Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113139 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 37
thắng cuộc

❊ ❊ ❊

Quý Trần thị và Quý Thục Nhiên đang bàn bạc điều gì đó, Khương Lê không rõ nhưng nàng hiểu rằng chuyện hôm nay, đối diện với sự hãm hại của Quý Thục Nhiên. Hành động của nàng đã bày tỏ rõ mâu thuẫn với bà ta. Dựa vào những việc mà Quý Thục Nhiên đã làm với Khương nhị tiểu thư trước đây, Khương Lê biết rằng bà ta không phải là người rộng lượng. Mâu thuẫn càng gay gắt bà ta sẽ càng dùng những thủ đoạn mạnh hơn.

Khương Lê không sợ.

Nàng đã từng bên cạnh Tiết Hoài Viễn xử lý chính sự, ông không ngại chia sẻ với nàng, thậm chí đôi khi còn thảo luận với nàng. Khương Lê không phải người nhút nhát, thêm vào đó nàng đã từng chết một lần, bị chính người thân yêu hại cho nhà tan cửa nát, giờ đây nàng luôn sẵn sàng đối đầu không khoan nhượng.

Khi nàng trở về Phương Phi uyển, nghỉ ngơi chưa được nửa canh giờ thì có khách không mời mà đến.

Khương Cảnh Duệ mang theo lồng dế, không mời mà tới Phương Phi Uyển để uống trà.

Vị thiếu gia của Nhị phòng nhà này là người không chịu sự quản giáo, Nhị lão gia Khương Nguyên Bình và nhị phu nhân Lư thị đều không quản nổi hắn. Chỉ có lời của Khương Nguyên Bách thỉnh thoảng hắn mới nghe. Tuy nhiên, vị thiếu gia này lại có vẻ khá thân thiết với Khương Lê.

Khương Lê mời hắn ngồi xuống, hỏi: "Ngươi đến đây làm gì?"

Khương Cảnh Duệ tìm một chiếc tách trà, bảo Đồng nhi rót trà cho hắn, tỏ ra không khách sáo chút nào. Hắn nghiêng đầu nhìn Khương Lê, nói: "Hôm nay ngươi làm rất hay, Khương Ấu Dao và đại phu nhân đều bị ngươi phản đòn, ta phải vỗ tay khen ngợi ngươi mới được."

Lời này thực sự khiến Đồng nhi đang rót trà bên cạnh, có chút tức giận. Mặc dù vị thiếu gia của Nhị phòng này không có ác ý với tiểu thư nhà mình, nhưng đôi khi thái độ của hắn tỏ ra không tôn trọng, nói chuyện rất tùy tiện.

"Lời nói không thể bừa bãi," Khương Lê bình thản nói: "Ta chỉ nói sự thật mà thôi."

"Sao ngươi lại giấu ta?" Khương Cảnh Duệ chơi đùa với chiếc tách trà trên bàn, "Ta sẽ không nói ra đâu.""Đường huynh nói vậy, như thể chúng ta rất thân thiết." Khương Lê mỉm cười.

Từ " Đường huynh" vừa thốt ra, sắc mặt Khương Cảnh Duệ thay đổi, hắn nhìn Khương Lê nghiêm túc hỏi: "Khương Lê, ngươi nói vậy là có ý gì?"

"Ta nói có gì sai sao?" Khương Lê cười một cách châm biếm: "Trước đây khi ta bị người khác chỉ trích nguyền rủa Khương Ấu Dao, ta từng hỏi liệu có ai tin ta không. Trong Khương phủ, chỉ có Liễu phu nhân và Đồng nhi tin ta, ta nhớ, không có đường huynh. Nếu ta và đường huynh thân thiết thì dù thế nào cũng phải tin ta một lần chứ. Vì vậy, ta nói ta và đường huynh không thân thiết."

Mặt Khương Cảnh Duệ đỏ bừng, Đồng nhi nghe cũng cảm thấy hả hê. Đúng là như vậy, làm ra vẻ thân thiết như đứng về phía Khương Lê, nhưng đến lúc quan trọng lại chẳng dám nói một lời, không bằng một người ngoài không liên quan, người như vậy làm sao gọi là quen thân.

Khương Cảnh Duệ vốn miệng lưỡi trơn tru, rất giỏi ngụy biện, nhưng khi định phản bác nhìn vào mắt Khương Lê lời muốn nói đành nuốt lại, không thể nói gì thêm.

Mắt Khương Lê như dòng suối trong vắt, rất rõ ràng, tựa như mọi lời nói dối đều không thể che giấu. Khương Cảnh Duệ đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, như ngồi trên đống lửa.

Hắn tự cho rằng mình và Khương Lê có quan hệ tốt, cũng đã từng nhắc nhở nàng, tự thấy mình đã làm hết sức. Nhưng không ngờ Khương Lê lại thẳng thắn hỏi hắn tại sao không đứng về phía nàng. Khương Lê hỏi một cách tự nhiên lại làm hắn trông như kẻ tiểu nhân.

"Đường huynh không muốn vì ta mà làm mất lòng mẹ, ta rấthểu. Người trong Khương phủ đều biết giữ mình, ta không trách gì. Chỉ là, đường huynh từ nay về sau đừng nói rằng chúng ta thân thiết, ta không thích làm bộ làm tịch." Khương Lê chậm rãi nói.

Khương Cảnh Duệ cảm thấy lời nói này vô cùng chói tai, không biết đáp lại thế nào. Khương Lê rõ ràng đang chế giễu hắn không có dũng khí, không dám đứng ra. Là một thiếu niên trẻ tuổi, được nuông chiều từ nhỏ, làm sao có thể chấp nhận sự sỉ nhục như vậy, lập tức nói: "Ta biết rồi, ngươi đừng nói bóng gió nữa, ta từ nay không đến nữa!" Nói xong, hắn đặt mạnh tách trà xuống bàn, giận dữ bỏ đi.Đồng nhi giật mình, trách: "Nhị thiếu gia sao lại nóng nảy thế. Tiểu thư, người có phải đã làm hắn giận rồi không?"

"Khương Cảnh Duệ bản tính không xấu," Khương Lê nhấp nhẹ tách trà, "Dù ích kỷ nhưng cũng không đến mức lạnh lùng, nếu không đã không nhắc nhở ta trước đó. Ở trong gia đình lớn, lợi ích chồng chéo, hắn hành xử cẩn trọng,hắn làm vậy ta hiểu cho hắn nhưng ta không thích."

Có lẽ từ nhỏ Tiết Hoài Viễn đã dạy nàng phân biệt rõ ràng, Khương Lê rất ghét những người như vậy, nói hắn là người tốt thì lại đáng ghét, nói hắn là kẻ xấu thì đôi lúc lại không hoàn toàn, khiến nàng cảm thấy khó chịu.

"Ta nói như vậy, hoặc là hắn sẽ hoàn toàn ghét ta, không qua lại với ta nữa, hoặc là hắn sẽ cảm thấy áy náy, từ nay về sau không đứng ngoài cuộc. Như vậy, thái độ của hắn sẽ rõ ràng chứ không mập mờ, nếu để một người thái độ có mập mờ ở bên cạnh, luôn là một mối nguy, sợ nhất là bị đâm sau lưng."

Đồng nhi nghe mà không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu: "Tiểu thư nói đúng, nếu không hôm nay cũng không khiến Hương Sảo tự chịu hậu quả."

Hôm đó, Hương Sảo từ Thục Tú Viên trở về, lén lấy hộp trang sức của Khương Lê ra xem, thỉnh thoảng lại tỏ vẻ không nỡ. Đồng nhi kể lại với Khương Lê, nàng liền đoán rằng Quý Thục Nhiên có lẽ sẽ ra tay trong lễ cập kê. Với quá khứ hại mẹ giết em của Khương nhị tiểu thư, ý đồ của bà ta không khó đoán.Khương Lê bảo Đồng nhi mua chuộc người ngoài, nói rằng có người thợ giỏi làm đồ giả. Hương Sảo quả nhiên tìm đến người thợ này để tráo đổi trang sức. Khương Lê lại bảo Đồng nhi nói xấu Hương Sảo trước mặt Vân Song, còn nói Hương Sảo được Khương Lê thưởng rất nhiều. Vân Song ghen tị, lại biết kế hoạch của Khương Lê, quyết định mượn gió bẻ măng giúp nàng trừ khử Hương Sảo.

Sau khi Hương Sảo bị bắt, Khương Lê lại nói với Vân Song một câu, khiến Quý Thục Nhiên sinh nghi. Mọi việc diễn ra suôn sẻ, Vân Song giúp nàng trừ khử Hương Sảo, Quý Thục Nhiên giúp nàng trừ khử Vân Song, thay mới toàn bộ hạ nhân ở Phương Phi uyển, đúng là một công đôi việc.

Mà trong đó lòng tham của Hương Kiều, sự đố kỵ của Vân Song, sự đa nghi của Qúy Thục Nhiên, tất cả đều kết hợp lại chặt chẽ, không thể thiếu yếu tố nào.

Khương Lê lợi dụng chính là lòng ác của con người.Nhân tính khó đoán nhất, nhưng cũng dễ nắm bắt nhất, chỉ cần một chút cám dỗ, sẽ đạt được mục đích của mình.

Tất cả đã bắt đầu được gieo mầm mống từ việc Khương Lê tặng Hương Sảo chiếc trâm đầu tiên.

Người thợ săn từ đầu đã đặt bẫy và cuối cùng con mồi đã sập bẫy.

Ván này, Khương Lê thắng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »