Ánh nắng ấm áp buổi chiều tà rọi thẳng xuống người, mang lại cảm giác dễ chịu vô cùng. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo tiếng lá reo ca trong rừng. Ta nằm lười biếng trên chiếc ghế tựa tự chế, miệng ngậm một chiếc lá trúc, trước mắt là mặt hồ trong vắt như gương, một chiếc cần câu bằng trúc đặt hờ hững bên tay. Nơi này nằm sâu trong dãy núi Áo Đức, kể từ khi phát hiện ra hồ nước biếc này, ta đã đem lòng yêu mến nó ngay lập tức. Mỗi lần đi dạo, ta đều dành gần một nửa thời gian để ghé qua đây.
Chớp mắt một cái, ba năm đã trôi qua, nay đã là tiết trời vào thu. Ba năm này là khoảng thời gian bình yên và thư thái nhất trong đời ta. Hầu hết thời gian, ta đều đắm mình vào cầm kỳ thi họa cùng các loại tạp nghệ. Thỉnh thoảng, ta lại chỉ điểm tu vi cho các nàng và tộc nhân Ám Hắc, hoặc đưa một hai người vợ yêu quý đi dạo quanh thành. Hứng thú thì ghé qua Học viện Lai Nhã cho có lệ, còn không thì mười ngày nửa tháng chẳng buồn rời khỏi nhà. Cuộc sống an nhàn này khiến ta dường như có xu hướng trở thành những lão quý tộc sống đời xa hoa trụy lạc.
Ba năm, đối với tình thế đại lục biến hóa khôn lường mà nói, đủ để xảy ra những thay đổi to lớn. Điểm chấn động nhất chính là nửa năm trước, Đế quốc Áo Lạp Đặc, một trong năm đế quốc lớn, đã vong quốc. Khi nghe tin này, tất cả mọi người, bao gồm cả ta, đều vô cùng kinh ngạc. Mặc dù trước đó không lâu, Thần Thánh Giáo Đình đã phát động thánh chiến nhắm vào Đế quốc Ni Cổ Lạp Sa, khiến Đế quốc Áo Lạp Đặc tổn thất nặng nề, quốc lực suy giảm, nhưng dù sao đó cũng là một đế quốc hùng mạnh với lịch sử hàng nghìn năm, không ai ngờ rằng chỉ sau bốn năm năm ngắn ngủi, nó đã diệt vong.
Đế quốc sụp đổ, Học viện Đặc Nhã vốn nằm tại hoàng đô Áo Lạp Đặc đương nhiên cũng chịu sự thử thách của khói lửa chiến tranh. Điều khiến ta cảm khái chính là viện trưởng Học viện Đặc Nhã, Pháp thần Cổ Lan Tây Tư, cũng vì thi triển cấm chú ma pháp trong trận chiến bảo vệ hoàng thành mà bị trọng thương, từ đó bặt vô âm tín.
Trong bốn vị viện trưởng học viện, ông ấy có lẽ là người ta tiếp xúc ít nhất, nhưng biết ông có khả năng gặp nạn, ta vẫn cảm thấy vô cùng xót xa. Chưa nói đến việc khác, chỉ riêng lúc ở Cổ Ca Tây Á, khi Long Duyên Dong Binh Đoàn bị vô số sát thủ và mạo hiểm giả truy sát, ông chính là người đã công khai tuyên bố trên đại lục để bảo vệ chúng ta. Chỉ riêng danh hiệu "Đạo sư danh dự" của Học viện Đặc Nhã mà ta vẫn còn mang, cũng đủ khiến ta không thể không bùi ngùi trước sự mất tích của ông. Chỉ mong rằng, sự biến mất của ông là do những cường giả ở Thôn Ẩn Sĩ ra tay cứu giúp trong lúc nguy nan.
Đế quốc Áo Lạp Đặc sụp đổ không phải do bốn đế quốc còn lại xuất binh, mà là vong quốc dưới tay một vương quốc trung đẳng vốn chỉ có hơn mười hành tỉnh, tên là Vương quốc Thần Phong. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Vương quốc Thần Phong phát triển thần tốc, nay đã trở thành một quốc gia hùng mạnh không hề kém cạnh bốn đế quốc kia. Hơn nữa, sức mạnh quân sự mà nó thể hiện ra thật sự đáng kinh ngạc, hậu lực cực mạnh, hiện vẫn đang bành trướng ra bên ngoài với tốc độ chóng mặt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đứng sau Đế quốc Thần Phong này chắc chắn có một bàn tay quyền lực đang chống lưng. Chỉ cần phân tích sơ qua, ta gần như khẳng định thế lực đứng sau đó tất là Nghị hội Ám Hắc, hoặc là Ma tộc. Dẫu sao, nếu Thần Thánh Giáo Đình muốn phát triển thế lực, họ hoàn toàn có thể lấy Thánh Sơn làm trung tâm để mở rộng, và thực tế họ cũng đang làm như vậy. Vì không phải Thần Thánh Giáo Đình, thì khả năng còn lại tự nhiên chính là Nghị hội Ám Hắc.
So sánh ra, Đế quốc Ni Cổ Lạp Sa vốn đang trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc lại ngược lại, vững như bàn thạch. Sau khi trải qua một trận thánh chiến, tuy mất đi phần lớn các thành phố ngoại vi, nhưng lực lượng cốt lõi của Dong Binh Công Hội rõ ràng không bị tổn thất quá nhiều. Vì vậy, chỉ trong vài năm, những thành phố ngoại vi đó đã quay trở lại tầm kiểm soát. Địa hình đặc thù và chế độ tập quyền của Đế quốc Ni Cổ Lạp Sa cũng khiến chiến hỏa thông thường khó lòng lan tới.
Miêu nữ Sư Sư giống như một chú mèo ngoan ngoãn, quỳ bên chân ta, tỉ mỉ xoa bóp đùi cho ta, đôi mắt dán chặt vào mặt nước. Miêu tộc vốn giữ lại rất nhiều tập tính của loài mèo, đương nhiên cũng rất thích ăn cá. Là phần thưởng cho việc nàng phục vụ ta vất vả, ta đã hứa sẽ làm một bữa tiệc cá tuyệt vời từ những con cá câu được để nàng thỏa sức đánh chén. Cá bình thường thì nàng muốn ăn bao nhiêu cũng được, nhưng cá câu từ nơi này, lại do chính tay ta nấu, nên chẳng trách nàng lại mong đợi đến thế. Chỉ tiếc là "kẻ câu cá không nằm ở con cá", đôi mắt ta khẽ khép lại, hiển nhiên chẳng hề để tâm đến chiếc phao trên mặt nước.
Ba năm trôi qua, Sư Sư lạnh lùng ngày nào cũng đã có những thay đổi lớn. Vẻ lạnh băng trên gương mặt tuyệt mỹ ấy đã dần tan biến trong cuộc sống an nhàn, chỉ khi ra ngoài, nàng mới lộ ra vẻ đó để đối phó với những ánh mắt dâm tà. Mái tóc dài trắng muốt, mềm mại như tơ, xõa xuống tận hông. Một chiếc váy liền thân vừa vặn không thể che giấu được vẻ đẹp trên cơ thể nàng, đôi gò bồng đảo vốn đã săn chắc đầy đặn nay lại càng thêm nảy nở, rung rinh như muốn thoát khỏi lớp vải. Vòng ba đầy đặn, vì tư thế quỳ mà phô bày những đường cong kinh tâm động phách, đó là những đường cong tuyệt mỹ chỉ có thể thấy ở miêu nữ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, Ái Lệ Ti trong bộ trang phục kiếm sĩ dẫn theo Sa Sa xuất hiện bên bờ suối. Sau chuyến du ngoạn dài ngày, cuộc sống ẩn cư an nhàn này đã giúp ích cho ta vô cùng lớn. Một năm trước, ta bỗng nhiên đốn ngộ trong một đêm, tâm cảnh đại thành, mối nguy nhập ma đã tan biến không dấu vết. Đêm đó, ngoài việc giải trừ phong ấn chân khí của bản thân, ta còn cao hứng, trong một đêm nạp ba nàng Mai Hinh, Mễ Lan Tư Nhuế và Sư Sư. Mai Hinh và Sư Sư được ta dùng thuật song tu cưỡng ép đặt nền móng, còn Mễ Lan Tư Nhuế sau khi hấp thụ một phần tinh hoa Thần Long, thực lực tăng vọt trong một đêm, nay đã ngang ngửa với trưởng lão Long tộc. Phong ấn được giải, thực lực của ta không giảm mà còn tăng, với thực lực cấp Thần của Ái Lệ Ti và cấp Thánh thượng giai của Sa Sa hiện tại, đương nhiên không thể giấu được ta.
Con gái lớn nhanh như thổi, ba năm qua, Ái Lệ Ti trưởng thành với tốc độ kinh người, rũ bỏ vẻ ngây thơ non nớt, cô bé mười lăm tuổi nay đã trở thành một thiếu nữ tuyệt sắc giai nhân. Làn da non nớt như pha lê, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng ngần, vóc dáng cao ráo thanh mảnh, đã khiến cô bé trở thành "đóa hoa học viện" mới của Học viện Lai Nhã.
Chỉ là, ngay cả những mỹ nữ "tưng tửng" như Ni Nhã còn có người dám theo đuổi, thì "đóa hoa học viện" Ái Lệ Ti này đã sớm khiến tất cả nam sinh từng nếm mùi lợi hại của cô bé phải chùn bước. Tính cách tinh quái, thực lực siêu cường vượt xa người thường, cộng thêm trí tuệ hơn người, ngoài danh hiệu "đóa hoa học viện", Ái Lệ Ti còn được mệnh danh là "tiểu ma nữ số một học viện". Bất cứ kẻ nào nảy sinh lòng ngưỡng mộ và hành động, cuối cùng đều chỉ có thể ra về trong đau khổ. Còn đối với những kẻ dây dưa không dứt, bất kể là bình dân hay quý tộc, thậm chí là hoàng thân quốc thích, cuối cùng đều bị cô bé chỉnh cho tơi bời hoa lá, thảm hại không thôi. Những kẻ cậy quyền thế làm càn trong học viện hay trong thành, chỉ cần bị cô bé nhìn thấy, cũng khó lòng tránh khỏi kết cục bị "tu sửa".
Vừa căng thẳng hoàn thành một kỳ khảo hạch của học viện, về đến nhà lại thấy ta thản nhiên đi câu cá, Ái Lệ Ti lập tức kéo Sa Sa tìm đến. Thấy ta vẫn câu cá một cách hời hợt, cô bé tức giận bĩu môi, đôi mắt đẹp láu lỉnh đảo một vòng, nháy mắt với Sa Sa phía sau.
Trong ba năm này, hầu hết thời gian Sa Sa đều ở bên cạnh cô bé, học cùng lớp, về nhà lại ở cùng phòng, mỗi ngày đi học hay làm trò nghịch ngợm đều có nhau, sự ăn ý giữa hai người vô cùng cao. Chỉ cần một ánh mắt là có thể đoán được ý đồ của đối phương. Chỉ là, dù mục tiêu có là đạo sư học viện hay thậm chí là vương tử đế quốc, Sa Sa đều không chút do dự phối hợp với Ái Lệ Ti, nhưng khi nhắm vào ta, Sa Sa chỉ có thể kiên định lắc đầu như mọi khi.
Ái Lệ Ti tức giận lườm cô một cái, rồi lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, cười đầy ẩn ý với ta. Trong đó chứa một con nhện to bằng ngón tay, toàn thân đầy lông lá. Cô bé có không ít thứ kỳ quái, đều là do tộc nhân Ám Hắc hoặc các sát thủ của Mị Ảnh cất công sưu tầm giúp.
Ta không khỏi giật mình, cô bé này càng ngày càng nghịch ngợm, đến thứ này cũng muốn thử nghiệm trên người ta. Phải biết rằng, con nhện này tuy không to, cũng không có kịch độc, nhưng những sợi lông trên người nó lại gây ngứa kinh khủng, bất cứ ai chạm phải cũng sẽ khổ sở cả nửa ngày trời.
Lén lút đến bên cạnh ta, Ái Lệ Ti ra hiệu im lặng với Sư Sư. Sư Sư buồn cười trong lòng, nàng vốn ôn thuận nhưng cũng cực kỳ thông minh, biết rõ thực lực của chủ nhân, làm sao có chuyện không hay biết sự tiếp cận của tiểu thư, nên cũng vui vẻ đứng xem kịch hay.
Từ từ giơ chiếc lọ lên, di chuyển từng chút một đến đỉnh đầu ta, mở nắp lọ, Ái Lệ Ti vung vẩy trên đầu ta vài cái, giả vờ như muốn đổ xuống. Ta vốn tinh mắt, đã sớm nhìn thấy trong lọ còn một lớp nắp nữa, nên lập tức yên tâm. Biết cô bé tuy nghịch ngợm nhưng không nỡ làm ta khó chịu, nên ta cứ thế thản nhiên giả vờ ngủ, bộ dạng như đang say giấc nồng.
Ái Lệ Ti tức giận hừ một tiếng, cô bé cũng biết bước chân của mình không thể qua mắt được người ca ca đáng ghét này, nên lấy con nhện ra chỉ là muốn dọa người mà thôi. Thấy ta vẫn giả vờ như không biết, cô bé đột ngột cúi đầu, hàm răng trắng như tuyết khẽ động, cắn một cái vào mũi ta.
"Á!" Ta không thể giả vờ được nữa, kêu lên một tiếng đau đớn, vội nói: "Rụng rồi, rụng rồi!"
"Hừ, xem anh còn dám giả điếc giả câm nữa không." Ái Lệ Ti hừ nhẹ một tiếng, đắc ý nói: "Dậy ngay!"
Đối với "tiểu cô nương" này, ta thực sự hết cách, chỉ đành xoa xoa mũi, ngoan ngoãn đứng dậy, cười khổ nói: "Ái Lệ Ti, sao em về nhanh thế!"
"Có phải anh chê em làm phiền giấc mộng đẹp của anh không?" Ái Lệ Ti vẫn còn vẻ giận dỗi, hừ nhẹ: "Có phải đuổi em đến học viện thì sẽ không ai làm phiền anh nữa đúng không? Em mặc kệ, học kỳ tới em muốn nhảy lớp!"
"Nhảy lớp?" Ta không chút do dự, kiên quyết lắc đầu: "Không được, em bây giờ đã là lớp S năm thứ ba khoa Võ kỹ rồi, tốc độ đã nhanh hơn dự kiến của anh rất nhiều. Hai năm tới, phải học cho đàng hoàng." Ba năm lên ba cấp, Học viện Lai Nhã tuy không thiếu thiên tài, nhưng học sinh như vậy tuyệt đối không nhiều. Mục đích của ta không phải là để cô bé đến học viện nhận sự chỉ dẫn võ kỹ, cũng không phải để lấy tấm bằng tốt nghiệp của Học viện Lai Nhã, với thực lực của cô bé, đừng nói là học sinh, ngay cả trong số các đạo sư cũng chẳng có mấy người sánh bằng, nhảy lớp đối với cô bé không có ý nghĩa gì cả.
"Vậy sau này mỗi ngày anh phải đưa em và Sa Sa đến học viện, được không?" Ái Lệ Ti đã sớm biết kết quả này, áp sát vào người ta, ôm chặt lấy cánh tay, khuôn mặt tinh xảo nhìn ta đầy khao khát, đôi mắt trong veo như làn nước hồ thu đầy vẻ mong đợi.
Ta hơi khựng lại, cuối cùng không thắng nổi ánh mắt mong chờ của cô bé, chỉ đành bất lực gật đầu. Ba năm qua, cô bé không ngừng trưởng thành, sự đeo bám dành cho ta cũng ngày một tăng lên.
"Chủ nhân, có cá cắn câu rồi ạ." Sư Sư vẫn luôn chú ý đến mặt hồ đột nhiên vui mừng nói.
Ta nghe vậy liền hành động, vội nhấc cần câu lên, quả nhiên tay trĩu xuống, lực kéo mạnh không kém gì một con mãnh thú mũi dài. Ta lập tức vui mừng khôn xiết, thú vui khi câu cá ở đây chính là thỉnh thoảng có thể câu được vài con ma ngư, vì sở hữu ma hạch của ma thú nên chúng có sức mạnh vô cùng, muôn hình vạn trạng.
Ái Lệ Ti vô cùng phấn khích, giật lấy cần câu từ tay ta, vui vẻ bắt đầu kéo cá. Ta chỉ biết cười khổ, thú vui câu cá nằm ở chỗ kéo cá này, tiếc là có Ái Lệ Ti ở đây, ta chẳng thể tận hưởng được nữa.
Giằng co hồi lâu, con cá đó thế nào cũng không chịu lên mặt nước. Ái Lệ Ti nổi tính hiếu thắng, thúc đẩy chân khí, rồi đột ngột nhấc mạnh, "bạch" một tiếng, một con cá nhỏ nhiều màu sắc to bằng bàn tay trẻ con bị văng lên. Bốn người chúng ta nhìn nhau ngơ ngác, thật không ngờ thứ khiến tay nặng trĩu như vậy lại là một con cá nhỏ như thế.
"Chậc chậc, xem ra Sư Sư em phải thất vọng rồi!" Ta an ủi vỗ vai Sư Sư, cười nhẹ nói.
"Chủ nhân, con cá này thật kỳ lạ!" Sư Sư mím môi cười, chủ động ghé sát lại, hôn lên môi ta một cái. Ta mỉm cười trong lòng, nàng đang cảm kích vì ta thực sự để tâm đến lời hứa với nàng đấy!
"Con cá này đẹp quá, em lấy nó." Ái Lệ Ti vội bắt lấy con cá nhỏ nhiều màu sắc, nhìn đôi mắt sáng long lanh của nó, lớn tiếng tuyên bố. Những chiếc vảy rực rỡ, đôi mắt có thần, hơi thở năng lượng trên thân nó sánh ngang với ma thú cấp ba, con cá này quả nhiên rất đáng yêu.
"Không ai tranh với em đâu." Ta thở dài, có cô bé ở đây, thú vui câu cá coi như mất hết. Nhấc cần câu lên, cổ tay ta khẽ động, sợi dây câu mang theo lưỡi câu như một con linh xà, chui tọt vào mặt hồ tĩnh lặng. Ngay sau đó, ta liên tục vung cần, chỉ thấy mặt nước sóng sánh, trong chốc lát, vài con cá lớn nặng vài cân bị dây câu quấn lấy, ngoi lên khỏi mặt nước, như thể có mắt, chủ động nhảy vào chậu nước bên cạnh chúng ta. Muốn bắt cá, đối với ta mà nói thật quá dễ dàng. "Về thôi!"
"Hừ, anh trai xấu xa, chắc chắn lại trách em làm mất hứng rồi." Ái Lệ Ti tinh nghịch lè lưỡi, ôm con cá nhỏ đắc ý đi theo phía sau.