Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 86
nói rõ ràng, là con của ai

❊ ❊ ❊

“Linh nhi, nàng không sao chứ?” Sở Lăng Thiên đi đến trước mặt Gia Cát Linh Ẩn.

“Không sao.” Gia Cát Linh Ẩn khẽ cười.

“Tam tiểu thư, Tam Nương không có yêu cầu gì khác, chỉ cầu xin Tam tiểu thưcho chút ngân lượng để có thể chữa bệnh cho đứa cháu. Dù sao chăng nữa,nó cũng là con thân sinh của tiểu thư, Tam tiểu thư sẽ không thấy chếtmà không cứu chứ.” Tròng mắt của Tam Nương đảo qua đảo lại.

“Vị cô nương này đừng nói hưu nói vượn.” Lưu quản gia chỉ vào Sở LăngThiên: “Vị này là Thất điện hạ, có chuyện gì thì nói với Thất điện hạ.Nếu nói xấu Tam tiểu thư, Thất điện hạ sẽ trị tội ngươi.”

“Những lời này của tiểu nữ là thật. Vương gia, xin chủ trì công đạo cho tiểunữ!” Tam Nương đột nhiên quỳ xuống trước mặt Sở Lăng Thiên, nắm lấy ốngquần của Sở Lăng Thiên, khóc la: “Tam tiểu thư ngay cả đứa con thân sinh của mình cũng không cần. Thất vương gia ngàn vạn lần đừng quá thân cậnvới nữ nhân này!”

“À.” Sở Lăng Thiên lạnh lùng liếc nhìn Tam Nương một cá,. “Nếu là con củaLinh nhi, bản vương sẽ đem nó về phủ, dốc lòng chăm sóc. Bất quá, phảinhìn xem nó có may mắn này hay không.”

Lúc này, Kinh Phong cùng Phá Trận đều chạy trở về, đem tin tức bọn họ đãtra được lặng lẽ nói cho Gia Cát Linh Ẩn và Sở Lăng Thiên.

Nghe thấy tin tức hai người mang về, Gia Cát Linh Ẩn cười nói với Tam Nương: “Nếu là con của ta, sao có thể chỉ cho ngân lượng ít ỏi như vậy. Vềsau, đứa bé này sẽ ở lại bên ta là được rồi.”

Kinh Phong tiến lên, nhanh chóng ẵm đứa bé trong tay Tam Nương, giao cho Gia Cát Linh Ẩn. Đứa bé hoảng sợ liền oa oa khóc lớn lên.

“Trả đứa bé lại cho ta!” Tam Nương nhanh chóng chồm lên, tức giận quát: “Mau trả đứa bé lại cho ta!”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt. Tại sao đứa bé này khóc khôngngừng?” Gia Cát Linh Ẩn nhíu nhíu đầu chân mày, đưa đứa bé cho Mộc Tê,“Mộc Tê, đánh nó cho ta, đánh cho tới khi nó ngừng khóc mới thôi, làmcho người ta nhức đầu quá.”

Tam Nương vừa nghe thấy, sắc mặt lập tức thay đổi lớn, tiến lên đoạt lạiđứa bé, nhưng bị Kinh Phong ngăn cản, chỉ nghe thấy đằng sau truyền đếnba tiếng tát tay chát chát chát.

“Ngươi, nữ nhân rắn rết này!” Tam Nương chỉ vào Gia Cát Linh Ẩn, toàn thân runrẩy, “Vậy mà cũng ra tay được với đứa con của mình! Các hương thân, cácngười nhìn xem nữ nhân này, mọi người cướp đứa bé về giúp ta, nếu khôngthì nữ nhân ác độc này sẽ đánh chết nó. Đứa bé còn đang bệnh đó!”

“Nữ nhân này thật sự là rất độc ác!”

“Đúng vậy. Làm sao có thể đối với đứa con thân sinh của mình như vậy chứ?”

“Thất điện hạ, nhanh bắt ả ta lại, giao cho quan phủ xử lý.”

Gia Cát Linh Ẩn ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của những người khác. Nàngnhíu chặt mày, nói với Mộc Tê: “Sao ta lại quên, tiểu thiếu gia bị bệnh, nhanh đi lấy chút thuốc đến.”

“Tiểu thư…” Mộc Tê chần chờ một lát, nhìn thấy ánh mắt của Gia Cát Linh Ẩnthì lập tức hiểu được vài phần, “Ngoại trừ thạch tín, không có thuốc nào khác.”

“Vậy đút cho nó chút thạch tín!” Gia Cát Linh Ẩn không kiên nhẫn, nói.

“Dạ, nô tỳ đi ngay!”

Tam Nương vừa nghe, lập tức bất chấp tất cả, xông lên muốn cướp đứa bé về.Thế nhưng, Kinh Phong và Phá Trận chắn ở phía trước, mỗi lần xông vàođều vô ích!

“Nữ nhân đáng chết này, trả đứa nhỏ lại cho ta, đừng cho nó ăn thạch tín!”Tam Nương bắt lấy cánh tay của một gia đinh, khóc trời gọi đất.

“Con của ta, ta muốn cho ăn cái gì liền cho ăn cái đó.” Gia Cát Linh Ẩn lạnh lùng nói, nghĩ thầm, còn không thừa nhận sao?

“Tiểu thư, tiểu thư, cho ăn thạch tín, tiểu thiếu gia thật sự không ồn àonữa!” Một lát, Mộc Tê ôm một cái bọc tã đi ra, vui vẻ nói.

“Con của ta!” Tam Nương vừa nghe thấy, lập tức ngồi tê liệt trên đất.

“Không phải là con của ta sao? Làm sao lại trở thành con của ngươi?” Gia Cát Linh Ẩn nhìn Tam Nương, trên mặt mang theo ý cười.

“Tiểu thư, sao tiểu thiếu gia bất động rồi?” Mộc Tê hỏi.

“Uống thạch tín vào còn có thể động đậy sao? Nhưng mà còn hơi thở, không chết cũng choáng váng, trưởng thành sẽ là một đứa ngu ngốc, không bằng quăng chết đi.” Gia Cát Linh Ẩn tiếp nhận bọc tã, liền ném xuống đất.

“Đừng! Đừng ném chết con của ta! Tam tiểu thư, ta van xin ngươi, đừng ném chết con của ta! Ta thành thân mười năm mới sinh hạ được đứa bé này!” TamNương nhào đến, ôm lấy đùi Gia Cát Linh Ẩn, đau khổ cầu xin.

“Tam Nương, ngươi nói cho rõ ràng, đứa bé này là con ai?” Gia Cát Linh Ẩn chậm rãi nói.

“Là của ta, đứa bé là con của ta!” Tam Nương bất chấp tất cả, dập đầu lạy, “Tam tiểu thư, đừng ném chết con của ta!”

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra hả?” Mọi người cùng tới với Tam Nương cảm thấy chẳng hieure gì cả.

“Tam Nương, sao đứa bé lại trở thành con của ngươi?”

“Ngươi đang gạt chúng ta phải không?”

Gia Cát Linh Ẩn nhìn Tam Nương: “Ngươi nên nói rõ ràng với mọi người đi, ta không dám cam đoan sẽ không lỡ tay làm rơi đứa bé!”

“Ta…” Tam Nương mệt mỏi đứng lên, nói với những người khác: “Là ta lừa gạtmọi người, đứa bé này là con thân sinh của ta. Ta cũng không có đệ đệ,là có người cho ta mười hai lượng bạc, kêu ta vu cáo hãm hại Tam tiểuthư. Tam tiểu thư, thật xin lỗi, là ta sai rồi, cầu xin ngươi trả lạiđứa bé cho ta.”

“Ngươi, nữ nhân này lại có thể làm ra chuyện như vậy, quả thật vô sỉ đến cực điểm. Phụt!”

Trong đám người, không biết ai dẫn đầu, phun một bãi nước miếng vào TamNương, ngay lập tức, những người khác đều chen lên trước, dùng loạiphương pháp cực đoan này để biểu đạt bất mãn của mình. Tam Nương chỉ cóthể bưng đầu, khóc rống lên.

“Bồng đứa bé ra đây đi.” Gia Cát Linh Ẩn nói với Mộc Tê.

Mộc Tê đi vào, chỉ chốc lát sau thì bồng một đứa bé đi ra, chính là đứa béTam Nương đã bồng trước đó. Đứa bé cầm trong tay một món đồ chơi, đangchơi thật là vui vẻ, cười khanh khách.

“Con của ta!” Tam Nương xông đến đoạt lại đứa nhỏ, ôm chặt vào trong ngực,không ngừng hôn. Nàng ta nhìn lại trong lòng Gia Cát Linh Ẩn một chút,bên trong bọc tã kia chỉ là một cái gối nằm nhỏ, “Con của ta không cósao, cảm ơn Tam tiểu thư!”

“Đi nhanh đi!” Mộc Tê trừng Tam Nương: “Hôm nay xem như cho ngươi một bàihọc. Nếu không phải tiểu thư có lòng lương thiện, quả thật sẽ đoạt lấycon của ngươi đi bán cho bọn buôn người!”

“Dạ, Tam Nương biết sai rồi, cám ơn đại ân đại đức của Tam tiểu thư!” Nóixong, Tam Nương bồng đứa nhỏ, trốn đi trong tiếng ầm ĩ của mọi người,giống như sợ đợi thêm một giây nữa thì sẽ không còn đứa bé.

Sau khi Tam Nương trốn đi, người vây xem cũng nhanh chóng tản ra. Bọn họtranh nhau chạy đi loan báo Tam tiểu thư đã nhìn thấu mưu kế của TamNương ra sao, chỉ đôi ba câu liền khiến cho Tam Nương nói ra chân tướng. Vì thế, dư luận ở Ngân Đô lại chuyển hướng, tương truyền sôi nổi Tamtiểu thư túc trí đa mưu thế nào, Tam Nương kia bỉ ổi vô liêm sỉ ra sao.

Tiêu Doanh, Tứ di nương, Như Nguyệt, Như Sương cùng thấy Gia Cát Linh Ẩn đãhoá giải nguy cơ hầu như khó giải như thế nào. Mấy người đều kinh ngạckhông thôi, nhất là Tứ di nương tràn đầy hoảng sợ trong lòng. Năng lựcvà sự quyết đoán của Gia Cát Linh Ẩn vượt xa tưởng tượng của bà.

Gia Cát Linh Ẩn xoay người, nhìn thấy Tiêu Doanh và Tứ di nương đứng ở bêncạnh. Tiêu Doanh đang mỉm cười với mình, nụ cười đó vô cùng mất tựnhiên.

“Dì đã tới?” Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười hỏi.

“Nghe nói mẫu thân của ngươi bị thương, cho nên ta đến đây thăm.” Ánh mắtTiêu Doanh bối rối nhìn xung quanh, chột dạ không thôi.

“Doanh tỷ, mau đưa biên lai vay bạc cho muội, sau đó đi lãnh ngân lượng đi.Một ngàn lượng bạc phải có muội đi mới có thể lãnh, xong rồi muội cònphải đi ra ngoài nữa.” Tứ di nương nói với Tiêu Doanh.

“Tứ di nương đi trước đi, ta đi theo sau.” Tiêu Doanh cười theo, xấu hổ nói.

“Vậy nhanh một chút đi, muội chờ tỷ ở trong phòng.”

Tiêu Doanh căm phẫn nhìn Tứ di nương rời đi, ngực phập phồng mãnh liệt, tay nắm chặt lại.

Trong mấy câu nói đó, Gia Cát Linh Ẩn đã để ý rõ ràng chân tướng. Thì ra Tiêu Doanh đến vay tiền trong phủ, không ngờ vừa khéo gặp phải lúc Tứ dinương quản lý việc nhà. Gia Cát Linh Ẩn nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Doanh thì biết bà ta đã bị Tứ di nương làm cho tức giận, lập tức nảy ra mộtmưu kế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »