Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 59
ngươi dám từ chối bản vương

❊ ❊ ❊

Gia Cát Linh Ẩn đang đứng ở cửa cung chờ kiểm tra, Sở Lăng Hiên xa xa nhìnthấy nàng, đã bước nhanh đến, chắn ở trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, hỏi:“Tam tiểu thư hôm nay tiến cung, vì sao bản vương không biết?”

Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh, nói: “Hình như thần như và Vương gia không có quen thân như thế.”

Sắc mặt Sở Lăng Hiên sa sầm, biểu hiện có chút tức giận: “Tam tiểu thư,ngươi có biết ở nước Lăng Nguyệt này, có bao nhiêu nữ tử trông mong bảnvương có thể để mắt liếc nhìn các nàng ấy một cái. Bản vương năm lần bảy lượt hạ thân phận ở trước mặt ngươi, chẳng lẽ ngươi hoàn toàn khônghiểu tấm lòng của bản vương?”

Gia Cát Linh Ẩn lại tiếp tục cười khẩy, lạnh lùng nói: “Vậy vương gia cóthể đi tìm những nữ nhân trông mong người liếc mắt nhìn họ một cái, hàcớ gì phải ở đây làm phiền thần nữ!”

“Ngươi…” Sở Lăng Hiên nghẹn lời, “Cái trò lạt mềm buột chặt bản vương đã thấynhiều rồi. Nếu ngươi ngoan ngoãn theo bản vương, bản vương đảm bảo ngươi cẩm y ngọc thực, so với cuộc sống hiện giờ khá giả hơn gấp trăm lần.”

“Ai chà, không biết vương gia dựa vào đâu mà phán đoán thần nữ đang chơitrò lạt mềm buột chặt vậy?” Gia Cát Linh Ẩn thản nhiên nói, “Vương giacũng quá đề cao bản thân rồi, không phải nữ tử nào cũng mê cẩm y ngọcthực đâu!”

“Vậy ngươi nói xem, ngươi muốn gì? Trên đời này, còn có thứ bản vương không cho được hay sao?” Sở Lăng Hiên kiêu ngạo nói.

“Thứ thần nữ muốn, đúng là vương gia không cho được.” Ta muốn mạng của ngươi, ngươi cho được không?

“Ngươi đừng ngại cứ nói!”

Gia Cát Linh Ẩn nhón mũi chân, kề sát bên tai Sở Lăng Hiên thì thầm: “Thầnnữ muốn ngôi vị hoàng đế, Vương gia có thể cho không?”

“Nói càn!” Sở Lăng Hiên gầm lên, “Đó là chỗ ngươi có thể mơ tưởng đến sao?”

“Ha ha!” Gia Cát Linh Ẩn cười vang, “Không phải Vương gia nói, trên đờinày, không có thứ gì mà người không cho được hay sao? Hóa ra, là Vươnggia trêu chọc thần nữ cho vui à!”

“Ngươi… Làm càn! Đừng tưởng trong lòng bản vương có ngươi, thì ngươi liền không kiêng nể gì!” Sở Lăng Hiên tức giận nói.

“Thần nữ có thể không cần thứ vừa rồi, mà chỉ cần tấm chân tình của Vươnggia, người có không? Nếu lấy thần nữ, đời này cũng không được cưới thêmngươi khác, cùng thần nữ gắn bó đến già, Vương gia làm được không?” GiaCát Linh Ẩn khinh bỉ nhìn Sở Lăng Hiên, chờ câu trả lời của hắn.

“Gia Cát Linh Ẩn, ngươi đừng có được đằng chân mà lân đằng đầu!”

“À, hóa ra trong lòng Vương gia, một yêu cầu đơn giản như vậy lại là đượcđằng chân lân đằng đầu! Ngay cả chân tình Vương gia cũng không có, đúnglà khiến thần nữ quá thất vọng rồi. Thần nữ còn có việc, xin xuất cungtrước!”

“Gia Cát Linh Ẩn!” Sở Lăng Hiên một phen túm lấy cánh tay của Gia Cát LinhẨn, ánh mắt đỏ ngầu như sắp phun ra lửa, “Tối nay bản vương sẽ xin phụhoàng ban ngươi cho ta, ngươi nhớ cho kỹ, ngươi là của bản vương!”

Gia Cát Linh Ẩn im lặng nhìn Sở Lăng Hiên, nói: “Hóa ra, Vương gia thíchcưỡng ép như vậy à, có thể để Hoàng thượng đồng ý hôn sự này hay khônglà chuyện của Vương gia, có thể từ chối cửa hôn sự này hay không lại làchuyện của ta. Ở nơi đông người, xin Vương gia tự trọng!”

“Gia Cát Linh Ẩn,” Sở Lăng Hiên buông tay ra, không cam lòng nói, “Ngươi dám từ chối bản vương?!”

Gia Cát Linh Ẩn ngẩng đầu, mắt sáng như đuốc, quật cường nhìn Sở Lăng Hiên, hỏi ngược lại, “Vì sao lại không dám?”

“Hừ, bản vương nhất định sẽ lấy ngươi!”

“À,” Gia Cát Linh Ẩn nhẹ nhàng à một tiếng, “Vậy chờ tin tốt của Vương gia, thần nữ cáo lui!”

Sở Lăng Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Gia Cát Linh Ẩn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Gia Cát Linh Ẩn cũng không vội quay về Trục Nguyệt Hiên, mà cầm chìa khóađến thăm Nhị tiểu thư Như Mộng bị nhốt như kẻ điên. Như Mộng bị nhốttrong một căn phòng oi bức ở hậu viện, Gia Cát Linh Ẩn mới vừa đẩy cửara, một mùi hôi thối liền đập vào mặt, ruồi nhặng bay tới bay lui trongphòng, Như Mộng ngồi thu lu trên đống cỏ khô trong góc phòng, ánh mắtngây dại nhìn mặt đất, đang bắt con rận trên đầu, cơ thể nàng gầy rộc,đã không còn nhìn ra dáng vẻ tiểu thư, quần áo trên người bẩn đến nỗikhông ra màu gì.

“Hì hì hè hè!” Nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, Như Mộng nhếch môi cười hì hì.

“Nhị tỷ, chọn lúc giả điên không đúng rồi.” Gia Cát Linh Ẩn cười cười, nói.

Trong mắt Như Mộng hiện lên sự kinh ngạc, lại thoáng đực mặt ra, cười hì hì nhìn Gia Cát Linh Ẩn như cũ.

Gia Cát Linh Ẩn đá văng một con chuột ở bên chân, nói: “Nhưng mà dưới tìnhhuống như thế, Nhị tỷ ngược lại đã làm một lựa chọn rất sáng suốt. Đángtiếc Nhị di nương cứ như vậy mà đi rồi, ngay cả người canh giữ bên linhcữu cũng không có.”

Ánh mắt Như Mộng vô thức lóe sáng, không đáp lời Gia Cát Linh Ẩn.

“Chẳng lẽ Nhị tỷ cam chịu sống ở chỗ này cả đời? Ta nghe nói, tháng sau Diêucông tử sẽ thành thân, tân nương là biểu muội của y.”

Ánh mắt Như Mộng bị đè nén, sắc mặt thoáng chút trắng bệch. Như Mộng bỗngnhiên đứng bật dậy, thu hồi ánh mắt tản mạn, vội vàng nói với Gia CátLinh Ẩn: “Chỉ cần ngươi có thể khiến cha thả ta ra ngoài, ta có thể làmbất cứ chuyện gì cho ngươi.”

“Xem ra Nhị di nương ở trong lòng Nhị tỷ còn kém hơn cả Diêu công tử.” GiaCát Linh Ẩn mỉm cười nói, “Nếu ở dưới suối vàng Nhị di nương biết được,không biết có thể cảm thấy thất vọng hay không?”

“Ngươi nói đi, muốn ta làm gì cho ngươi?”

“Hôm nay Hoàng thượng thiết yến, tẩy trần cho Thái tử, Diêu công tử cũng sẽđến. Ta có thể mang Nhị tỷ cùng nhau tiến cung, cho tỷ gặp mặt Diêu công tử, nhưng tỷ phải làm một chuyện, sau khi yến tiệc kết thúc, về nhànhất định Thừa tướng gia sẽ tìm chúng ta vặn hỏi, đến lúc đó tỷ phảivạch trần chuyện xấu xa của Gia Cát Hồng Nhan ra.”

Như Mộng cắn răng, gật đầu nói: “Được, ta đồng ý với ngươi! Nhưng chỗ cha…”

“Ha ha!” Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh, “Tỷ cho rằng ông ấy để tâm đến tỷ sao?Người ông ta quan tâm chỉ có Gia Cát Hồng Nhan mà thôi, cho dù tỷ cóchết ở cái nơi xó xỉnh này, thì ông ta cũng chẳng thèm liếc mắt lấy mộtcái.”

Gia Cát Linh Ẩn đưa Như Mộng về Trục Nguyệt Hiên rửa mặt chải đầu, hóatrang cho Như Mộng thành nha hoàn, cùng Gia Cát Linh Ẩn tiến cung, NhưMộng lúc này gầy trơ xương, hơn nữa còn giả làm nha hoàn, quả thực khácmột trời một vực với Nhị tiểu thư lúc trước. Gia Cát Chiêm đã sớm dẫnGia Cát Hồng Nhan đi rồi, ở trong mắt ông ta, ở những trường hợp thếnày, người có thể xuất đầu lộ diện cũng chỉ có Gia Cát Hồng Nhan màthôi.

Trong đại điện thiết yến, quan viên, tiểu thư, công tử đều tụm năm tụm ba bắt chuyện; Chu Tuyết Tranh, Trần Cẩm Phàm, Gia Cát Hồng Nhan đương nhiêntrở thành tâm điểm chú ý của các công tử. Trần Cẩm Phàm lễ độ mỉm cườiđối đáp lại những người đến bắt chuyện, còn chủ động tìm đề tài, đểtránh tất cả mọi người thấy xấu hổ. Chu Tuyết Tranh thì mặt không chútthay đổi, dùng mấy từ ngữ như ừm, hả, à đơn giản để ứng phó với mấy công tử này, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Sở Lăng Thiên. Gia Cát Hồng Nhan lại bạo dạn hơn, loáng cái đã đẩy hết những nam tử muốn bắt chuyện cùng nàng đi, cười tủm tỉm đi đến bên cạnh Sở Lăng Hiên, âm thầm liếc mắtđưa tình với y.

“Điện hạ, thần nữ có lễ vật muốn dâng cho người.” Nói xong, Gia Cát Hồng Nhan lấy ra một túi hương thêu tay tinh tế, “Đây là túi hương thần nữ tự tay thêu, hy vọng Lục vương gia có thể nhận.”

“Đại tiểu thư có lòng rồi.” Sở Lăng Hiên nhận lấy túi hương.

Trong lòng Gia Cát Hồng Nhan nhất thời nhảy múa, Sở Lăng Hiên nhận lễ vật của nàng, chứng minh Sở Lăng Hiên đối với nàng vẫn có tình ý. Gia Cát HồngNhan đang nghĩ ngợi, chợt thấy Sở Lăng Hiên ném túi hương cho một côngcông đứng bên cạnh y.

“Điện hạ…” Sắc mặt Gia Cát Hồng Nhan trở nên vô cùng khó coi, còn Sở LăngHiên hoàn toàn không nhìn nàng, chỉ nhìn chăm chăm ra cửa đại điện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »