Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113708 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 54
biểu ca

❊ ❊ ❊

*Biểu ca: anh họ

Diệp Thế Kiệt đang chờ Khương Lê ở tiểu viện trong quán trà bên cạnh.

Sáng sớm hôm nay, hắn đã nhờ người đứng ngoài phủ Khương, nhắn lời cho nha hoàn của Khương Lê. Diệp Thế Kiệt hẹn gặp nàng ở tiểu viện trong quán trà, dù lời nhắn đã được chuyển đi nhưng không chắc Khương Lê sẽ đến.

Tuy nhiên, Khương Lê cuối cùng cũng đến.

Chưa đến giờ vào học, nơi này cũng không xa Minh Nghĩa Đường. Nói chuyện với Diệp Thế Kiệt một lúc cũng không ảnh hưởng đến giờ học. Khương Lê sắp xếp mọi việc ổn thỏa rồi mới đến.

Trong quán trà, Diệp Thế Kiệt mặc cũng một bộ áo dài màu xám xanh, dù màu sắc giản dị nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy chất liệu vải rất tinh xảo, hoa văn trên cổ tay cũng là thêu chỉ hiếm có. Chàng trai này có đôi mắt to, lông mày rậm, khá anh tuấn, nhưng ánh mắt nhìn Khương Lê vẫn có phần cảnh giác.

"Diệp biểu ca." Khương Lê vừa nói vừa ngồi xuống đối diện Diệp Thế Kiệt.

Dường như bị ba chữ "Diệp biểu ca" làm cho chấn động, Diệp Thế Kiệt ngây ra, một lúc sau mới cứng ngắc mở miệng: "Hôm qua sao ngươi lại giúp ta?"

Hôm qua trong lúc cấp bách, Khương Lê đột nhiên xuất hiện giúp Diệp Thế Kiệt, hắn rất cảm kích cô gái dũng cảm này. Nhưng khi ngồi học dưới ánh đèn vào buổi tối, hắn cảm thấy có gì đó không ổn, nhị tiểu thư của Khương gia ở kinh thành chẳng phải là con gái của người cô đã mất của hắn, là biểu muội của hắn sao?

Nếu là người khác giúp đỡ, Diệp Thế Kiệt có lẽ cũng không nghĩ nhiều, nhưng khi người giúp lại là Khương Lê, hắn không thể không nghi ngờ trong chuyện này có âm mưu gì đó. Sau một đêm không ngủ, Diệp Thế Kiệt quyết định trực tiếp tìm Khương Lê để hỏi cho rõ.

"Ta gọi ngươi một tiếng biểu ca, chẳng lẽ nhìn thấy người người thân của mình bị người ta vu khống giữa đường mà ta lại khoanh tay đứng nhìn sao?" Khương Lê nói rất tự nhiên, như thể ngạc nhiên vì Diệp Thế Kiệthi một câu đơn giản như vậy.

Diệp Thế Kiệt bị lời nói hợp lý của Khương Lê làm cho nghẹn họng, một lúc sau mới lạnh lùng cười nói: "Đừng đùa nữa, ngươi chẳng phải coi thường chúng ta là thương nhân thấp kém, còn nói gì đến người thân?"

Khương Lê nghe vậy, ngạc nhiên hỏi: "Lời này là sao?"

Diệp Thế Kiệt giận dữ nhìn nàng: "Năm đó bà nội ta xa xôi đến kinh thành đón ngươi về Tương Dương, ngươi lại trước mặt cả nhà Khương mắng gia đình ta là thương nhân thấp kém, muốn cắt đứt quan hệ với gia đình ta!" Diệp Thế Kiệt nói đến đây, ngực phập phồng kịch liệt, dường như rất xúc động: "Bà nội ta về nhà sau đó bị bệnh nặng, phải nằm trên giường suốt một năm mới khỏi. Bây giờ ngươi lại nói thân thích, là đang đùa giỡn sao?"

Khương Lê nhìn hắn, chớp mắt vài lần, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ta đã từng nói những lời như vậy sao?"

Diệp Thế Kiệt: "..."

"Chẳng lẽ biểu ca nhớ nhầm rồi." Khương Lê lắc đầu, "Ta không nhớ mình từng nói những lời đó."

"Ngươi không nhớ?" Diệp Thế Kiệt mỉa mai: "Nhưng tất cả người nhà ta đều nhớ!"

"À, vậy thì có lẽ ta thực sự đã nói những lời đó." Khương Lê thầm thở dài, không lạ gì khi Diệp gia lại cắt đứt quan hệ với Khương gia. Nếu Khương nhị tiểu thư thực sự đã nói những lời làm tổn thương lão phu nhân Diệp gia, thì không thể có chuyện muốn việc hàn gắn. Tuy nhiên, nàng cũng không thể để mình gánh tội danh vốn không thuộc về mình. Khương Lê nói: "Nhưng bây giờ ta thật sự không nhớ, xin hỏi biểu ca, lúc ta nói những lời đó ta bao nhiêu tuổi?"

Diệp Thế Kiệt lạnh lùng đáp: "Năm tuổi."

"Năm tuổi." Khương Lê cau mày, "Theo lý thì đó là độ tuổi đã biết suy nghĩ, nhưng ta lại hoàn toàn không nhớ chuyện này, biểu ca không thấy kỳ lạ sao?"

"Ngươi lại muốn nói gì nữa?" Diệp Thế Kiệt nhìn nàng chằm chằm.

"Ta muốn nói, lúc đó ta còn nhỏ, bà ngoại lại ở tận Tương Dương xa xôi. Mẹ ta mất sớm, cha ta bận việc triều chính, phần lớn do mẹ kế quản lý. Ta nói gì, chưa chắc không phải do có người dạy, hoặc có người đe dọa ta nói những lời đó."

Diệp Thế Kiệt vừa định mỉa mai vài câu, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Khương Lê, không khỏi sững sờ.

Lời này cũng là suy đoán trong lòng nàng. Khi đó Khương nhị tiểu thư còn nhỏ, nhưng lại có thể nói ra những lời làm tổn thương người khác như vậy. Hơn nữa, việc coi thương nhân là thấp kém, nếu thật sự là suy nghĩ của Khương nhị tiểu thư, nhất định phải có người truyền nhồi nhét vào đầu nàng. Theo quan sát hiện tại của Khương Lê về Quý Thục Nhiên, sự độc ác của Quý Thục Nhiên không phải không thể áp dụng lên Khương nhị tiểu thư nhỏ tuổi.

Là Quý Thục Nhiên dụ dỗ hay đe dọa, tổng kết lại cũng chắc chắn không phải là ý của Khương nhị tiểu thư, mà do có sự ảnh hưởng của người khác.

Diệp Thế Kiệt im lặng một lúc, lời của Khương Lê khiến hắn có chút dao động. Dù có oán hận Khương Lê, nhưng lúc này vẻ mặt của Khương Lê cũng không giống như giả vờ.

"Vậy bây giờ ngươi muốn làm gì?" Sau một lúc, Diệp Thế Kiệt mới nói: "Muốn hàn gắn với Diệp gia?"

Khương Lê cười: "Ta chỉ đơn giản cứu biểu ca một lần, biểu ca liền nghĩ ta muốn hàn gắn với Diệp gia. Không ngại nói với biểu ca, nếu ta thực sự muốn hàn gắn với Diệp gia, cũng không phải mượn cớ chuyện của biểu ca."

"Hừ." Diệp Thế Kiệt hừ nhẹ, nhưng vẻ mặt không còn đầy thù địch như ban đầu. Hắn nói: "Ngươi nói thì dễ, tỏ vẻ là nghĩa hiệp, ai không biết trong lòng ngươi khôn ngoan, nếu không tại sao không đưa Lưu Tử Mẫn đến quan phủ, mà lại cho hắn một lối thoát."

Hôm qua Lưu Tử Mẫn và Diệp Thế Kiệt tranh chấp, Khương Lê ra mặt, vài ba câu đã xoay chuyển tình thế, vốn dĩ Lưu Tử Mẫn không có đường lui, nhưng Khương Lê lại chủ động cho hắn lối thoát, để hắn tránh được một kiếp.

"Yên Kinh là nơi các thế lực đan xen phức tạp, quan lại nhiều. Dù Diệp gia giàu có, nhưng Diệp gia không có chức vị. Giống như miếng mồi béo bở không ai bảo vệ, ai cũng có thể cắn một miếng. Chẳng phải biểu ca vì tài sản của mình mà bị Lưu Tử Mẫn nhắm tới sao?"

Diệp Thế Kiệt nhíu mày.

"Diệp gia giàu có nhưng cũng là dân thường. Quan nhỏ còn không dám đấu với quan lớn, huống hồ là dân thường đối với quan lại. Tha cho Lưu Tử Mẫn một con đường sống, thực ra là vì tốt cho biểu ca. Nếu biểu ca không bỏ qua, phủ Thái Thường khanh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhà họ Lưu chịu được, Diệp gia thì không."

Diệp Thế Kiệt nhận thấy khi Khương Lê nói những lời này, biểu hiện của nàng trở nên lạnh lùng, dường như còn có chút căm hận vì bất mãn.

Dân không đấu với quan, trong lòng Khương Lê thoáng qua một chút mỉa mai, chẳng phải đúng như vậy sao? Nhà họ Tiết của nàng dù là quan lại, nhưng vì chức quan nhỏ, trong mắt những người quyền quý như Vĩnh Ninh công chúa cũng chỉ là cỏ rác, muốn giết liền giết. Công lý trên thế gian thực sự tồn tại, nhưng phải dựa vào quyền lực, vô lý cũng thành có lý.

Diệp Thế Kiệt nói: "Ta đương nhiên biết, nếu không cũng sẽ không tha cho hắn lần này."

Khương Lê nhìn Diệp Thế Kiệt như vậy, trong lòng hiểu rõ, cháu đích tôn của Diệp gia cũng không phải người bốc đồng liều lĩnh. Nàng hỏi: "Quên hỏi, biểu ca sao lại ở Yên Kinh?"

Vô duyên vô cớ từ Tương Dương đến Yên Kinh, chắc hẳn phải có lý do.

"Ta đang học tại Quốc Tử Giám." Diệp Thế Kiệt nhìn Khương Lê, giọng nói có phần thách thức: "Như ngươi nói, Diệp gia chỉ là dân thường, không có sức bảo vệ gia sản, nên ta đến kinh thành học để ra làm quan."

"Huynh muốn làm quan?" Khương Lê hiểu ra. 🥰

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »