Dù mang danh nghĩa là giảng viên danh dự của Học viện Lai Nhã, lại còn sống ngay sát vách, nhưng tính kỹ ra thì đã mấy năm nay tôi chưa từng bước chân vào học viện. Sáng hôm sau, Ái Lệ Ti hào hứng dậy thật sớm, vừa hò hét vừa lôi tôi dậy, ôm lấy cánh tay tôi rồi kéo chạy về phía học viện. Tôi thấy lạ lùng khôn tả, thật không hiểu chỉ là đi cùng con bé đến học viện thôi mà có gì đáng để phấn khích đến thế. Miêu nữ Sa Sa hiển nhiên biết rõ ngọn ngành, dọc đường cứ tủm tỉm cười không nói.
Khi đến cổng học viện, bí ẩn lập tức được giải đáp.
"Ái Lệ Ti, cậu tới rồi." Một nam thanh niên khá tuấn tú đang đứng đợi trước cổng học viện với vẻ đầy mong đợi. Vừa thấy chúng tôi xuất hiện, hay đúng hơn là vừa thấy Ái Lệ Ti, đôi mắt cậu ta lập tức sáng rực lên, vội vàng bước nhanh tới đón.
"Nói nhảm, cậu đã thấy tôi rồi, chẳng lẽ tôi là vong hồn chắc?" Ái Lệ Ti tỏ vẻ mất kiên nhẫn, còn cố ý ép sát thân hình mảnh mai của mình vào cạnh tôi, phất tay nói: "Tránh ra, tránh ra, đừng cản đường."
"Ái Lệ Ti, sao con lại ăn nói như thế!" Tôi khẽ gõ lên trán con bé, trách nhẹ: "Chẳng lẽ anh chưa dạy con là phải lịch sự với bạn học sao?" Trong khi đó, tôi cẩn thận quan sát nam thanh niên tuấn tú kia. Dáng người cậu ta không cao lắm, tầm một mét tám, chỉ ở mức trung bình. Gương mặt tuấn tú trắng trẻo như ngọc, đôi mắt sáng ngời, trông rất phi phàm. Dáng người hơi gầy nhưng tuyệt đối không mang lại cảm giác yếu ớt. Cậu ta mặc một bộ đồ kiếm sĩ cắt may tinh tế, chất liệu vô cùng đắt đỏ, nhìn qua là biết xuất thân từ gia đình quyền quý.
"Hừ, với bạn học khác thì cần lịch sự, còn với cái loại 'miếng cao dán chó' này thì phải thẳng tay mới được." Ái Lệ Ti xoa trán vẻ ấm ức, miệng lầm bầm với âm lượng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Vẻ mặt nam sinh tuấn tú cứng đờ, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo rồi biến mất trong chớp mắt, ngay lập tức khôi phục lại gương mặt tươi cười, cung kính nói: "Học viên lớp S năm ba chuyên ngành Võ kỹ, Lôi Sắt, xin chào Long giảng viên. Danh tiếng của ngài đúng là như sấm bên tai. Thiên Đường Điểu Kỵ Sĩ, truyền kỳ lính đánh thuê, ngài đúng là một huyền thoại của đại lục!"
Tôi thầm kinh ngạc. Nếu không phải vì cái nhìn lạnh lẽo thoáng qua kia, ấn tượng của tôi về cậu học viên này khá tốt, nhưng giờ thì lại là chuyện khác. Dù tôi không cố ý sử dụng khả năng đọc tâm từ Tiêu Dao Quyết, nhưng với thiện ác của người thường, tôi vẫn có thể nhìn thấu trong nháy mắt. Nếu không chú ý đến sự lạnh lẽo đó, có lẽ tôi đã không phát hiện ra tâm địa khó lường của cậu ta. Rõ ràng, lai lịch của nam sinh này không hề tầm thường.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ái Lệ Ti cố tình kéo tôi đến học viện chính là để đối phó với nam sinh tên Lôi Sắt này. Nhưng với thực lực và tính cách của một tinh linh như con bé, nếu thực sự ghét ai thì có hàng tá cách để trêu đùa họ. Những kẻ theo đuổi trước đây đều bị con bé xử lý như vậy, tại sao lần này lại phải tìm đến tôi?
Tôi nghi hoặc trong lòng, càng chú ý đến Lôi Sắt trước mắt, vận công tụ vào đôi mắt, thậm chí còn sử dụng cả thần thức vốn ít khi dùng tới. Vừa nhìn, tôi lập tức kinh ngạc. Thực lực bản thân của Lôi Sắt không quá khoa trương, đạt ngưỡng Thánh cấp trong số học viên của học viện thì ngoài Ái Lệ Ti và Sa Sa ra, chắc không ai sánh bằng. Chỉ là, đó mới chỉ là bề nổi, trên người cậu ta, tôi còn cảm nhận được một tia thần lực ẩn giấu sâu sắc.
Người có thể sở hữu thần lực, ngoài việc bản thân là thần linh, khả năng lớn nhất chính là thần thị. Sắc mặt tôi lạnh đi, nhưng miệng vẫn mỉm cười: "Đó chẳng qua chỉ là lời đồn, không đáng nhắc tới. Lớp S năm ba Võ kỹ, vậy ra cậu học cùng lớp với Ái Lệ Ti và Sa Sa sao? Sao nào, đặc biệt đợi Ái Lệ Ti ở đây à?"
Lôi Sắt ngượng ngùng cười, tự nhiên đáp: "Học viên thực sự đã yêu Ái Lệ tiểu thư ngay từ cái nhìn đầu tiên, nên mới ngày nào cũng đến cổng học viện đợi từ sáng sớm, chỉ mong được cùng cô ấy vào trường. Mong Long giảng viên đừng trách cứ."
"Anh, anh đừng nghe cậu ta nói. Ngày nào cậu ta cũng như cái 'miếng cao dán chó' mà anh nói ấy, cứ bám lấy con, đuổi thế nào cũng không đi. Đã vậy trên người cậu ta còn nhiều thứ kỳ quặc, con muốn trêu chọc cậu ta mà toàn thất bại, tức chết mất thôi." Ái Lệ Ti lo lắng, vội vàng lớn tiếng.
Tôi vỗ vai an ủi Ái Lệ Ti, thản nhiên nói: "Thục nữ xinh đẹp, quân tử ưa cầu! Người trẻ tuổi gan dạ không nhỏ nhỉ!" Nói được một nửa, giọng tôi đột ngột chuyển lạnh: "Nhưng mà, Ái Lệ thì cậu đừng hòng mơ tưởng. Ta sẽ không để một kẻ có ý đồ xấu tiếp tục tiếp cận con bé đâu."
"Long giảng viên nói vậy là có ý gì?" Sắc mặt Lôi Sắt thay đổi, trầm giọng hỏi.
"Ý ta là gì, chính cậu phải hiểu rõ nhất." Tôi mất kiên nhẫn: "Ta cũng không hứng thú quản cậu thuộc thế lực nào, chỉ xin nhắn lại một câu cho kẻ đứng sau cậu: Rồng có vảy ngược, chạm vào là nổi giận. Nếu còn kẻ nào muốn giở trò với Ái Lệ Ti, thì đừng trách ta không chết không thôi. Mời đi cho! Sau này ta không muốn nhìn thấy cậu nữa."
"Long giảng viên làm vậy có phải quá bá đạo rồi không?" Sắc mặt Lôi Sắt lúc xanh lúc trắng, hồi lâu sau mới lên tiếng đầy khó khăn: "Dù ngài không coi trọng Lôi Sắt tôi, cũng không có lý do gì đuổi tôi khỏi học viện chứ? Vả lại, dù ngài là anh của Ái Lệ Ti, cũng không có quyền ngăn cản tôi theo đuổi cô ấy."
"Xem ra cậu không thấy quan tài chưa đổ lệ rồi." Tôi lạnh lùng nói: "Với cái tuổi nhỏ như cậu mà lại có thể nhận được sự gia trì của thần lực, chắc cũng là một vị Thánh tử nào đó nhỉ? Nếu cậu cho rằng chút thần lực này có thể qua mặt được ta, thậm chí bảo vệ cậu thoát thân dưới tay ta, thì cậu lầm to rồi."
"Long Cô Thiên quả không hổ danh là Long Cô Thiên." Sắc mặt Lôi Sắt lại biến đổi, nhưng lần này đã trở nên bình thản, nói: "Hơn một năm qua, tôi chỉ dám quanh quẩn gần học viện, không dám bén mảng đến Ẩn Long Cư của ngài, chính là sợ bị ngài nhìn thấu thân phận. Thế mà không ngờ, chỉ trong khoảnh khắc gặp mặt, ngài đã phát hiện ra tất cả. Xem ra, chúng tôi đã đánh giá thấp ngài rồi."
Không hứng thú dây dưa thêm với cậu ta, tôi dẫn Ái Lệ Ti và Sa Sa sải bước tiến vào Học viện Lai Nhã. Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, nếu không phải cậu ta lộ ra vẻ khác lạ, chưa chắc tôi đã phát hiện ra thân phận của cậu ta. Thực lực của cậu ta tuy khó làm tổn thương Ái Lệ Ti, nhưng nếu như thần linh giáng thế như Quang Chi Trí Tuệ Thần, thì việc bắt giữ Ái Lệ Ti trong thời gian ngắn cũng không phải chuyện khó. Xem ra, cuộc sống bình lặng của mình cũng sắp đến hồi kết rồi.
"Hi hi, may mà kéo được anh đi cùng, lần này không phải nhìn cái mặt đáng ghét đó nữa rồi." Vào đến học viện, Ái Lệ Ti hào hứng nói: "Suốt ngày giả vờ giả vịt trước mặt con, cứ tưởng con không biết hắn đang nghĩ gì, đúng là giả tạo chết đi được."
"Xì, nếu không phải tớ nói cho cậu biết, cậu còn tưởng hắn là người tốt đấy." Sa Sa khinh bỉ nói.
"Tớ đâu có khả năng cảm ứng tâm linh như cậu, nếu không thì đã chẳng bị lừa." Ái Lệ Ti bất bình đáp: "Anh, hay là anh dạy con phép thuật tinh thần đi? Như vậy con sẽ không bị mấy vị Thánh tử, Thánh nữ tâm cơ khó lường kia tính kế nữa."
"Con bây giờ đã là tiểu ma nữ của học viện rồi, nếu dạy thêm phép thuật tinh thần nữa, chẳng phải học viện sẽ không bao giờ được yên ổn sao?" Tôi trêu chọc: "Nhưng mà, tình thế đại lục hiện nay phức tạp, sau này khi kết bạn, con thật sự phải giữ nhiều tâm nhãn hơn, đặc biệt là với bạn trai. Chậc chậc, đến cả Thánh tử cũng chủ động theo đuổi, con đúng là làm bao chàng trai mê mẩn rồi."
Ái Lệ Ti giận dữ, cấu mạnh vào sườn tôi một cái rồi tức giận kéo Sa Sa chạy đi. Chạy được một đoạn xa, con bé bỗng quay đầu lại, lớn tiếng nói: "Con mới không tìm bạn trai nào cả, con chỉ cần một mình anh thôi. Anh đã hứa với con rồi, không được nuốt lời đâu đấy."
Tôi lắc đầu mỉm cười, trầm ngâm một lát rồi mới quay người hướng về phía thư viện học viện. Nghĩ lại, mình mang danh là giảng viên danh dự của học viện mà chẳng biết làm gì, thật cũng thấy hổ thẹn.
Hôm nay định sẵn là một ngày không yên ả. Ở thư viện nửa ngày mà chẳng thu hoạch được gì, khi rời khỏi học viện, tôi vô thức đi dạo quanh thành phố. Ngay khi tôi đi đến khu dân nghèo ở phía Tây thành phố, tôi lại một lần nữa bị chấn động mạnh. Không một dấu hiệu báo trước, tôi cảm thấy tay áo mình bị ai đó kéo nhẹ. Vội quay đầu nhìn lại, tôi thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững phía sau, khoảng cách chưa đầy một mét.
Cú giật mình này thật sự không nhỏ. Phải biết rằng, với khả năng cảm nhận của tôi, đừng nói là một mét sau lưng, ngay cả trong phạm vi mười mét, nếu có người tiếp cận thì tuyệt đối không thể nào không hay biết. Ngay cả khi không đề phòng, việc bị người ta áp sát phía sau cũng có nghĩa là thực lực của người này tuyệt đối vượt xa tôi. Nhìn người đàn ông cao lớn này, tôi kinh hãi không thôi.
Xét về nhân tộc, người đàn ông này thực sự cao lớn vạm vỡ, chiều cao gần ba mét, cơ bắp cuồn cuộn như ngọn núi nhỏ, chỉ riêng vóc dáng thôi đã tạo ra áp lực cực lớn. Tuy nhiên, trái ngược với vóc dáng, gương mặt cậu ta lại toát lên vẻ anh khí, đường nét như được đẽo gọt, hài hòa đến mức gần như hoàn hảo. Mái tóc vàng xõa dài mang lại cho tôi cảm giác còn đẹp trai hơn cả kẻ lạnh lùng Đặc Lâm Tư. Bộ đồ thường dân mặc trên người cậu ta không hề mang vẻ nghèo khó, cậu ta dường như là một bậc đế vương bẩm sinh, vô cùng quý phái.
Điểm duy nhất không hoàn hảo có lẽ là ánh mắt. Đó là một đôi mắt vô cùng đờ đẫn, thuần khiết nhưng dường như không có linh hồn, chỉ ngây dại nhìn tôi. Bàn tay to lớn mạnh mẽ lại nắm chặt lấy tay áo tôi như một đứa trẻ.
"Có việc gì không?" Quan sát cậu ta một hồi lâu, cậu ta vẫn không có động tĩnh gì, chỉ nắm chặt tay áo tôi. Vì tò mò, tôi không nhịn được mà lên tiếng hỏi. Từ trước đến nay, tôi luôn tự tin có thể nhìn thấu thân phận của bất kỳ ai, ngay cả với những thần linh mà mình không địch nổi, tôi cũng có thể phân biệt được khoảng cách giữa đôi bên. Thế nhưng, dù đã cố hết sức, tôi vẫn không thể nhìn thấu thực lực của người đàn ông cao lớn này. Hay nói đúng hơn, trên người cậu ta, tôi hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của đấu khí hay ma pháp.
"Trên... người... anh... có... mùi... vị... quen... thuộc." Người đàn ông cao lớn cúi đầu nhìn tôi một lúc lâu mới thốt ra từng chữ một. Dường như không quen nói chuyện, phát âm của cậu ta không rõ ràng, nghe khá gượng gạo.
"Mùi vị quen thuộc?" Tôi nhíu mày. Chẳng lẽ cậu ta giống tiểu tinh linh Phỉ Nhi, có thể cảm nhận được hơi thở tự nhiên trên người tôi? Hay là cậu ta có dòng máu tinh linh? Trong giây lát, tôi dường như quên mất việc cậu ta có thể tiếp cận mình mà không hề báo trước, chỉ nhíu mày trầm tư.
Trầm ngâm một lát, tôi lật bàn tay, lòng bàn tay hướng lên trên, khẽ hừ một tiếng. Thiên địa nguyên khí tinh thuần dường như bị dẫn dắt, dần dần ngưng tụ thành một quả cầu nhỏ màu xanh trong lòng bàn tay, rồi tôi khẽ đưa đến trước mặt cậu ta: "Thế này có đậm đặc hơn không?"
Đôi mắt người đàn ông cao lớn sáng lên, sau đó đột ngột thực hiện một hành động không ai ngờ tới. Cậu ta há miệng, với tốc độ khó tin, nuốt chửng quả cầu được ngưng tụ từ thiên địa nguyên khí trong lòng bàn tay tôi vào bụng.
Tôi kinh hãi tột độ. Phải biết rằng, thiên địa nguyên khí có thể coi là nguồn năng lượng tinh thuần nhất giữa trời đất. Đừng nhìn quả cầu nhỏ bằng quả bóng bàn trong tay tôi, năng lượng chứa trong đó đủ để sánh ngang với một cấm chú. Đừng nói là nuốt nó, ngay cả Phỉ Lệ Nhã nếu chạm vào cũng phải mất nửa ngày để hấp thụ và hóa giải. Người đàn ông cao lớn này nuốt chửng ngay lập tức, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Tuy nhiên, ngay sau đó tôi lại một lần nữa bị chấn động. Người đàn ông cao lớn không những không có chút đau đớn nào, mà còn ợ một cái đầy thỏa mãn, vui vẻ vỗ vỗ bụng, cái miệng rộng toét ra một nụ cười hài lòng. Nhìn bộ dạng đó, cứ như cậu ta vừa được ăn một bữa ngon lành vậy.
Tôi chết lặng, ngay lập tức tay phải di chuyển, nhanh như chớp điểm vào mạch môn của cậu ta. Lúc này, tôi đã coi người đàn ông cao lớn này là kẻ địch mạnh nhất mình từng gặp. Cú điểm này, thủ pháp phiêu hốt, tay trái ẩn hiện, âm thầm phong tỏa mọi đường rút lui của cậu ta, đã dùng hết toàn lực, không hề giữ lại. Thế nhưng, khi chạm vào thì thấy nặng trịch, mọi biến hóa của tôi đều rơi vào khoảng không. Người đàn ông cao lớn không né không tránh, vậy mà tôi lại bắt trúng cậu ta.
Giống như bạn dùng hết sức bình sinh để ôm một tảng đá nặng ngàn cân, kết quả khi chạm vào mới phát hiện ra đó chỉ là một tờ giấy. Cảm giác dùng sai lực đó, dù thực lực của tôi có thông thần cũng không tránh khỏi thân hình lảo đảo, lồng ngực bức bối khó chịu.
Tuy nhiên, lúc này tôi không màng đến sự khó chịu của bản thân, chân khí thúc đẩy, không chút trở ngại xông thẳng vào cơ thể cậu ta. Trong nháy mắt, tôi đã dò xét toàn bộ tình trạng cơ thể cậu ta. Ngay sau đó, tôi lại một lần nữa ngẩn người.
Kinh mạch trong cơ thể cậu ta không khác gì nhân tộc, nhưng lại thông suốt lạ thường, kỳ kinh bát mạch, thiên địa nhị kiều đều thông suốt không bị cản trở. Hơn nữa, kinh mạch rộng lớn như sông biển cuồn cuộn, ngay cả tôi cũng phải tự thẹn không bằng, nhưng kỳ lạ thay, trong những kinh mạch đó lại hoàn toàn không có năng lượng tồn tại. Ngược lại, cơ thể cậu ta, trong tầm mắt chân khí của tôi, lại trong suốt như ngọc, ẩn hiện ánh sáng, tràn đầy hơi thở năng lượng. Theo ước tính của tôi, ngay cả Hắc Long cũng phải thua kém cậu ta về độ bền của cơ thể.
"Sao có thể có người như thế này?" Tôi cảm thấy vô cùng khó tin. Với độ bền cơ thể như vậy, gần như có thể sánh ngang với thần linh, nhưng lại không có năng lượng, nghĩa là cậu ta chỉ sở hữu sức mạnh thể chất thuần túy. Nếu thực sự động thủ, e rằng ngay cả cao thủ Thánh cấp cũng không bằng. Tất nhiên, với độ bền cơ thể đó, ngay cả cường giả Thần cấp cũng chưa chắc làm cậu ta bị thương.