, ngắm trăng uống rượu.

“Nếu ngươi dám làm cho Linh nhi đau lòng, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Thương Y nói.

“Yên tâm, Linh nhi còn quan trọng hơn cả mạng của ta.”

“Tốt nhất là vậy, bằng không ông đây sẽ hủy diệt Thất vương phủ của ngươi!”

“Ngươi cũng cách Linh nhi xa một chút, nếu không ông đây sẽ hủy diệt Thanh Ngọc Môn của ngươi!”

“Tiểu Thiên Thiên, ngươi nói xem, trên đời sao lại có nử tử quyến rũ như Linh nhi chứ?”

“Bởi vì có nam nhân hấp dẫn như ta.”

“Xía, ông đây mới là nam nhân đẹp trai nhất!”

Hai người đàn ông có thế lực nhất nước Lăng Nguyệt, ở dưới trăng uống rượunói chuyện về một nữ nhân, mà nữ nhân kia chính là bảo vật trong lòngcủa cả hai, trọn kiếp này không thay đổi.

Gia Cát Hồng Nhan trở về phủ, liền sai người gọi đại phu đến xem vết thương cho nàng.

Nhìn thấy vết thương của Gia Cát Hồng Nhan, sắc mặt đại phu hoảng hốt, “Đạitiểu thư, thứ cho thảo dân bất lực, vết thương này đã dính kỳ độc, thảodân không biết giải như thế nào.”

“Phế vật!” Gia Cát Hồng Nhan hét lớn, “Kỳ độc gì chứ? Vết thương cỏn concũng không chữa được, còn xưng là thần y? Bản tiểu thư cảnh cáo ngươi,nếu không chữa trị được vết thương của ta, bản tiểu thư sẽ giết ngươi,rồi giết cả nhà ngươi!”

“Tiểu thư, cho dù tiểu thư có giết thảo dân, cũng vô ích thôi.”

“Cút cút cút! Cút ngay!”

“Hồng Nhan, con ồn ào gì đó?” Đại phu nhận được nha hoàn dìu đỡ, chống gậy đi đến, “Ở trong phòng cũng nghe được tiếng ầm ỹ của con.”

“Mẹ.” Gia Cát Hồng Nhan sà vào lòng Đại phu nhân, gào khóc, “Mẹ nhìn mặt con đi, đau quá đau quá, đau như dao cắt vậy.”

“Á! Có chuyện gì?” Đại phu nhân sắc mặt xanh trắng, “Mẹ đi gọi đại phu.”

“Mẹ, mặt con bị thương làm sao tham gia Lục Quốc Đại Điển? Nếu vết thươngnày không lành, sau này nữ nhi làm sao gặp người khác đây!”

“Con gái ngoan, đừng đau lòng, mẹ nhất định sẽ tìm đại phu giỏi nhất đếnchữa cho con, bảo đảm sẽ không để lại sẹo.” Đại phu nhân lo lắng an ủiGia Cát Hồng Nhan, “Trước đó mấy ngày, nghe nói biểu ca của con tìm được bài thuốc hay, để mẹ sai người báo tin cho ngoại tổ mẫu của con, mangđến một ít cho con.”

“Thật ư?” Gia Cát Hồng Nhan như nhìn thấy tia hy vọng, “Mẹ mau viết thư cho ngoại tổ mẫu đi.”

“Con lo chú ý nghỉ ngơi, đừng quan tâm đến chuyện khác.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »