Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113422 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 38
bạch tuyết

❊ ❊ ❊

Sau lễ cập kê, Phương Phi uyển của Khương Lê lại trở lại sự yên tĩnh như trước đây.

Mặc dù việc đã chứng minh Khương Lê bị oan trong chuyện trang sức hồng bảo thạch nhưng không một ai đến an ủi nàng. Đồng Nhi lén lút nghe ngóng được rằng Khương lão phu nhân đã gọi Quý Thục Nhiên đến Vãn Phượng Đường, mắng rầy một trận. Vì lễ cập kê của Khương Ấu Dao do Quý Thục Nhiên chủ trì, cuối cùng lại xảy ra chuyện như vậy, khiến khách khứa cười nhạo, làm mất mặt Khương gia.

"Lần này năng lực quản gia của Quý Thục Nhiên bị nghi ngờ lớn rồi." Đồng Nhi nói với vẻ đắc ý.

Khương Lê mỉm cười. Khương lão phu nhân mắng Quý Thục Nhiên, không hẳn vì làm hỏng lễ cập kê . Khương lão phu nhân dù sao cũng là người từng trải , hiểu rõ được những mưu mô trong gia đình? Huống chi, càng dễ nhận ra kế hoạch hãm hại của Quý Thục Nhiên. Mặc dù Khương lão phu nhân không thích Khương nhị tiểu thư, nhưng cũng cố gắng giữ công bằng dùng việc này để cảnh cáo Quý Thục Nhiên.

Tuy nhiên, Khương lê giữ mình an toàn nhưng cũng khiến sự bất hòa trong hậu viện Khương gia lộ ra trước mắt người ngoài. Điều này ít nhiều sẽ khiến một số người tức giận , chẳng hạn như bây giờ, nàng vẫn bị lạnh nhạt đó chính là sự trừng phạt của Khương gia đối với nàng.

Nhưng Khương Lê không bận tâm.

Đồng Nhi cười nói: "Ba nha hoàn mới đến vẫn còn đang ở bên ngoài, tiểu thư có muốn gặp họ không?"

Hương Sảo và Vân Song đã bị đưa đi, Khương Lê chỉ còn lại Đồng Nhi là nha hoàn thân cận, dưới sự hướng dẫn của quản gia nàng đã chọn thêm ba nha hoàn. Như vậy, cộng với Đồng nhi, có hai nha hoàn nhất đẳng, hai nha hoàn nhị đẳng và thêm vài người làm việc bên ngoài là vừa đủ.

"Cho họ vào đi." Khương Lê nói.

Ba nha hoàn bước vào phòng, hai nha hoàn hạng hai tên là Minh Nguyệt và Thanh Phong, tuổi tác tương đương với Đồng Nhi trông có vẻ hoạt bát lanh lợi. Họ cúi chào Khương Lê rôm rả, trước đây chưa từng làm việc ở Khương gia.

Còn một nha hoàn nhất đẳng, tên là Bạch Tuyết, lớn hơn Đồng Nhi một chút, không được hoạt bát như hai người kia. Mặc dù tên là Bạch Tuyết, nhưng da lại ngăm đen, thân hình khỏe mạnh, mặc bộ y phục màu hồng nhạt của Khương gia, trông có phần buồn cười.

Đồng Nhi nhìn Bạch Tuyết, cảm thấy khó hiểu. Thường thì nha hoàn thân cận hầu hạ bên cạnh tiểu thư phải là người xinh xắn, ngoài phẩm hạnh và năng lực, dung mạo cũng phải ưa nhìn. Nhưng Bạch Tuyết, bỏ qua năng lực không nói, dung mạo như vậy ở nhà khác chỉ có thể làm a hoàn quét dọn.

Khi bà quản gia chọn người,có nhắc đến Bạch Tuyết có sức khỏe tốt, có thể làm việc nặng bên ngoài, Giang Lê cũng định như vậy, nhưng cuối cùng lại chọn Bạch Tuyết làm nha hoàn nhất đẳng.

Bà quản gia còn hỏi lại Khương Lê nhiều lần, có lẽ nghĩ rằng nàng không hiểu rõ, nhưng Khương Lê rất kiên quyết. Đồng Nhi nhìn Bạch Tuyết, thực sự không thấy có điểm gì đặc biệt.

Khương Lê trò chuyện vài câu với ba nha hoàn, Minh Nguyệt và Thanh Phong ra ngoài làm việc. Bạch Tuyết ở lại trong phòng, Khương Lê nhìn cô, mỉm cười nói: "Nghe nói quê em ở thôn Tảo Hoa?"

Bạch Tuyết vốn đứng nghiêm túc, nghe Khương Lê nhắc đến quê hương thì thoải mái hơn một chút, đáp: "Đúng vậy."

"Trước đây ta từng quen một nha hoàn cũng ở thôn Tảo Hoa." Khương Lê mỉm cười.

Trong sổ ghi chép về gia cảnh của Bạch Tuyết viết rằng cô đến từ thôn Tảo Hoa, cách Kinh thành không xa, trong nhà có hai anh trai và một em gái. Cha mẹ đều là nông dân, trồng vài mẫu ruộng. Bạch Tuyết vì từ nhỏ đã làm việc đồng áng với cha mẹ nên trở nên đen đúa và khỏe mạnh. Nhưng nhà đông người, cùng với việc hai anh trai lập gia đình cuộc sống càng khó khăn hơn, để kiếm miếng ăn Bạch Tuyết đã vào Kinh thành làm nha hoàn.

Nha hoàn như Bạch Tuyết, những nhà giàu ở Kinh thành không ưa, chê cô xấu. Bà quản gia Khương gia chọn cô cũng vì Bạch Tuyết có sức khỏe, có thể làm việc nặng. Ai ngờ Khương Lê lại chọn Bạch Tuyết làm nha hoàn nhất đẳng, không biết có phải do Bạch Tuyết may mắn hay không.

Bạch Tuyết dù mới đến, nhưng biết rõ sự khác biệt giữa nha hoàn nhất đẳng và nha hoàn quét dọn.Đối với Khương Lê đã chọn mình, cô rất biết ơn. Trước khi đến đây, cũng nghe nhiều tin đồn về Khương nhị tiểu thư ở Kinh thành, tưởng rằng đó là người hung dữ không ngờ lại hiền hòa còn quan tâm đến quê hương của mình. Trong lòng tự nhủ tin đồn không thể tin, đều là lời nói bậy của người khác.

Bạch Tuyếthi: "Tiểu thư biết nha hoàn đó tên là gì? Có thể tôi biết."

"Cô ấy tên Hải Đường." Khương Lê cười nói: "Nha hoàn đó bây giờ chắc khoảng hơn hai mươi tuổi, nhà có hai em trai, sống ở phía tây thôn Tảo Hoa, bên cạnh tiệm gạo. Hải Đường cao, gầy, da trắng, rất xinh đẹp."

Đồng Nhi đứng bên nghe mà thắc mắc, Khương Lê biết nha hoàn nào cô cũng biết nhưng chưa từng nghe nói đến người tên Hải Đường. Là người của Khương gia sao?

Bạch Tuyết nghĩ một lúc lâu rồi mới gãi đầu cười nói: "Tôi không nhớ có người như vậy, thôn Tảo Hoa nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nhưng nếu tiểu thư muốn tìm tin tức về Hải Đường, nô tỳ sẽ viết thư hỏi cha mẹ."

Đồng Nhi không kiềm chế được hỏi: "Ngươi biết viết chữ sao?"

"Học lén được một chút từ thầy đồ trong thôn." Bạch Tuyết cười ngây ngô.

Đồng Nhi cảm thấy kính trọng Bạch Tuyết, biết rằng ở Khương gia không nhiều nha hoàn biết viết chữ. "Tiểu thư quả nhiên có mắt nhìn người, Bạch Tuyết tuy ngoại hình không đẹp, nhưng có tài năng, làm nha hoàn nhất đẳng không thiệt."

Khương Lê hơi ngạc nhiên khi biết Bạch Tuyết biết chữ, liền mỉm cười nói: "Vậy thì cảm ơn em."

Nàng chọn Bạch Tuyết làm nha hoàn thân cận, ngoài vì tính cách trung thực của Bạch Tuyết, còn vì Bạch Tuyết đến từ thôn Tảo Hoa.

Khi nàng còn là Tiết Phương Phi, có một nha hoàn thân cận tên Hải Đường, quê cũng ở thôn Tảo Hoa. Trong bốn nha hoàn thân cận của Tiết Phương Phi, hai người bị đánh chết, hai người còn lại được nàng lén lút thả ra khỏi phủ. Một người là Đỗ Quyên, một người là Hải Đường. Đỗ Quyên không có người thân, không biết sau này đi đâu. Hải Đường thì Khương Lê biết, quê ở thôn Tảo Hoa, có hai em trai.

Thân thế của Hải Đường, Thẩm Ngọc Dung không biết, nên sẽ không tìm được thôn Tảo Hoa. Hải Đường thông minh, khéo léo, cẩn thận, Khương Lê nghĩ rằng cô ấy có thể đã về thôn Tảo Hoa.

Để vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh Công chúa, nhất định phải tìm được nhân chứng khi đó. Nhưng hiện giờ nàng không thể tiếp cận nhà họ Thẩm, dù có tiếp cận cũng chưa chắc gia đình họ giúp làm chứng.

Nhưng Hải Đường thì khác, Hải Đường và nàng lớn lên cùng nhau, thân như chị em. Nếu muốn Hải Đường làm chứng cho vụ án của Tiết Phương Phi, Hải Đường nhất định đồng ý.

Để làm được những điều này Khương Lê nhìn cô gái hiền lành trước mặt, đều phải dựa vào Bạch Tuyết đến từ thôn Tảo Hoa này.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »