Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113343 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 33
vân song

❊ ❊ ❊

"Hóa ra Hương Sảo tham lam của báu, đổ oan cho người khác à!"

Lời này của của Khương Lê như ném hòn đá vào mặt nước, khiến khách khứa lập tức bàn tán sôi nổi. Vốn tưởng là Nhị tiểu thư trong phủ ghét Tam tiểu thư, chị em xích mích, Khương Lê âm mưu hãm hại nguyền rủa Khương Ấu Dao. Không ngờ cuối cùng lại là nha hoàn thân cận tham của, vu oan cho người khác .

Chuyện này trở nên đơn giản rồi, hóa ra là nha hoàn thân cận của Khương Lê, Hương Sảo, tay chân bẩn thỉu, muốn trộm món quà gặp mặt mà Khương Lê tặng cho Khương Ấu Dao, sợ chuyện bại lộ nên tìm đồ kém chất lượng hơn để đánh tráo.

Hương Sảo vội vàng lắc đầu, ôm lấy chân Khương Lê khóc nói: "Không phải, không phải! Những trang sức đó đều là Nhị tiểu thư ban thưởng cho nô tỳ! Không phải nô tỳ trộm, Nhị tiểu thư mau nói giúp nô tỳ đi!"

Những trang sức và trâm cài đó quả thực không phải Hương Sảo trộm, nhưng Khương Lê sẽ không thừa nhận.

Khương Lê chỉ nhìn cô ta, mở miệng tiếc nuối : "Hương Sảo, ta đối đãi với ngươi không tệ, ngươi tại sao lại đối xử với ta như vậy? Hơn nữa ta tiền bạc còn chưa dư dả, dùng toàn bộ tiền bạc mua lễ vật cho tam muội, chỉ còn lại trang sức này. Những trang sức này không rẻ, ta thưởng cho ngươi một cái hai cái cũng được, nhưng toàn bộ đều thưởng cho ngươi thì trong kinh thành này chẳng ai có thể hào phóng như vậy đâu."

Khách khứa xung quanh đều gật đầu, vốn dĩ là như vậy, hạ nhân làm tốt, thưởng nhiều một chút cũng không sao. Nhưng tiền bạc không phải mưa, hào phóng đem cả một hộp trang sức thưởng cho hạ nhân như vậy, trừ phi là mất trí. Hơn nữa nhị tiểu thư vừa nói, tất cả tiền bạc đều dùng để mua quà cho lễ cập kê của Tam tiểu thư, những trang sức còn lại càng không thể dễ dàng thưởng cho người khác, vốn dĩ còn không đủ!

Hương Sảo ngơ ngác nhìn Khương Lê, thần sắc của Khương Lê chân thành không có chút giả dối, khiến Hương Sảo suýt nữa bị mê hoặc.

Cô ta chỉ vì thấy những món trang sức của Khương Lê mà động lòng tham, Khương Lê hào phóng ban thưởng, cô ta vui vẻ nhận lấy, nhưng không ngờ rằng, chủ nhân ban thưởng nhiều đồ như vậy vốn đã quá mức bất thường. Cô ta chỉ nghĩ Khương Lê là kẻ nhà quê không hiểu chuyện đời nhưng không ngờ những thứ nhận lấy dễ dàng như vậy lại biến thành bùa đòi mạng.

Quý Thục Nhiên đã để cô ta ra tay làm bậy với món lễ vật mà Khương Lê tặng trong lễ cập kê, gần đây Hương Sảo quen thói xấu, gan cũng lớn hơn, nhìn thấy bộ trang sức liền nảy sinh lòng tham. Vừa khéo nghe được nha hoàn trong viện nói chuyện phiếm, nhắc đến một thợ kim hoàn chuyên làm hàng giả. Cô ta liền tìm đến, bỏ ra ít tiền, làm một bộ trang sức giả y như đúc.

Ngoại trừ màu sắc khác nhau, bề ngoài không có chút sai sót. Hương Sảo nghĩ, khi Khương Lê không thể bào chữa, Khương gia trừng phạt Khương Lê, bộ trang sức đó cũng bị xử lý, chuyện này coi như kết thúc.

Như vậy, vừa hoàn thành nhiệm vụ hãm hại Khương Lê mà Quý Thục Nhiên giao phó, vừa có thể chiếm đoạt một bộ trang sức.

Điều Hương Sảo không ngờ là, trong tình huống hỗn loạn như vậy, Khương Lê lại có thể phát hiện ra ngay sự khác thường của bộ trang sức mà Giang Lê chỉ mới sờ qua bộ trang sức thật một lần , làm sao có thể nhận ra được. Càng không ngờ là, bộ trang sức hồng ngọc thật lại xuất hiện trong phòng mình.Rõ ràng nàng đã đặt bộ trang sức đó vào hộp và chôn ở một nơi an toàn rồi mà!

Ai đã làm chuyện này? Hương Sảo ngước mắt nhìn, chạm phải ánh mắt của Khương Lê, lòng lạnh toát.Chẳng lẽ Khương Lê đã sớm biết những việc mình định làm, nàng luôn âm thầm quan sát. Nghĩ lại những trang sức được ban thưởng một cách hào phóng bây giờ lại thành bằng chứng chứng minh mình là kẻ trộm.

Từ lúc đó Khương Lê đã bắt đầu mưu đồ rồi!Cô ta đâu phải kẻ nhà quê không biết gì, cô ta biết hết tất cả, nhưng vẫn giả vờ như không biết gì!Trong lòng Hương Sảo đột nhiên trào lên cảm giác tuyệt vọng, cô ta đã làm hỏng chuyện của Quý Thục Nhiên, bà ta tất nhiên sẽ không dễ dàng tha cho cô ta.

Đúng lúc này, Khương Lê lại mở miệng nói: "Chỉ là ta còn một việc không hiểu, Hương Sảo, ngươi hoàn toàn có thể đổi trang sức của ta, lấy cái kém chất lượng để đối phó với Tam muội, Tam muội nhận được cũng chỉ nghĩ là ta không có nhiều tiền, nhưng tại sao ngươi lại mạo hiểm để bị phát hiện, cố ý khắc thêm vết dao lên bảo thạch để vu oan cho ta, suýt nữa khiến ta bị cha mẹ ghét bỏ." Khương Lê khéo léo dụ dỗ, "Ta nghĩ đi nghĩ lại, ngươi không có lý do gì để làm việc này, có phải có người nào đó chỉ dẫn ngươi không?"

Lời cuối cùng vừa nói ra, sắc mặt các các vị khách đều trở nên phức tạp.

Phía sau là người như thế nào, mối quan hệ phức tạp giữa mẹ kế và con chồng trong gia đình Khương hiện rõ ràng. Quý Thục Nhiên trong lòng giật mình, hận không thể xé nát Khương Lê ra, bà ta khẽ nghiêng người, thầm truyền cho Hương Sảo một ánh mắt cảnh cáo.

Hương Sảo sợ hãi tột cùng cắn chặt răng, quyết liều một phen, nhìn Khương Lê khóc nói: "Nhị tiểu thư, rõ ràng là người bảo nô tỳ làm vậy, người nói Tam tiểu thư không xứng dùng bộ trang sức đó, bảo nô tỳ tìm một cái giống hệt rồi rồo tự khắc thêm vết dao..."

"Thật là nói dối không chớp mắt!" Khương Lê thở dài lắc đầu, đứng thẳng người, cúi xuống nhìn cô ta: "Lời ngươi vừa nói bây giờ lại tự mình phản bội, nói dối mà cũng không biết cách nói. Hơn nữa, ngươi cũng chưa giải thích được làm sao ngươi trộm được cả hộp trang sức của ta."

Khương Lê lại nhìn Quý Thục Nhiên nói: "Mẫu thân ban cho ta nha hoàn này, nói cô ta phẩm hạnh tốt, tay chân nhanh nhẹn, bình thường ta cũng không dám lơ là với cô ta, không ngờ nha đầu này lại là kẻ tay chân bẩn thỉu còn dám vu oan chủ nhân, mẫu thân, lần này người nhìn lầm rồi."

Quý Thục Nhiên chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng như bị người ta tát một cái. Vừa rồi bà ta còn trước mặt khách khứa tự tin đảm bảo về phẩm hạnh của Hương Sảo, giờ phút này lại phải rút lại lời nói của mình.

Quý Thục Nhiên gượng cười nói: "Đều là lỗi của mẹ, mẹ...nhìn ngươi không rõ, khiến con chịu ủy khuất."Một người làm chủ mẫu làm sao có thể nhìn người không rõ, nhưng lại để một kẻ xấu xa như vậy ở bên cạnh con gái kế, những phu nhân vừa mới cảm thấy đồng tình với Quý Thục Nhiên, lập tức trong lòng có một cái nhìn khác.

Quý Thục Nhiên thấy rõ biểu cảm của các vị khách, trong lòng tức giận vô cùng, lúc này bà cũng mới hiểu ra dụng ý của Khương Lê, Khương Lê cũng muốn nhân cơ hội này để đuổi Hương Sảo, nhổ bỏ một cái gai mà cô ta cắm ở Phương Phi uyển.Khương Lê trong lòng cười thầm, Quý Thục Nhiên tưởng rằng cô chỉ muốn nhổ bỏ cái gai Hương Sảo thôi sao? Không, cô không có nhiều thời gian để lãng phí vào những việc vặt vãnh trong gia đình Khương, có những việc, làm một lần cho sạch sẽ, sẽ tiết kiệm được nhiều phiền phức.

"Mẫu thân cũng không hoàn toàn nhìn người không rõ." Khương Lê cười nói, "Lần này chuyện xảy ra, cũng nhờ mẫu thân tặng ta một nha hoàn khác là Vân Song, nếu không có Vân Song nhắc nhở, ta cũng không biết Hương Sảo là kẻ bất trung như vậy." Nàng liếc nhìn Vân Song đứng trong đám người, chân thành nói: "Lần này, cảm ơn Vân Song."Hương Sảo ngơ ngác, trong chớp mắthểu ra nhiều chuyện, nhưng miệng đã bị vú già dùng vải nhét vào không thể nói được.

Vân Song đứng trong đám người ngẩn ngơ, ánh mắt của Quý Thục Nhiên khiến cô cảm thấy trong lòng lạnh buốt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »