Đới Văn vốn chỉ muốn mỉa mai Trình Hiểu Vũ một chút, bảo cậu đừng có tưởng mình biết chút âm nhạc mà lên mặt dạy đời. Ai ngờ tên thiếu niên trung nhị mang danh nghĩa Kim Mộc Nghiên này lại không biết trời cao đất dày là gì, thế mà thực sự có dũng khí lên sân khấu tại quán bar đứng đầu Hoa Hạ là "Mê Nhạc", hơn nữa còn huênh hoang với tư cách là một "người hướng dẫn".
Giây phút này, hắn thực sự không biết mình nên khóc hay nên cười, chỉ đành đâm lao phải theo lao: "Nhuận thiếu, máy tính chỉ là chuyện nhỏ, nhưng anh phải biết người biểu diễn tiếp theo là DJ Vương Đại Long, đứng đầu bảng xếp hạng Hoa Hạ đấy. Anh có tự tin dạy bảo được anh ta cái gì không?"
Trình Hiểu Vũ liếc nhìn Đới Văn, kẻ ngoài mặt thì khuyên nhủ nhưng thực chất là muốn cậu tự biết thân biết phận, rồi thản nhiên nói: "Anh đi mượn máy tính đi!" Dựa vào kho tàng điện tử đỉnh cao trong đầu, chỉ cần có nguyên liệu, trong phút chốc cậu có thể tạo ra cả đống thứ kinh thiên động địa. Nói là cả đống thì hơi quá, nhưng vài bài thì chắc chắn không thành vấn đề.
Đới Văn thấy khóe miệng Trình Hiểu Vũ lộ ra nụ cười đầy tự tin, chỉ đành lắc đầu, mang vẻ mặt "tôi đã khuyên anh rồi, là anh tự chuốc lấy", nghiến răng nói: "Được thôi, tôi đi mượn máy tính cho anh ngay đây."
Trình Hiểu Vũ gật đầu. A K đứng cạnh không ngờ tình thế đột ngột biến chuyển từ "anh giỏi thì anh lên" thành "tôi lên tôi gánh", hắn há hốc mồm lắp bắp nói: "Cái đó... Nhuận thiếu, anh làm được thật à? Anh biết chỉnh nhạc thật đấy chứ?"
Trình Hiểu Vũ cười đáp: "Biết một chút."
Bên cạnh truyền đến giọng cảm thán của Vương Âu: "Cái cách cậu làm màu này thật là có chiều sâu, thêm thắt được rất nhiều chi tiết đấy!"
Nhóm người ở bàn VIP 1 cười ồ lên, A K cũng cười gượng gạo vài tiếng rồi tìm cớ rời khỏi bàn.
Rất nhanh, tin tức có một vị khách ở bàn VIP không hài lòng với âm nhạc của "Mê Nhạc", muốn lên sân khấu dạy cho mọi người biết thế nào là "DJ" thực thụ, liền lan truyền nhanh như gió đến tai toàn bộ nhân viên "Mê Nhạc".
Khi Kỳ Kỳ trên sân khấu nghe được tin này từ Đới Văn, lại còn biết đối phương chê cô ta diễn giả, cô ta không thể tin nổi. Dù trình độ DJ của cô ta không ra sao, nhưng cô ta biết DJ tuy có nhiều yếu tố ngẫu hứng, nhưng quan trọng hơn vẫn là khâu chuẩn bị trước. Dù sao bây giờ không còn là thời đại lấy "Hip-hop" làm chủ đạo, chỉ có biểu diễn "Hip-hop dance" mới cần nhiều kỹ thuật chà đĩa, còn DJ chơi House ngày nay thực ra không cần quá giỏi kỹ thuật, quan trọng hơn là gu âm nhạc và khả năng làm Remix.
Nếu thiếu niên trung nhị ở bàn VIP chơi "Hip-hop", chắc chắn sẽ không gây được nhiều sự đồng cảm từ khách hàng. Nếu chơi House, thì việc làm Remix từ chiếc máy tính đi mượn trong thời gian ngắn ngủi như vậy đúng là chuyện hoang đường.
Khả năng duy nhất là gọi người khác truyền file Remix đã làm sẵn cho mình rồi lên sân khấu bật mà thôi.
Kỳ Kỳ mặc bikini kiểu dây, lộ ra mảng da thịt trắng ngần, tự cho là đã nhìn thấu âm mưu của Trình Hiểu Vũ, nên khinh bỉ cười nhạt: "Mẹ kiếp! Nó tưởng nó là ai? Martin Tiesto chắc?"
Đới Văn ghé sát vào Kỳ Kỳ, người chỉ cần đeo tai nghe kiểm âm làm màu sau khi bấm nút phát nhạc, nói: "Lát nữa cô xuống trước đi, để Vương Đại Long lên trước anh ta. Cô cứ qua bàn VIP 2 uống vài ly với Diêu công tử, vô tình nhắc đến chuyện này, kể sao cho đáng thương vào, để Diêu công tử dạy cho thằng nhóc ngu ngốc tưởng thuê được vài tên vệ sĩ là có thể làm màu này một bài học. Cho nó biết thế nào là thực lực thực sự."
Kỳ Kỳ nghiến răng gật đầu: "Được, tôi biết phải làm gì rồi."
Đới Văn đưa tay véo vào mông Kỳ Kỳ một cái, cầm lấy chiếc máy tính xách tay của một DJ thường trực mà hắn mượn hộ Trình Hiểu Vũ rồi rời khỏi bàn DJ, sau đó đi tới bàn VIP 1.
Khi Đới Văn đưa máy tính cho Trình Hiểu Vũ, cậu đã gọi điện cho Will Wilkinson nhờ gửi các file nguyên liệu cần thiết vào hộp thư của mình. Dọn bớt rượu, ly và đồ ăn nhẹ trên bàn trà, Trình Hiểu Vũ mở máy tính, đăng nhập vào hộp thư để tải nguyên liệu.
Trong máy tính là phần mềm FL Studio không quá phức tạp, đối với Trình Hiểu Vũ thì tạm dùng được. Đa số những người không hiểu âm nhạc đều cho rằng người làm DJ chắc chắn rất giỏi âm nhạc, câu này đúng mà cũng không đúng.
Nói đúng là vì một DJ sơ cấp thực sự phải có kho tàng âm nhạc khổng lồ với đủ loại phong cách, nói đơn giản là phải nghe rất nhiều, kho nhạc phải phong phú. Còn việc có hiểu nhạc lý hay không thực ra không quan trọng.
Tất nhiên, muốn làm một DJ khá hơn thì phải có gu thẩm mỹ độc đáo, và nắm vững một vài kỹ thuật phát nhạc cần thiết. Gu chọn nhạc của một DJ, cũng giống như kỹ thuật quen dùng của một nghệ sĩ guitar khi biểu diễn, là cách duy nhất để một nhạc sĩ tạo nên dấu ấn cá nhân.
Giả sử bạn muốn trở thành một DJ đỉnh cao, thì bắt buộc phải biết sản xuất nhạc. Tất cả các dòng nhạc điện tử đều là những sáng kiến lóe lên từ những DJ biết sản xuất như vậy, thông qua việc thay đổi tốc độ, phối âm, thêm hiệu ứng trên thiết bị DJ (chứ không phải trong phòng thu) để tạo ra những kiểu chơi mới.
Họ chính là những người dẫn đầu trào lưu nhạc điện tử của thời đại này.
Trình Hiểu Vũ không nghi ngờ gì chính là bậc đỉnh cao, kho nhạc của cậu phong phú đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, gu âm nhạc thì không cần phải bàn cãi. Thứ cậu thiếu chỉ là kinh nghiệm làm DJ, nhưng sân khấu của cậu đủ phong phú, và thực tế là khi hợp tác với Tô Ngu Hề trong bài "Faded" tại đêm hội chào tân sinh viên của Học viện Hí kịch Thượng Hải, vai trò của cậu phần lớn chính là DJ.
Lần này cậu sẽ lại làm Remix một phiên bản mới của "Faded", để ca khúc vốn không quá nổi đình nổi đám ở không gian này một lần nữa tỏa sáng! Ngoài ra còn có hai đĩa đơn chưa phát hành, thậm chí còn có một bản Remix bùng nổ dùng để khuấy động hiện trường.
Trình Hiểu Vũ thao tác nhanh chóng dưới sự vây xem của đám đông, vì cậu hoàn toàn không cần suy nghĩ. Đầu tiên là xáo trộn bài hát gốc, sau đó trực tiếp đeo tai nghe làm một đoạn nhạc Drum Loop, lấy nguyên liệu trống làm nền tảng và mở đầu, thêm phần Bass theo ký ức để tạo nhịp điệu và màu sắc cảm xúc cho bản Remix.
Những thứ này đối với Trình Hiểu Vũ quá đỗi quen thuộc. Sau một hồi biên tập hoa mắt chóng mặt, chỉ chưa đầy mười phút, Trình Hiểu Vũ đã hoàn thành bản Remix cho bốn bài hát. Bây giờ thứ cậu cần là nguyên liệu video, ba bài đầu chỉ cần bật âm thanh cho hình ảnh nhảy nhót là được, bài cuối cùng cậu tìm vài video trên mạng cắt ghép qua loa, định bụng dùng tạm.
Khi cậu nói "Xong rồi" với Đới Văn, thì mới chỉ lấy máy tính được hơn hai mươi phút. Đới Văn hơi ngẩn người: "Nhanh vậy sao?"
Trình Hiểu Vũ thản nhiên nói: "Bốn bài hát, đủ dùng cho hai mươi phút rồi. Tôi đến để cho các người biết một DJ thực thụ trông như thế nào, chứ không phải đến để diễn thay các người."
Không chỉ Đới Văn, mà Thành Tú Tinh và Tuyền Hữu Ly, những người khá hiểu về nhạc điện tử cũng nhìn Trình Hiểu Vũ với vẻ kinh ngạc. Tuy nhiên họ không nghi ngờ, họ có niềm tin tuyệt đối vào trình độ của Trình Hiểu Vũ, chỉ là tốc độ này đúng là quá nhanh.
Đới Văn thầm cười lạnh, nghĩ bụng: Thằng này chắc chắn đúng như Kỳ Kỳ nói, chỉ là nhờ bạn bè gửi cho mấy bài hát rồi đến đây làm màu làm mè. Nhưng giờ không có gì để nói, lát nữa sẽ vạch trần bộ mặt thật của kẻ giả tạo này.
Trình Hiểu Vũ cầm máy tính xách tay cùng nhóm người đi xuống lầu. Đới Văn đi cuối cùng, nhìn thấy ở bàn VIP 2, DJ Kỳ Kỳ đang ôm cánh tay Diêu Hàm Nghị làm nũng, còn Diêu Hàm Nghị đang nheo đôi mắt nhỏ nhìn nhóm người vừa đi ngang qua với nụ cười nửa miệng, liền biết lát nữa chắc chắn sẽ có trò hay để xem.
(Đây là chương thêm của hôm qua, vẫn còn nợ tám chương nữa. Mọi người đừng vội chê là câu chữ, đọc đến đoạn sau sẽ biết tại sao lại viết chi tiết như vậy. Còn về chuyện làm màu vả mặt thì không đơn giản như thế đâu. Ngoài ra, mọi người có đoán được bản Remix bùng nổ cuối cùng là bài gì không? Hơn nữa hôm nay chắc chắn sẽ viết xong đoạn ở quán bar!)