Đích Gả Thiên Kim

Lượt đọc: 113704 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 34
một mũi tên trúng hai đích

❊ ❊ ❊

Khương Lê đột nhiên nhắc đến tên Vân Song, khiến nhiều người ngạc nhiên.

Vân Song đang đứng trong đám đông bất ngờ bị gọi tên, khi nghe rõ Khương Lê nói gì, điều đầu tiên cô ta làm là nhìn vào biểu cảm của Quý Thục Nhiên.

Qua đám người, Vân Song vẫn cảm nhận được ánh mắt của Quý Thục Nhiên nhìn mình như nhìn một người đã chết.

Cô ta theo phản xạ muốn lắc đầu phủ nhận, nhưng Khương Lê lại quay sang cô ta với vẻ trân trọng còn có vẻ còn khen ngợi: "Trước đây Vân Song đã nhắc nhở ta phải cẩn thận với Hương Sảo, lúc đó ta không tin, giờ nghĩ lại, đúng là ta quá tự phụ, cảm ơn Vân Song." Rồi quay sang Quý Thục Nhiên: "Mặc dù mẫu thân nhìn nhầm Hương Sảo, nhưng đã cho Vân Song trung thành ở bên cạnh,Khương Lê rất cảm kích tấm lòng của mẫu thân."

Quý Thục Nhiên gượng cười, nhưng trong lòng bà lúc này đang cảm thấy như thế nào, chẳng ai biết được.

Lúc này, Vân Song có muốn nói gì cũng đã muộn, hơn nữa trước mặt khách khứa, cô ta thực sự không thể phản bác những lời này. Thực ra, Hương Sảo đã giấu kỹ bộ trang sức , nhưng Vân Song người luôn theo sát cô ta, đã lén lấy lại bộ trang sức đó đặt vào phòng của Hương Sảo.

Người đời, phần lớn không sợ thiếu chỉ sợ chia không đều. Cô ta và Hương Sảo đều là tai mắt của Quý Thục Nhiên ở bên cạnh Khương Lê, nhưng Hương Sảo nhờ cái miệng mà nhận được rất nhiều phần thưởng từ Khương Lê. Những phần thưởng đó, dù cô ta và Hương Sảo có ở bên Quý Thục Nhiên mười mấy năm cũng chưa chắc đã được nhiều như vậy.

Vân Song ngày càng ghen tị, càng nhìn Hương Sảo không vừa mắt. Cô nghe lén được kế hoạch của Khương Lê và Đồng Nhi, biết rằng để lật ngược tình thế với Quý Thục Nhiên, Đồng Nhi sẽ chứng minh trước mặt khách khứa rằng Hương Sảo đã tráo đổi bộ trang sức. Vân Song lén lút đặt lại bộ trang sức vào phòng của Hương Sảo.

Dù thế nào đi nữa, kế hoạch của Quý Thục Nhiên cũng sẽ bị phá hỏng. Mà nếu Hương Sảo có tiết lộ kế hoạch của Khương Lê với Quý Thục Nhiên, bà ta sẽ trù tính lại, thì Hương Sảo cũng chỉ được khen thưởng, không tổn hại Hương Sảo chút nào. Nhưng theo kế hoạch của Khương Lê, Hương Sảo sẽ chết chắc.

Một nha hoàn xấu xa, phản bội chủ tử như vậy ở trong Khương phủ sẽ không có đường sống, hơn nữa đã làm hỏng chuyện của Quý Thục Nhiên, Hương Sảo làm sao có thể có kết cục tốt?

Mọi chuyện vốn đang diễn ra suôn sẻ cho tới khi Hương Sảo bị lộ, không ngờ chỉ với một câu nói của Khương Lê, lại khiến Vân Song rơi vào vực sâu.

Vân Song chân run lẩy bẩy, suýt nữa quỳ xuống.Nụ cười của Khương Lê càng chân thành hơn. Quý Thục Nhiên là người đa nghi, một câu nói của mình sẽ khiến bà ta nghi ngờ Vân Song đã phản bội. Dù sao việc tưởng như không có sơ hở, đột nhiên lại bị đảo lộn trừ khi có nội gián tiết lộ cho Khương Lê.

Hương Sảo chắc chắn không tự đào mồ chôn mình, vậy thì chỉ có thể là Vân Song.

Đến lúc này, mọi chuyện đã rõ ràng, Khương lão phu nhân lạnh lùng nói: "Chần chừ gì nữa, kéo con nha đầu gây loạn này ra ngoài, đánh chết!"

Hương Sảo trợn tròn mắt, miệng bị nhét vải, chỉ phát ra tiếng "ư ư" không thể nói gì, chỉ biết nhìn Quý Thục Nhiên cầu cứu. Nhưng lúc này, bà ta sao có thể vì cô mà tự liên lụy bản thân, thậm chí còn thúc giục: "Nhanh lên, không nghe thấy lời của lão phu nhân sao?"

Hương Sảo giãy giụa bị kéo ra ngoài, khách khứa nhìn thấy, lòng cũng sinh ra chút lo sợ. Quy củ nhà họ Khương nghiêm khắc, không hổ danh là Khương Nguyên Bách, dù ngày thường nhìn có vẻ hiền hòa, nhưng thủ đoạn cũng không thể xem thường.

Vân Song càng nhìn càng cảm thấy lạnh sống lưng. Cô mơ hồ cảm thấy, hành động thuận nước đẩy thuyền hãm hại Hương Sảo của mình có lẽ là một sai lầm lớn.

Khương Lê chắp tay, khẽ niệm một câu "A Di Đà Phật". Mọi người nhìn về phía nàng, trung tâm của sự kiện đầu mối của sóng gió lúc này đang cúi đầu khẽ, như thể không nỡ nhìn thấy kết cục của Hương Sảo, lại càng khiến cho dung mạo thanh tú của nàng trở nên xinh đẹp, thuần khiết.

Khương lão phu nhân nhìn Khương Lê đầy ẩn ý, rồi nói với Quý Thục Nhiên: "Giờ đây Lê nha đầu mất Hương Sảo, cần phải chọn nha hoàn mới. Ngày mai bảo các vú già trong phủ dẫn người tới, để Lê nha đầu tự chọn vài người."

Đồng Nhi nghe vậy, lập tức lên tiếng: "Thưa lão phu nhân, trước đây những nha hoàn quét dọn ở Phương Phi uyển cũng đều do Hương Sảo sắp đặt. Nay Hương Sảo đức hạnh kém cỏi, xin lão phu nhân hãy giản tán hết những nha hoàn đó, chọn lại người mới, để trong ngoài Phương Phi uyển đều sạch sẽ."

Lời nói này, khiến Quý Thục Nhiên càng thêm xấu hổ, lòng tức giận. Một nha hoàn nhỏ nhoi cũng dám nói bóng gió chỉ trích cô ta. Nhưng dù tức giận thế nào trên mặt vẫn giữ vẻ bình thường.

Khương lão phu nhân nói: "Cứ làm như ngươi nói."Quý Thục Nhiên cũng vội vàng đồng ý, rồi cười nói với Khương Lê: "Trước đây ta nhìn người không rõ, suýt chút nữa làm hỏng việc lớn. Thôi thì, Vân Song vẫn nên quay về bên ta, Lê nhi, nha hoàn thân cận của con, ngày mai tự con chọn lấy, như vậy có được không?"

Khương Lê tỏ vẻ tiếc nuối: "Con thấy Vân Song rất tốt, định giữ lại bên cạnh, nhưng mẫu thân nói cũng có lý, vậy con xin nghe theo."

Vân Song nghe Khương Lê nói, sợ đến hồn phi phách tán, lời này của Khương Lê, chính là đẩy cô vào chỗ chết! Quý Thục Nhiên đã nghi ngờ cô, giữ cô lại bên cạnh, chẳng qua là để hành hạ cô mà thôi. Vậy mà Khương Lê còn thêm dầu vào lửa!

"Ngày hôm nay khiến mọi người chứng kiến trò cười," Khương lão phu nhân thấy mọi chuyện đã được giải quyết xong, lạnh lùng nói: " Khương gia dạy dỗ người hầu không nghiêm, xảy ra chuyện đáng chê cười như vậy, làm phiền quý vị, lão thân thay mặt Khương gia xin lỗi mọi người."

Khách khứa đều nói không dám, Khương Nguyên Bách cũng nói: "Ngày khác sẽ lại mời mọi người tụ họp."

Hôm nay đến tham gia lễ cập kê, mọi người lại được chứng kiến một màn kịch hay. Chỉ có Khương Ấu Dao vốn là nhân vật chính, lại bị mọi người lãng quên.

Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu theo người hầu của nhà họ Khương ra cửa, không kìm được mà thấp giọng bàn luận: "Con thấy Khương tam tiểu thư cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng Khương nhị tiểu thư mới là người lợi hại, ba câu hai lời đã xoay chuyển cục diện, chỉ sợ tâm cơ không đơn giản."

Thẩm Như Vân ghét Khương Ấu Dao, vì Khương Ấu Dao là vị hôn thê của Châu Ngạn Bang. Hôm nay Khương Lê đảo ngược tình thế, bề ngoài là trừng phạt Hương Sảo, thực chất là làm mất mặt Quý Thục Nhiên cũng khiến Khương Ấu Dao không còn mặt mũi.

Khương Lê làm Khương Ấu Dao mất mặt, Thẩm Như Vân vui vẻ ra mặt nhưng không có nghĩa là Thẩm Như Vân thích Khương Lê. Đối với Thẩm Như Vân, nếu Khương Ấu Dao không thay thế Khương Lê thì bây giờ vị hôn thê của Châu Ngạn Bang chính là Khương Lê.

Tất cả đều là tình địch, kẻ nào cũng đáng ghét.

Đang nói, bỗng nghe thấy có người gọi: "Cô nương." Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu quay đầu lại, thấy có hai người đang đi về phía họ, chính là Khương nhị tiểu thư và nha hoàn Đồng Nhi vừa rồi.

Khương nhị tiểu thư cũng nhìn thấy họ, bước chân chậm lại, mỉm cười gật đầu chào rồi đi qua.

Vốn không thân quen, cũng không tính là thất lễ.Chỉ là lúc đó, Thẩm Như Vân chợt cảm thấy, dáng vẻ mỉm cười gật đầu của Khương nhị tiểu thư thật sự rất quen thuộc.

Đã từng gặp ở đâu rồi nhỉ?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »