Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 6042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 53
trừng trị hồ tĩnh và lý khoa

❊ ❊ ❊

Lúc này, gia nô rốt cuộc tách hai người ra, nữ nhân trên mặt đất vùng đứnglên, tức khắc chui vào trong lòng Hồ phu nhân, khóc lớn nói: “Mẫu thân,cứu mạng!”

Đầu Hồ phu nhân lập tức ầm vang một tiếng, vô thức nhìn nữ tử trần truồng ở trong lòng mình, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, lập tức dùngquần áo của mình che lấy thân thể của Hồ Tĩnh. Hồ phu nhân kinh hãi đếnnói năng lộn xộn: “Tĩnh nhi… Sao lại là con? Rốt cuộc sao lại thế này?Sao lại thế này?”

“Thì ra là Hồ tiểu thư à.” Đại phu nhân lạnh lùng cười cười: “Không thểtưởng tượng được tác phong của Hồ phủ lại phóng túng như thế. Hồ tiểuthư đến phủ Gia Cát vụng trộm với người khác!”

Hồ Tĩnh ngẩng đầu, bất chấp không mảnh vải che thân, ánh mắt như lưỡi kiếm bắn về phía Lý Khoa. Ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó củaLý Khoa.

Hồ Tĩnh bỗng nhiên như nổi điên, đẩy Hồ phu nhân ra, tiến lên đoạt lấythanh kiếm đeo bên hông của gia nô. Chỉ thấy một ánh sáng lạnh hiện lênnhư sấm chớp ầm vang, máu tươi bắn ra tung toé, Lý Khoa bụm chỗ đó, ngãxuống, máu chảy ra từ kẽ ngón tay của Lý Khoa. Cách đó không xa, cái bộphận nào đó trên cơ thể của Lý Khoa đã rời khỏi hắn.

“A! Tiện nhân!” Tiêu Doanh hung hăng tát Hồ Tĩnh một cái, nhìn thấy bộ dáng đau đớn của Lý Khoa thì lập tức ngất đi.

Không biết qua bao lâu, huyên náo trong phủ Gia Cát cuối cùng yên tĩnh xuống. Trong đại sảnh, Gia Cát Chiêm ngồi cao cao ở trên, Đại phu nhân, TiêuDoanh, Hồ phu nhân, Hồ Tĩnh, Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Như Nguyệt, Tứ dinương lẳng lặng ngồi ở dưới.

Hồ phu nhân cùng Hồ Tĩnh khóc không ngừng. Hồ phu nhân khóc lóc kể lể,nói: “Thừa tướng đại nhân, ngài nhất định phải chủ trì công đạo cho tiểu nữ. Đến phủ thừa tướng lại xảy ra chuyện như vậy, thiếp về nhà sẽ không có cách nào ăn nói với Hồ gia.”

“Hồ phu nhân, ý của bà là Hồ tiểu thư chạy đến phủ thừa tướng làm bậy, cònmuốn phủ Thừa tướng cho bà công đạo?” Đại phu nhân lạnh lùng nói.

“Hừ!” Tiêu Doanh vừa nhìn thấy Hồ Tĩnh liền ước gì có thể từng đao từng đaocắt bỏ thịt của nàng ta, “Tuy rằng Khoa nhi nhặt về cái mạng, nhưng màđời này cũng không thể là nam nhân, ta còn cần Hồ tiểu thư cho ta mộtcông đạo. Tiêu gia và Lý gia cũng không phải dễ khi dễ như vậy!”

“Là ai dẫn Lý Khoa tới quý phủ?” Gia Cát Chiêm hạ giọng hỏi.

“Là…” Tiêu Doanh cúi đầu, làm sao cũng không thể nói là Đại phu nhân đồng ý.Tiêu Doanh nghĩ nghĩ, phẫn nộ chỉ vào Gia Cát Linh Ẩn, nói: “Là Tam tiểu thư. Hôm qua đại tỷ làm mai Khoa nhi cho Tam tiểu thư, Tam tiểu thư nói muốn gặp Khoa nhi, Tam tiểu thư đã sớm mưu tính thật tốt, nếu không thì tại sao thời điểm vừa rồi lại không ở trong phòng, mà chạy đi lấy khốibăng gì đó.”

“Dì…” Gia Cát Linh Ẩn sửng sốt, nước mắt oan ức ngân ngấn trong khoé mắt,“Dì, cho dù Linh nhi có bản lĩnh to lớn cũng không thể nào giỏi như vậy. Nếu mẫu thân và Linh nhi sớm biết biểu ca nhìn thấy nữ nhân liền… Linhnhi tin tưởng mẫu thân cũng sẽ không đồng ý hôn sự này.”

“Ừ!” Đại phu nhân gật đầu nói: “Linh nhi nói phải, Tứ muội, nếu ngươi sớmnói cho ta biết đạo đức của biểu thiếu gia là như thế này, thì nói cáigì ta cũng sẽ không đồng ý.”

“Đại tỷ, ngươi…” Tiêu Doanh lửa giận một bụng, cũng không dám phát ra vớiĐại phu nhân. Lý Khoa là dạng người gì, Đại phu nhân và bà rõ ràng nhưnhau.

“Đây là thứ nhất.” Gia Cát Linh Ẩn tiếp tục nói: “Thứ hai, biểu ca nói nóngnực, Linh nhi sợ biểu ca bị nóng, liền dẫn Mộc Tê cùng Nguyệt Lan đếnhầm lạnh lấy khối băng. Về phần Hồ tiểu thư đến Trục Nguyệt Hiên vào lúc nào thì Linh nhi cũng không rõ. Trừ khi Hồ tiểu thư cùng Linh nhi thông đồng, nhưng mà, loại chuyện này ai lại đi làm chứ?”

Hồ Tĩnh oán hận nhìn chằm chằm Gia Cát Linh Ẩn, biết rõ nàng ta nói năngbậy bạ nhưng cũng không có cãi lại. Nếu Gia Cát Linh Ẩn nói ra chínhmình muốn mưu sát nàng ta trước, chỉ là tăng thêm một tội danh cho mìnhmà thôi. Hồ Tĩnh vò mạnh khăn tay, móng của ngón tay nhỏ bé đã khảm sâuvào trong thịt.

Như Nguyệt kinh ngạc nhìn Gia Cát Linh Ẩn, không biết hôm nay Gia Cát LinhẨn đã dùng cách gì để tránh được một kiếp. Như Nguyệt trầm tư, vì saomỗi lần Gia Cát Linh Ẩn đều may mắn như vậy, mỗi lần đều có thể thoátkhỏi. Như Nguyệt nhớ tới lời của Tứ di nương từng nhắc nhở nàng ta, Tamtiểu thư không đơn giản! Như Nguyệt nhẹ nhàng ngẩng đầu, thấy Gia CátLinh Ẩn đang nhìn mình cười như không cười, thì không khỏi cả kinh trong lòng, lập tức dời ánh mắt đi.

“Thừa tướng đại nhân, ngài nhất định phải làm chủ cho tiểu nữ!” Hồ phu nhân khóc lóc, chỉ có thể van xin Gia Cát Chiêm.

“Hồ phu nhân, Tứ muội, xảy ra chuyện như vậy, là chuyện không ai muốn nhìnthấy, nhưng sự tình đã xảy ra rồi, nên ngẫm lại xem giải quyết như thếnào.” Gia Cát Chiêm thấp giọng nói: “Lão phu thật sự có một biện pháp,Hồ tiểu thư và Lý Khoa đã có phu thê chi thực[1], không bằng để cho chúng kết làm phu thê đi.”

“Thừa tướng đại nhân, Tĩnh nhi nhà ta là…” Hồ phu nhân muốn nói là trong sạch thuần khiết, nhưng mà nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay thì lại nuốt trởvào, “Lý Khoa đã như vậy… Không phải Tĩnh nhi phải sống thủ tiết cả đờisao?”

“Hồ phu nhân, ta khuyên bà nên nhận rõ sự thật. Thanh danh của Hồ tiểu thưsợ là đã bị truyền ra, muốn lấy chồng, chỉ sợ vô cùng khó khăn.” Đại phu nhân nói: “Khoa nhi tuy rằng không tính là nam nhân chân chính, nhưnglàm cháu dâu đích tôn của Lý gia cũng không uất ức cho Hồ tiểu thư.”

“Nhưng mà…” Hồ phu nhân còn muốn nói gì nữa, nhưng cũng nói không nên lời.

“Mẫu thân, nữ nhi không muốn gả cho tên ngốc kia.” Hồ Tĩnh vừa khóc vừa lắc mạnh đầu.

“Ôi!” Hồ phu nhân thở dài, tuyệt vọng nhắm mắt lại: “Đã như vậy rồi, về sauai còn muốn con. Lý gia nhanh chóng đến cầu thân đi.”

“Sẽ nhanh thôi!” Tiêu Doanh lạnh lùng nói. Hồ Tĩnh làm cho Lý Khoa biếnthành như vậy, Hồ Tĩnh vào cửa cần phải để cho ả nếm chút hậu quả vềhành vi lỗ mãng của mình.

Chuyện này cuối cùng lấy sự kết thân Lý gia và Hồ gia mà hoà giải.

Ngày hôm nay, Gia Cát Linh Ẩn mệt không ít, cũng may là một lần đã giảiquyết được hai kẻ phiền phức! Khi trở lại Trục Nguyệt Hiên thì nàng phát hiện có một vị khách đến đây, Sở Lăng Thiên đang hăng say lắng ngheNguyệt Lan nói đến chiến công vĩ đại của Gia Cát Linh Ẩn.

“Nguyệt Lan!” Gia Cát Linh Ẩn thấp giọng hô lên, Nguyệt Lan lập tức ngậm miệng lại.

“Đói bụng không? Ăn chút gì trước đi.” Sở Lăng Thiên đặt một mâm điểm tâm trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, nói.

Gia Cát Linh Ẩn đang muốn nói không đói bụng, nhưng bụng không chịu thiệtmà kêu lên, nàng đành phải cầm lấy một miếng bánh, cắn vài miếng.

“Tiểu thư, chậm một chút, uống nước!” Nguyệt Lan đưa một chung trà nguội cho Gia Cát Linh Ẩn.

Gia Cát Linh Ẩn mới vừa uống một ngụm đã bị sặc, không khỏi ho lên. Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ trên lưng Gia Cát Linh Ẩn. Một lát sau, Gia Cát LinhẨn rốt cuộc cũng cảm thấy tốt hơn một chút.

“Nguyệt Lan, được rồi.” Gia Cát Linh Ẩn nói.

“Ừm, lần sau chậm một chút!” Sở Lăng Thiên rút tay về, chậm rãi nói.

“Người!” Ý thức nói cho nàng biết vừa rồi chính là Sở Lăng Thiên vỗ lưng mình, Gia Cát Linh Ẩn lại bị sặc: “Khụ khụ khụ!”

“Chậm một chút.” Sở Lăng Thiên không nói gì, bàn tay đưa ra một nửa lại rụt trở về.

Thật vất vả nuốt miếng bánh trong miệng xuống, Gia Cát Linh Ẩn nói: “Mộc Tê, Nguyệt Lan, hai người các ngươi đi thu dọn buồng trong một chút.”

“Dạ, tiểu thư.” Mộc Tê thức thời lôi kéo Nguyệt Lan, nhanh chóng đi vào buồng trong.

Không khí trở nên trầm lắng hơn, Gia Cát Linh Ẩn hớp một ngụm trà, chậm rãinói: “Thất điện hạ, ta rất quý trọng người bạn như người…”

“Tam tiểu thư muốn nói gì?” Khoé miệng Sở Lăng Thiên giơ giơ lên, ánh mắtrất kiên quyết: “Tam tiểu thư có thể không cần, nhưng không thể ngăn cản ta cho.”

Gia Cát Linh Ẩn nghẹn lời, hiếm khi bối rối thế này, đành phải lựa chọn im lặng.

“Tam tiểu thư nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta xin cáo từ.”

“Điện hạ đi thong thả.”

Sở Lăng Thiên từ tường viện của Trục Nguyệt Hiên nhảy ra ngoài. Một bóngđen đột nhiên xuất hiện trước mặt Sở Lăng Thiên: “Gia, gọi Phá Trận cógì phân phó?”

“Đi thăm dò tẩy của Lý gia và Hồ gia. Người của hai nhà này bản vương không muốn nhìn thấy nữa!”

“Dạ, gia.”

“Đúng rồi, không cần làm liên luỵ đến Đại tiểu thư Hồ gia cùng Đại thiếu giaLý gia, ngày tháng của hai người bọn họ còn rất dài.”

“Thuộc hạ hiểu rõ!”

[1] Phu thê chi thực: có chung đụng da thịt như vợ chồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »