Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113137 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 43
quyết định

❊ ❊ ❊

Trong Thục Tú viên , Khương Ấu Dao đang ngồi trên ghế dài nghịch chiếc tua rua mới mua, nghe tin Khương Lê đi tìm Khương Nguyên Bách liền nhảy dựng lên nói: "Cô ta đi tìm phụ thân? Tìm phụ thân để làm gì?"

Người hầu đến báo tin nói: "Hình như là để xin lão gia cho mời thầy dạy học."

Quý Thục Nhiên trong đại phòng có địa vị rất cao, bình thường nếu Khương Nguyên Bách có động tĩnh gì, Quý Thục Nhiên sẽ biết ngay. Người báo tin cũng hành động rất nhanh, Khương Lê mới đến thư phòng Khương Nguyên Bách không lâu, Qúy Thục Nhiên đã nhận được tin tức.

"Cô ta muốn gì đây? Chẳng lẽ còn muốn tự chọn thầy dạy?" Khương Ấu Dao hỏi dồn dập.

Quý Thục Nhiên thấy người hầu báo tin có vẻ do dự bèn ra lệnh cho nha hoàn đưa túi bạc cho hắn, nói: "Ngươi cứ nói đi."

"Bẩm phu nhân." Người hầu cầm lấy tiền, lập tức không còn chút lo ngại nào, nói ngay: " Thư đồng canh gác bên ngoài thư phòng nghe nói Nhị tiểu thư muốn vào Minh Nghĩa Đường, đang cầu xin Đại lão gia."

"Minh Nghĩa Đường?" Khương Ấu Dao không kìm được, cao giọng lên : " Cô ta dựa vào cái gì mà đòi vào Minh Nghĩa Đường?"

Quý Thục Nhiên phẩy tay, ra hiệu cho người báo tin lui ra. Sau khi người báo tin đi, Qúy Thục Nhiên mới tự lẩm bẩm: "Khương Lê vừa về Yên Kinh đã muốn vào Minh Nghĩa Đường, quả là có dã tâm lớn. Không nói đến đức hạnh và tài năng của nó thế nào, nếu thật sự vào Minh Nghĩa Đường, ai biết sẽ gây ra chuyện gì. Nó vốn thích giở trò, nếu sau lưng giở thủ đoạn gì không khéo sẽ gây rắc rối cho con."

Chuyện ở lễ cập kê của Khương Ấu Dao khiến Quý Thục Nhiên phải mất rất lâu mới làm cho Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách thay đổi thái độ hòa nhã. Dù vậy, những phu nhân khác không biết đã bàn tán sau lưng thế nào, chuyện này Quý Thục Nhiên chưa tính sổ với Khương Lê, không ngờ Khương Lê lại tự mình tìm đến gây chuyện.

Khương Ấu Dao kích động nói: "Cô ta nhất định muốn tiếp cận Châu Thế Tử, tiện nhân này!"

Học đường nữ tử Minh Nghĩa Đường nằm đối diện Quốc Tử Giám, Châu thế tử của Ninh Viễn Hầu - Châu Ngạn Bang đang học ở Quốc Tử Giám. Quý Thục Nhiên nhất thời chưa nghĩ tới điều này, nhưng Khương Ấu Dao đã lập tức nhớ ra.

"Con đã sớm biết cô ta không có ý tốt, hôm đó trong lễ cập kê, cô ta đã dụ dỗ Châu thế tử ở hoa viên, đúng là không biết xấu hổ! Bây giờ cô ta thất bại lại tính kế khác, mẹ, mẹ không thể để cô ta đạt được mục đích!""

Quý Thục Nhiên nghe vậy, mày cũng nhíu lại. Bình tâm mà nói, Khương Lê sinh ra rất xinh đẹp, hơn nữa so với Khương Ấu Dao lại có một loại khí chất điềm tĩnh đặc biệt, khó nói thành lời,mọi việc Khương Lê làm đều tỏ ra nhàn nhã, không tranh không giành, ngược lại càng thu hút sự chú ý của đàn ông. Quý Thục Nhiên tự cho là mình hiểu rõ đàn ông, dung mạo của Khương Lê nếu có lòng muốn quyến rũ Châu Ngạn Bang, chưa chắc là không thể.

Mối hôn sự này là bà khó khăn lắm mới giành được cho Khương Ấu Dao, dù Châu Ngạn Bang không phải là hoàng thân quốc thích, nhưng địa vị của Ninh Viễn Hầu ở Yên Kinh cũng không thua kém Khương gia. Hơn nữa, Ninh Viễn Hầu gia đơn giản, mẫu thân của Châu Ngạn Bang lại dễ tính, quan trọng nhất là Khương Ấu Dao thích Châu Ngạn Bang. Khó khăn lắm mới giành được mối hôn sự này từ tay Khương Lê, không thể để mất.

"Đúng là không thể để nó vào Minh Nghĩa Đường." Quý Thục Nhiên nói: "Lần trước trong lễ cập kê, chuyện không có sơ hở nhưng cuối cùng nó lại có thể toàn vẹn thoát thân , tiểu nha đầu này tà môn lắm, nếu để cô ta vào Minh Nghĩa Đường, chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì. Vẫn là để ở trong tầm mắt yên tâm hơn muốn ngáng chân cô ta, cũng dễ dàng hơn." Quý Thục Nhiên đứng dậy: "Mẹ sẽ đi tìm cha con ngay."

⚝ ✽ ⚝

Trong Phương Phi uyển, nhìn Khương Lê và Bạch Tuyết vừa trở về, Đồng Nhi rất ngạc nhiên: "Sao nhanh vậy? Tiểu thư, phải chăng lão gia không đồng ý?"

"Lão gia đã đồng ý rồi." Bạch Tuyết cười nói: "Tôi đã nói rồi, cha ruột mình, nói tốt vài câu, đại lão gia nhất định sẽ nghe."

Đồng Nhi lườm một cái, chuyện đời nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi. Cô không tin ,nhìn về phía Khương Lê, thấy nàng cũng cười gật đầu, mới tin, nói: "Thật sao? Tốt quá! Ta sớm biết tiểu thư nhà chúng ta tài năng, thừa sức vào Minh Nghĩa Đường ." Ngay sau đó, ánh mắt cô lại lo lắng: "Nhưng tiểu thư, lão gia bây giờ đồng ý, sau này sẽ không thay đổi chứ?"

Lúc đó có thể Khương Lê nói vài lời dịu dàng, Khương Nguyên Bách mềm lòng liền đồng ý. Nhưng Quý Thục Nhiên biết chuyện sao có thể bỏ qua, gió thổi bên gối, Khương Nguyên Bách nếu không kiên định lại thay đổi ý thì sao?

"Nếu đoán không sai, Quý thị bây giờ đang trên đường đến thư phòng của cha, hoặc đã đến và đang thuyết phục cha hủy bỏ quyết định đưa ta vào Minh Nghĩa Đường."

Đồng Nhi và Bạch Tuyết cười ngưng lại, Đồng Nhi hỏi: "Vậy làm sao? Lão gia sẽ không đồng ý chứ? Tiểu thư, hay chúng ta đi ngay, để tránh Quý thị chiếm được cơ hội?"

"Không cần," Khương Lê cười lắc đầu: "Bà ta sẽ không thành công đâu."

⚝ ✽ ⚝

"Đại lão gia, Lê Nhi bây giờ vào Minh Nghĩa Đường có phải không thích hợp..."

Trong thư phòng, Quý Thục Nhiên lo lắng nói với Khương Nguyên Bách.

"Được rồi, nàng đừng nói nữa, ta đã quyết định, cứ đưa Lê Nhi vào Minh Nghĩa Đường." Khương Nguyên Bách ngắt lời nàng trước khi Quý Thục Nhiên nói xong.

Quý Thục Nhiên chưa bao giờ bị Khương Nguyên Bách nói như vậy, nhất thời ấm ức nói: "Thiếp cũng là lo lắng cho Lê Nhi..."

Bình thường thấy Quý Thục Nhiên ủy khuất, Khương Nguyên Bách đều mềm lòng. Nhưng hôm nay nhìn nàng ta, nghĩ đến Khương Lê chịu uất ức, chỉ đứng trước mặt bình tĩnh trình bày sự thật, Khương Nguyên Bách lại cảm thấy hành vi của Quý Thục Nhiên thật giả tạo, nhìn vô cùng chướng mắt.

Ông nói: " Ấu Dao là con gái của ta, Lê Nhi cũng là con gái của ta, đều là tiểu thư nhà họ Khương, sao ta có thể thiên vị. Nếu để truyền ra ngoài, mặt mũi của ta còn đâu? Còn nàng," ông nhìn Quý Thục Nhiên, "Lê Nhi không ở phủ tám năm, vừa về phủ, nàng là mẹ kế, nên quan tâm nhiều hơn. Nếu nàng dành một nửa tình cảm đối với Ấu Dao cho Lê Nhi, ta đã yên tâm rồi."

Quý Thục Nhiên kinh ngạc nhìn ông, Khương Nguyên Bách nói vậy chính là đang trách nàng thiên vị. Không đợi Quý Thục Nhiên nói gì, Khương Nguyên Bách đã cầm áo khoác, rời khỏi thư phòng.

Trong thư phòng chỉ còn lại Quý Thục Nhiên, người hầu ngoài cửa run rẩy nhìn vào, thấy phu nhân vốn luôn đoan trang dịu dàng, lúc này sắc mặt méo mó như ma quỷ, biểu cảm đáng sợ, như biến thành một người khác.

Lúc này, trong lòng Quý Thục Nhiên tràn đầy giận dữ và thù hận, không hiểu Khương Lê rốt cuộc nói gì với Khương Nguyên Bách làm ông đối với bà lạnh nhạt như vậy, thái độ dịu dàng trước đây hoàn toàn không thấy nữa, dường như chỉ trong chốc lát lại trở về như trước đấy.

"Khương Lê..." bà nghiến răng nói.

Bà nhất định phải để Khương Lê trả giá cho những gì đã làm hôm nay!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »