Thu dọn chiếc lều chưa kịp mở ra hoàn toàn, chúng tôi lặng lẽ rời đi. Khi đám người sói bao vây tới nơi, đập vào mắt chúng không chỉ là vài đống lửa trại vẫn còn đang cháy dở, mà là những xác ma thú chất cao như núi. Nhiều loại ma thú hùng mạnh mà chúng thậm chí chưa từng nghe danh, giờ đây đều đã hóa thành những cái xác nằm phơi bày trước mắt.
Sau thoáng ngẩn ngơ, đám người sói đồng loạt ngửa mặt lên trời hú dài, reo hò nhảy nhót. Chẳng có thứ gì quý giá hơn những xác ma thú cường hãn này. Người sói vốn lấy thịt làm thức ăn, thịt của ma thú cao cấp có thể cải thiện thể chất, nâng cao thực lực, giúp chúng dễ dàng săn bắt con mồi hơn, còn bộ lông quý giá lại giúp chúng an nhiên vượt qua mùa đông giá rét. Những xác ma thú chất cao như núi trước mắt, đủ để giải quyết mọi khó khăn của chúng trong suốt mùa đông này.
Lang Phong bước ra, với tư cách là một thôn trưởng bình thường của tộc Sói Xám, thực ra hắn còn chẳng có tư cách mang họ Sói. Thế nhưng, với tư cách là thôn trưởng, trong số hàng ngàn người ở thôn mình, hắn lại là kẻ đứng đầu không thể tranh cãi, sở hữu thực lực gần bằng Kiếm Sư, cũng là người sói cường tráng nhất trong thôn. Vì vậy, dù hắn tự xưng là Lang Phong, cũng chẳng có dân làng nào dám phản đối.
Tộc Sói Xám là chủng tộc có địa vị thấp kém nhất trong tộc Sói, bất kể là thiên phú hay thể chất đều kém hơn các tộc sói khác, địa vị tự nhiên cũng thấp hơn nhiều. Khi chiến tranh nổ ra, chúng thậm chí còn không có tư cách ra chiến trường. Lần này, đế quốc chuẩn bị vật tư chiến tranh, tộc Sói Xám đương nhiên là đối tượng gánh chịu đầu tiên, hoàn toàn không thể kháng cự, gần một nửa số lương thực dự trữ trong thôn đã bị đế quốc trưng thu.
Nhìn mùa đông sắp ập đến mà lương thực trong thôn lại thiếu hụt trầm trọng, không nghi ngờ gì nữa, nếu không nghĩ cách giải quyết, ít nhất một nửa dân làng sẽ chết đói. Trong tình thế bất đắc dĩ, Lang Phong buộc phải tổ chức nghi lễ Thiên táng sớm hơn dự định, chỉ để tiết kiệm chút khẩu phần ăn. Trong số hàng chục người già bị đưa đi, thậm chí còn bao gồm cả cha ruột của Lang Phong.
"Đây là thức ăn mà vị Thú Thần vĩ đại ban tặng cho chúng ta, Thú Thần đại nhân vẫn luôn dõi theo và che chở cho chúng ta." Nghĩ đến việc ăn thịt những ma thú cao cấp này sẽ giúp thực lực tăng vọt, Lang Phong bắt đầu mơ mộng hão huyền, vô hình trung tự coi mình như tộc trưởng tộc Sói Xám. Hắn quỳ xuống trước tiên, sau khi thành kính bái lạy đống xác ma thú như núi, mới đứng phắt dậy, giơ cao thanh trường kiếm chất lượng kém trong tay, ngửa mặt lên trời gầm thét: "Có Thú Thần đại nhân che chở, tộc Sói Xám chúng ta nhất định sẽ cơm no áo ấm, ngày càng hưng thịnh."
Đám người sói reo hò như sóng trào, bái lạy không ngớt.
"Hừ, Thú Thần đại nhân ban tặng cái gì chứ, rõ ràng là ca ca ban tặng mới đúng." Ái Lệ Ti bất mãn hừ nhẹ. Lúc này, chúng tôi đã cách đó vài dặm. Một kết giới ẩn thân hệ Ám nhỏ bé đã che giấu thân hình chúng tôi một cách hoàn hảo, còn một phép thuật phản chiếu đơn giản giúp tất cả chúng tôi nhìn thấy rõ hành động của đám người sói.
"Suỵt, xem tiếp đi." Tôi làm động tác ra hiệu im lặng, khẽ nói. Tại sao lại làm vậy, ngay cả bản thân tôi cũng không rõ, chỉ là tâm ý khẽ động thì làm thế thôi. Vô vi mà làm, chính là cảnh giới mà tôi vẫn luôn theo đuổi.
Sau khi bái lạy, bản tính tham lam của đám người sói lập tức bộc lộ. Lang Phong ra tay trước, chộp lấy xác một con Thủy Hỏa Ma Mãng, chẳng màng đến sự dai cứng, bắt đầu xé xác ăn ngấu nghiến, miệng đầy máu tươi. Người sói bình thường tuy ăn đồ chín, nhưng ăn thịt sống đối với chúng cũng chẳng lạ lẫm gì. Lang Phong cũng có chút nhãn quan, trong số những xác ma thú kia, ma thú cao cấp không nhiều, mà con Thủy Hỏa Ma Mãng này lại là con có phẩm cấp cao nhất.
Hắn bắt đầu ăn, những người sói khác đương nhiên cũng không chịu thua kém. Trong chốc lát, cảnh tượng phía dưới khiến chúng tôi như đang nhìn thấy một đàn sói đói đang ăn mồi. Ái Lệ Ti suýt nôn mửa, nhìn vài cái liền không dám nhìn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở nói: "Ca ca, tại sao chúng ta phải nhìn họ ăn chứ? Dã man quá đi!"
"Tộc Sói không chỉ mang huyết thống của sói, mà còn luôn tự coi mình là sói, nên rất nhiều tập tính của họ đều rất giống sói. Ăn thịt sống, trong mắt tiểu thư có lẽ là chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng với họ đó lại là sự tận hưởng và tôn trọng thức ăn." Công chúa Tạp Hinh khẽ nói.
"Thịt sống thật sự có thể ăn sao?" Ái Lệ Ti hơi nhẹ nhõm, nhưng lại thêm vài phần tò mò, nghi hoặc hỏi.
"Đương nhiên là được." Vừa rồi còn thấy đáng sợ, giờ lại chuyển sang tò mò, cảm thấy rất thú vị, tôi cố ý nói với giọng âm trầm: "Ăn thịt sống giúp giữ vững bản tính hoang dã, khiến người hoặc thú trở nên hung mãnh hơn, giàu tính tấn công hơn. Đồng thời, thịt sống cung cấp nguồn năng lượng dồi dào, tăng cường sinh lực. Hơn nữa, trong cơ bắp của ma thú thường ẩn chứa năng lượng không hề nhỏ, ăn sống giúp hấp thụ và tiêu hóa nguồn năng lượng này tốt hơn. Hay là, sau này chúng ta đều ăn thịt sống đi?"
"Không không không!" Ái Lệ Ti giật mình, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy. Với sự kén chọn thức ăn của cô bé, ngay cả món ăn bình thường còn chẳng nuốt nổi, huống chi là thứ thịt sống đầy máu me kia. Nhìn đám người sói với bộ dạng hung ác như đang uống máu ăn lông, cô bé tuyệt đối không muốn mình cũng trở thành như vậy.
"Tiểu Thiên, anh lại dọa con bé rồi." Phỉ Lệ Nhã bất lực đảo mắt, đối với hai người một lớn một nhỏ này, cô đã sớm bó tay. Tôi cười hì hì, sự kháng cự yếu ớt như vậy đương nhiên chẳng có chút tác dụng nào.
"Long trưởng lão, tại sao ngài lại để lại nhiều xác ma thú như vậy?" Công chúa Tạp Hinh rất tò mò, lúc này thấy tôi có vẻ hứng thú, vội cẩn thận hỏi. Xác ma thú tuy không đáng giá bằng ma hạch, nhưng cộng lại cũng không hề thua kém. Một đống ma thú trước mắt, sợ là bán được vài trăm ngàn kim tệ cũng không thành vấn đề.
"Tôi cũng không biết." Tôi thản nhiên đáp. "Muốn làm thì làm thôi, căn bản chẳng có lý do gì cả."
Công chúa Tạp Hinh á khẩu, chị em Miêu Nữ càng á khẩu hơn. Chỉ vì một ý muốn nhất thời mà vứt bỏ thứ trị giá vài trăm ngàn, vị chủ nhân trước mắt này đúng là hoàn toàn không coi tiền ra gì mà!
"Bây giờ họ cũng đã bái lạy, cũng đã ăn rồi, Long đại ca, chúng ta đi được chưa?" Ni Nhã có chút chán nản, làm lính đánh thuê đã lâu, chuyện ăn thịt thú sống đối với cô chẳng có gì lạ, cảnh bái lạy của người sói cũng chẳng có gì hay để xem. Cô thật sự không hiểu, làm vậy rốt cuộc có lý do gì?
"Xem thêm chút nữa đi!" Tôi lắc đầu, muốn xem hạ hồi của sự việc, cũng muốn xem liệu đám người sói này có vì thu hoạch bất ngờ khổng lồ mà gọi lại những người già đã đi làm lễ Thiên táng hay không. "Công chúa Tạp Hinh, sau khi nộp thuế xong, nếu thôn của họ đột nhiên có thu hoạch lớn thế này, liệu đế quốc có trưng thu thêm quân lương của họ không?"
"Long trưởng lão cứ gọi tôi là Tạp Hinh là được rồi." Công chúa Tạp Hinh thần sắc hơi thay đổi, chân thành nói.
"Được, Tiểu Thiên gọi cô là Tạp Hinh, cô cũng đừng gọi Long trưởng lão gì nữa, cứ gọi thẳng là Tiểu Thiên, hoặc cho phép cậu ấy làm cao một chút, gọi là Long đại ca là được." Không đợi tôi trả lời, Phỉ Lệ Nhã đã giành nói trước. "Mọi người đều quen biết cả rồi, còn khách sáo làm gì?"
Tôi hơi sững sờ, sau đó gật đầu: "Cũng được, sau này tôi sẽ gọi cô là Tạp Hinh."
"Vậy tôi sẽ gọi anh là Long đại ca." Tạp Hinh vui mừng khôn xiết, vội vàng gọi một tiếng Long đại ca đầy dứt khoát, sau đó nghiêm sắc mặt nói: "Thú thật, tôi không tán thành việc trưởng lão để lại nhiều thức ăn cho họ như vậy. Bởi vì đối với họ, đây thực sự là họa chứ không phải phúc."
"Tại sao lại nói vậy?" Tôi hơi sững sờ, trong lòng đã lờ mờ hiểu ra, Ni Nhã kinh ngạc, vội truy hỏi.
"Sự đoàn kết của tộc Sói chỉ giới hạn đối với người trong tộc mình mà thôi. Một khi xảy ra tranh chấp, đừng nói là với tộc thú khác, ngay cả giữa các thôn khác nhau cũng có thể lập tức triển khai một cuộc huyết chiến sống còn, điểm này cũng giống với tập tính của bầy sói. Thông thường, các thôn sói khác nhau rất ít khi qua lại. Nhưng trong tình cảnh này mà xuất hiện một đống thức ăn lớn như vậy, người sói ở các thôn khác làm sao có thể bỏ qua." Tạp Hinh giải thích.
"Xem ra, tôi đã thiếu cân nhắc." Tôi gật đầu, trong thần thức đã phát hiện ở hai thôn gần nhất, hai đội người sói hàng trăm tên đang chạy về phía này. Tộc Sói vốn có khứu giác nhạy bén, ở đây đột nhiên có nhiều thịt ma thú như vậy, mùi máu tanh truyền đi rất xa, chúng đương nhiên không thể không hay biết.
Rất nhanh, hai đội người sói gần như đồng thời chạy đến, nhìn đống thức ăn ngon lành chất cao như núi trước mắt, lập tức từng tên mắt xanh lè, hú vài tiếng rồi định lao vào. Còn về phần Lang Phong và những người đang ăn ngấu nghiến kia, sớm đã bị chúng bỏ qua không thương tiếc.
"Đứng lại!" Lang Phong quát lớn một tiếng, hung hăng chặn chúng lại. Hắn đã ăn gần mười cân thịt trăn, thịt ma thú cao cấp quả nhiên đại bổ, khiến hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, dù là ma thú trung cao cấp tới đây, một quyền cũng có thể đấm chết vài con. Tên thôn trưởng Sói Xám vốn có thực lực ngang hàng kia, giờ đây đã hoàn toàn không lọt vào mắt hắn. "Đây là thức ăn mà Thú Thần đại nhân vĩ đại ban tặng cho chúng ta, không có phần của các ngươi đâu."
Hai tên người sói cường tráng không kém gì hắn bước ra trước, trong đó một tên cười lạnh: "Chỉ dựa vào các ngươi mà cũng muốn nhận được sự ban tặng của Thú Thần đại nhân sao, nằm mơ đi! Mau chóng bỏ thức ăn xuống rồi cút đi, nếu không thì đừng trách chúng ta không khách khí."
"Nể tình cùng là tộc Sói, chúng ta sẽ không tính toán chuyện các ngươi lén ăn thức ăn đâu. Nếu còn dám nán lại thêm một khắc, lập tức bắt sói nữ cả thôn các ngươi đổi họ." Một tên người sói khác cũng không chịu thua kém, nói đầy hung ác. Chúng cũng không ngu ngốc, đám người sói trước mắt đều đã ăn no thịt, thực sự đánh nhau thì chỉ dựa vào một nhà chưa chắc đã là đối thủ, nên lập tức quyết định hai nhà liên thủ, đuổi Lang Phong và đồng bọn đi trước đã.
"Nực cười, có được thức ăn Thú Thần đại nhân ban thưởng, đừng nói là lũ các ngươi, ngay cả chiếc ghế tộc trưởng tộc Sói Xám cũng nên đến lượt ta ngồi rồi. Cho dù hôm nay các ngươi không đến, ba năm ngày nữa ta cũng sẽ giết đến thôn các ngươi, đoạt hết sói nữ, đâu đến lượt các ngươi ở đây chỉ tay năm ngón?" Lang Phong cười khinh bỉ, đột nhiên quát lớn: "Giết!"
Ngay lập tức, đám người sói đã ăn no, đang lo không có chỗ xả sức mạnh, đồng loạt hú vang, như ong vỡ tổ chủ động tấn công đám người sói đông gấp đôi mình. Đám người sói bên kia đương nhiên cũng không chịu thua kém, trong chớp mắt đao quang kiếm ảnh, máu thịt bay tung tóe, một cuộc huyết chiến thảm khốc cứ thế bắt đầu.
Chúng tôi đứng xem mà ngây người, nào ngờ lời Tạp Hinh vừa dứt chưa bao lâu, huyết chiến đã thực sự xảy ra. Tôi càng kinh ngạc trước sự khoác lác của Lang Phong, nghĩ đến việc trước đó hắn còn lo lắng cho lương thực của dân làng, giờ đây đã tính đến chuyện ghế tộc trưởng tộc Sói Xám, đúng là "sao nghèo vừa đi, lòng tham lại nổi", thật không biết nói gì cho hết.
"Chuyện này thường xuyên xảy ra sao?" Ni Nhã ngây ngô hỏi.
"Người sói vốn là chủng tộc có tính tấn công cực mạnh, chuyện tranh giành giết chóc vì thức ăn thế này quả thực rất thường xuyên." Tạp Hinh bất lực nói. Cô thực ra rất hy vọng nhìn thấy chúng tôi đối xử bình đẳng với thú nhân và nhân tộc, nhưng trước mắt đúng là người sói phẩm hạnh không tốt, gây ra trò cười này, thật khiến cô không còn gì để nói.
"Long đại ca, chúng ta có cần ngăn họ lại không?" Nhìn cuộc chém giết thảm khốc máu thịt văng tung tóe, Cầm Ti có chút không đành lòng, khẽ nói. Thực ra, trên đường đi, những cuộc chém giết như thế này đừng nói là nhìn, ngay cả chính tay cô thực hiện cũng không ít, chỉ là do bị ảnh hưởng bởi những người già làm lễ Thiên táng kia nên mới đặc biệt mềm lòng.
"Ngăn thế nào đây?" Tôi lắc đầu, bất lực nói: "Họ đã tự coi mình là sói, vậy cô nghĩ ngoài những thần thú hệ Sói như Oa Phu ra, còn có ai có thể khiến hai đàn sói chung sống hòa bình được không? Ngoài việc sáp nhập ba cái thôn thành một, tôi thật sự không nghĩ ra kết quả nào khác."
"Đúng vậy! Tên người sói cầm đầu đến lúc nãy chẳng phải đã nói, dù hôm nay không gặp thì vài ngày nữa cũng sẽ chủ động giết sang hai thôn sói còn lại sao? Chúng ta dù bây giờ có ngăn cản, chẳng lẽ còn có thể ở lại đây mãi để quản thúc họ sao?" Mai Lâm Na đồng tình nói.
"Chẳng lẽ, tộc trưởng của trăm tộc thú nhân, chỉ cần thực lực mạnh là được sao? Tại sao tên người sói kia vốn chỉ là một thôn trưởng bình thường, giờ lại dám dòm ngó ghế tộc trưởng tộc Sói?" Phỉ Lệ Nhã có chút tò mò hỏi.
"Không phải tộc trưởng tộc Sói, chỉ là tộc Sói Xám thôi." Tạp Hinh nhắc nhở: "Trăm tộc thú nhân về cơ bản đều lấy huyết mạch thuần khiết hay không để quyết định quyền sở hữu ghế tộc trưởng, tộc Sói cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, đối với thú nhân, huyết mạch thuần khiết hay không đã quyết định giới hạn cao nhất có thể đạt tới. Huyết thống càng thuần chính, thực lực đạt tới càng mạnh, vì vậy tộc trưởng tuy không nhất định là người mạnh nhất trong tộc, nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều. Tuy nhiên, cũng có một vài ngoại lệ. Tộc Sói Xám chỉ là tộc viên cấp thấp nhất dưới quyền tộc Sói, bản thân huyết mạch không thuần khiết, nên mới đơn thuần lấy thực lực để phán đoán địa vị cao thấp. Tên người sói Xám kia tuy thực lực tăng lên, nhưng tôi thấy hắn mạnh nhất cũng không đạt tới trình độ Đại Kiếm Sư của nhân tộc, so với tộc trưởng tộc Sói Xám mà tôi biết thì còn kém xa, nên hắn chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi."
"Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận, vốn dĩ nhìn thấy những người sói lên núi chờ chết ngày hôm qua, tôi còn thấy cần phải giúp họ một tay, bây giờ xem ra, không cần phải bận tâm nữa." Tôi dứt khoát nói: "Chúng ta đi!"