"Nô nhi biết chủ nhân thích thanh tịnh, nên đã mua một nơi ở khu vực phía bắc thành, khá gần với Học viện Lai Nhã. Trang viên bài trí cũng rất ổn, khá tao nhã, không những có sẵn một khu vườn xinh đẹp, phía sau còn có một cánh rừng nhỏ, lại có đình đài lầu các rất vừa mắt, sân bãi luyện tập cũng vô cùng hoàn thiện, chủ nhân và các vị phu nhân chắc hẳn sẽ hài lòng." Hải Liên vội vàng nói.
"Rất tốt, vậy sau này chúng ta sẽ chuyển đến đó." Tôi hài lòng gật đầu. Hải Liên suy tính vô cùng chu đáo, không chỉ cân nhắc đến nhu cầu của tất cả mọi người chúng tôi, mà ngay cả nơi ở cho các ma thú cũng được chuẩn bị rất vẹn toàn.
"Tuân lệnh, chủ nhân!" Hải Liên vui mừng khôn xiết. Thực ra nàng làm vậy cũng có chút tư tâm, dù là Tướng quân phủ hay Học viện Lai Nhã đều không thích hợp để đông đảo tộc nhân Ám Hắc cư ngụ, nên nàng mới cẩn thận lựa chọn trang viên này. Như vậy, tộc nhân của nàng mới có nhiều cơ hội tiếp cận chủ nhân hơn, đến lúc đó, nếu được chủ nhân chỉ điểm đôi chút, thực lực của họ sẽ càng được đảm bảo.
Chút tư tâm nhỏ nhặt ấy sao tôi lại không hiểu? Nhưng đã lập lời thề máu Ám Hắc, những người này tự nhiên là trung thành nhất, đừng nói là chỉ điểm, dù có chuyên tâm dạy bảo một phen cũng là điều nên làm, tôi đương nhiên sẽ không so đo.
Thời gian buổi sáng, việc quan trọng nhất chính là để con Thánh Lang hệ Ám kia ký kết khế ước với Hải Liên. Mặc dù sau vài lần điên cuồng khiến Hải Liên đi đứng khó khăn, thân thể mềm nhũn không chút sức lực, nhưng khi nhìn thấy con Thánh Lang đen, nàng vẫn kích động đến mức khó kiềm chế, đôi mắt xuân tình dạt dào, nếu không vì e ngại có người ngoài ở đó, e rằng nàng đã hiến thân tại chỗ rồi.
Đến buổi trưa, phu nhân Tang Đặc Tư sai người truyền tin, mời tôi đến tiền sảnh tiếp đón một vị khách quý. Tại đó, tôi đã gặp quốc vương của đế quốc Áo Tư - La Ca Lạp · Phi Lịch Khắc Tư.
Đây là lần đầu tiên tôi diện kiến vị quốc vương tinh anh trí tuệ của đế quốc Áo Tư này. Người đàn ông trung niên này không hề lộ vẻ già nua, không uy phong lẫm liệt như những vị vua khác, diện mạo nho nhã khiến ông trông rất hiền hòa, chỉ có ánh mắt lóe lên quang mang, đầy vẻ uy nghiêm. Rõ ràng đây không phải lần đầu ông đến Tướng quân phủ, ông cùng phu nhân Tang Đặc Tư trò chuyện vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa hợp. Chỉ là, ánh mắt đầy mong đợi thỉnh thoảng lại hướng về phía cửa đã cho thấy ông không hề thong dong, tùy ý như vẻ ngoài thể hiện.
Bên cạnh ông, vị đạo sư Ngải Phổ Đa Ti mà tôi đã gặp vài lần đang lặng lẽ ngồi đó. Vẫn là bộ trang phục gọn gàng màu xanh, nàng trông có vẻ quý phái hơn trước, nghĩ lại thì thời gian qua chắc hẳn nàng sống rất tốt.
Dù chưa từng thực sự gặp quốc vương La Ca Lạp, nhưng chỉ cái nhìn đầu tiên, tôi đã nhận ra thân phận của ông. Tôi khẽ chắp tay, hành lễ: "Long Cô Thiên bái kiến quốc vương bệ hạ."
Thấy tôi đối với quốc vương La Ca Lạp cũng chỉ khẽ chắp tay, trong mắt phu nhân Tang Đặc Tư thoáng qua chút kinh ngạc, rõ ràng bà nhớ lại lần tôi đại lễ bái kiến trước đây. Tuy nhiên, dù trong lòng tự hào, bà cũng sợ tôi vì thế mà đắc tội với quốc vương La Ca Lạp, nên vội đứng dậy khuyên nhủ: "Tiểu Thiên, sao con lại thất lễ như vậy? Đây chính là..."
Quốc vương La Ca Lạp đương nhiên sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận, ông vội cười nói: "Không sao, không sao. Bản hoàng cải trang đến đây, Long đoàn trưởng lại nhận ra ngay, chẳng lẽ ngươi quen biết ta sao?"
"Phong thái của quốc vương bệ hạ rạng rỡ, tiểu tử dù chưa từng gặp mặt cũng có thể nhận ra." Tôi thản nhiên cười, thuận miệng đáp.
"Ha ha, Long đoàn trưởng thật biết nói chuyện!" Quốc vương La Ca Lạp mắt sáng lên, cười lớn: "Chỉ riêng câu nói này, bản hoàng đã không uổng phí chuyến đi này rồi."
Tôi mỉm cười lần nữa, lập tức quay sang cúi người hành lễ với phu nhân Tang Đặc Tư, tôn kính nói: "Nhạc mẫu đại nhân, không biết người đặc biệt gọi con đến đây là có chuyện gì?"
Nụ cười của quốc vương La Ca Lạp lập tức thu lại. Đối với ông - một vị quốc vương, tôi chỉ chắp tay hành lễ, còn đối với phu nhân Tang Đặc Tư lại cúi người hành lễ, sự khác biệt rõ rệt này chẳng khác nào nói cho ông biết, trong mắt tôi, địa vị của ông ít nhất cũng thấp hơn phu nhân Tang Đặc Tư một bậc.
"Tiểu Thiên, con..." Phu nhân Tang Đặc Tư vô cùng lúng túng, bà không phải người không biết nhìn sắc mặt, hành động rõ ràng như vậy sao bà có thể không nhận ra. Nhất thời, bà không biết nên nói gì cho phải, bầu không khí trong đại sảnh lập tức trở nên căng thẳng.
"Long đạo sư, không biết còn nhớ Ngải Phổ Đa Ti không?" Lúc này, Ngải Phổ Đa Ti đang ngồi bên cạnh lên tiếng giải vây.
"Tất nhiên là nhớ." Tôi gật đầu. Nếu không phải phu nhân Tang Đặc Tư sai người mời, tôi nào có hứng thú gặp vị quốc vương của đế quốc Áo Tư này? Sở dĩ làm vậy chính là muốn nói cho ông biết suy nghĩ của mình.
"Vậy Long đạo sư chắc cũng nhớ thỏa thuận giữa chúng ta hai năm trước." Ngải Phổ Đa Ti mỉm cười. "Hiện nay, Phượng Vũ tửu lâu đã mở khắp cả nước, còn đang vươn ra toàn đại lục, tin rằng chỉ vài năm nữa thôi, nó sẽ trở thành tửu lâu được yêu thích nhất đại lục. Theo thỏa thuận, Long đạo sư sẽ luôn sở hữu một phần mười lợi nhuận, hôm nay ta đến đây, một trong những mục đích chính là mang số lợi nhuận hai năm qua giao lại cho Long đạo sư."
"Chẳng phải ta đã bảo các người gửi đến Tướng quân phủ rồi sao?" Tôi chợt nhớ ra, đúng là có chuyện này, lúc trước từng tình cờ gặp một đầu bếp từng học qua chỗ tôi, hình như cô ấy cũng đã nói với tôi điều đó. Chỉ vì vài ngày chỉ điểm cho đám đầu bếp hai năm trước mà họ lại tính một phần mười lợi nhuận tửu lâu cho tôi, chuyện ngốc nghếch như vậy, nếu không phải vì muốn chiêu mộ chúng tôi, thì ai lại đi làm chứ?
"Vài tháng trước chúng ta quả thực đã làm theo lời dặn của Long đạo sư, giao lợi nhuận đến Tướng quân phủ cho công tử Đặc Khắc, chỉ là sau đó số tiền này ngày càng lớn, công tử Đặc Khắc nhất quyết không nhận nữa. Vừa hay bây giờ Long đạo sư đã trở về Áo Tư Cách Liệt, đích thân giao cho ngài thì còn gì tốt hơn." Ngải Phổ Đa Ti giải thích. "Tính tổng cộng lại, hiện tại có hơn một ngàn vạn."
Tôi vô cùng kinh ngạc, không ngờ chỉ một phần mười mà hai năm qua đã có thu nhập cao đến vậy, xem ra Phượng Vũ thương hội cũng không tầm thường. Tuy nhiên, tôi không phải là con cự long tham tiền, số tiền tôi sở hữu đã tiêu xài không hết, đâu còn hứng thú vì một ngàn vạn cỏn con mà nợ họ ân tình.
"Số lợi nhuận ta sở hữu chỉ giới hạn ở tửu lâu Phượng Vũ đầu tiên mở tại Áo Tư Đức Liệt, những cái khác đừng tính phần của ta nữa. Sau này nếu còn lợi nhuận, xin hãy trực tiếp giao cho phu nhân Tang Đặc Tư, chút tâm ý này xem như là sính lễ của ta đi!" Tôi thản nhiên cười, tùy ý nói.
"Chuyện này..." Ngải Phổ Đa Ti vô cùng do dự. Đúng như tôi dự đoán, một phần mười này thực chất là cách La Ca Lạp dùng để kéo gần mối quan hệ với tôi. Nếu không, khối tài sản khổng lồ như vậy sao có thể chỉ vì vài ngày chỉ điểm của tôi mà trả mãi được. Nhưng giờ tôi bày tỏ thái độ không nhận, thậm chí trong lời nói còn có ý cắt đứt liên hệ với tửu lâu Phượng Vũ, chẳng khác nào khiến kế hoạch hai năm qua của họ tan thành mây khói, nàng làm sao có thể tự quyết định được?
"Nếu Long đạo sư đã nói vậy, thì hãy chuyển hơn một ngàn vạn này cho đệ muội đi." Quốc vương La Ca Lạp vung tay, quyết đoán nói: "Từ nay về sau, một phần mười lợi nhuận của tửu lâu Phượng Vũ sẽ thuộc về Đại Tướng quân phủ. Đệ muội à! Sính lễ này quả thực không nhẹ đâu! Ni Nhã chất nữ thật là có phúc."
Phu nhân Tang Đặc Tư hơi do dự một chút, rồi chợt cười nói: "Vậy thì đa tạ bệ hạ."
Tôi khẽ cười khổ, họ kẻ xướng người họa như vậy, chẳng khác nào ép tôi nợ ân tình một phần mười của tửu lâu Phượng Vũ. Phu nhân Tang Đặc Tư đã đồng ý nhận, tôi dù muốn phản bác cũng không biết nói sao cho phải. Điều đáng lo hơn là sau khi phát hiện thân phận quốc vương của mình không có tác dụng, quốc vương La Ca Lạp lập tức đổi giọng, tự nhận là bác của Ni Nhã, khiến tôi không cách nào tranh luận.
Tôi không trách phu nhân Tang Đặc Tư thiên vị quốc vương, gia tộc Kiều đời đời trung thành với đế quốc Áo Tư, bà giúp quốc vương La Ca Lạp ép tôi một chút cũng là lẽ thường tình. Chỉ là, thứ trên đời này khó trả nhất chính là hai chữ "ân tình", huống hồ lại còn nợ một vị quốc vương.
"Thôi được, vì sính lễ này, trong vòng một ngàn năm, nếu gia tộc Phi Lịch Khắc Tư gặp phải tai ương gì, chỉ cần cầm lệnh bài này tìm đến Long mỗ, dù khó khăn đến đâu, Long mỗ cũng nhất định ra tay cứu giúp một lần." Trầm ngâm một lát, tôi đột nhiên lấy ra một tấm lệnh bài vàng ròng, phóng khoáng ném lên bàn trước mặt quốc vương La Ca Lạp, trầm giọng nói. "Long mỗ xin cáo từ." Tôi thản nhiên quay người, mặc kệ họ mà rời đi.
Quốc vương La Ca Lạp chấn động toàn thân, không ngờ kết quả lại thành ra thế này. Tôi nói vậy tuy đã cho ông một cơ hội cực tốt, nhưng cũng đồng nghĩa với việc dập tắt mọi ý niệm khác của ông. Không ngờ tôi lại quyết đoán đến vậy, dùng một lần cơ hội để rũ bỏ mọi ràng buộc. Sau này ông có cầu xin gì nữa cũng là điều không thể. Hơn nữa, lời hứa này nghe thì xa vời, lại chỉ nhắm vào gia tộc ông, làm sao sánh được với mong muốn cháy bỏng của ông là mượn thực lực của tôi để nâng cao danh tiếng và quân lực của đế quốc Áo Tư. Nhất thời, nỗi thất vọng sâu sắc khiến ông sững sờ tại chỗ, nhìn tấm lệnh bài trước mặt mà hồi lâu không nói nên lời.
Trên lệnh bài, quang mang lưu chuyển, rõ ràng không phải do chất liệu tạo thành, mà là do chứa đựng năng lượng kỳ lạ bên trong. Một con thần long sống động như thật, đang nuốt mây nhả khói, lật sông đổ biển, thần vũ bất phàm. Chỉ cần nhìn qua là biết đây tuyệt đối không phải vật tầm thường. Đây chính là thứ tôi làm ra sau khi thu phục được vài con thần thú, bên trong cũng chứa đựng một phần sức mạnh của tôi.
Trở về sân viện không lâu, phu nhân Tang Đặc Tư đã đuổi theo. Bà không tham lam một phần mười lợi nhuận của tửu lâu Phượng Vũ, cũng chẳng màng đến hơn một ngàn vạn kim tệ kia. Sở dĩ nhận lấy, một là vì lệnh vua khó trái, hai là cũng hy vọng tôi từ nay sẽ ở lại đế quốc Áo Tư. Chỉ là, sự việc phát triển đến mức này đã khiến bà vô cùng hối hận.
"Tiểu Thiên, con nói trong vòng một ngàn năm sẽ cứu giúp gia tộc quốc vương một lần, chẳng lẽ con có thể sống lâu đến một ngàn năm sao?" Vừa tìm thấy tôi, bà đã kinh ngạc hỏi ngay.
"Tiểu tế không dám tự cao, nhưng đừng nói là bản thân con, ngay cả Ni Nhã và những người khác, con cũng đảm bảo trong vòng một ngàn năm không có lấy nửa dấu hiệu suy lão." Tôi khẽ mỉm cười, thản nhiên đáp.
Phu nhân Tang Đặc Tư sững sờ tại chỗ. Bà có thể nghe ra, trong giọng điệu bình thản kia là sự tự tin và kiêu ngạo đến nhường nào. Lúc này, bà mới thực sự nhận ra, người con rể trước mắt này không chỉ là tuyệt thế cường giả vang danh đại lục, mà còn là người có cốt cách thiên bẩm, tuyệt đối không phải người mà bất kỳ quốc vương nào có thể điều khiển được. Nghĩ đến việc muốn một người như vậy trung thành với quốc vương La Ca Lạp, bà không khỏi thầm mắng mình đúng là bị mỡ che tâm trí.
Nhìn vẻ áy náy trong mắt bà, tôi khẽ cười: "Nhạc mẫu đại nhân, tiểu tế đã sai người mua một trang viên ở Áo Tư Đức Liệt, vị trí nằm gần Học viện Lai Nhã. Ba ngày nữa chúng con sẽ chuyển đi, dọn vào trang viên riêng của mình. Chuyện này hôm qua chưa kịp nói, mong nhạc mẫu đại nhân đừng trách."
"Sao? Con muốn chuyển nhà?" Phu nhân Tang Đặc Tư sững sờ, bất an hỏi: "Chẳng lẽ ở Tướng quân phủ này các con ở không thoải mái sao?"
Tôi mỉm cười: "Ở đây đương nhiên rất tốt, chỉ là tiểu tế giờ cũng là người có gia đình rồi, cứ ở nhờ mãi cũng không hay. Hơn nữa, ba ngày nữa Ái Lệ Ti và Sa Sa cũng phải đến Học viện Lai Nhã nhập học, tiểu tế và Mai Lâm Na dù sao cũng là đạo sư của học viện. Ở gần một chút, mọi việc cũng thuận tiện hơn."
"Cũng phải." Phu nhân Tang Đặc Tư nhẹ nhõm nói: "Đã con mua trang viên, vậy có cần ta điều động một ít nô bộc, thị vệ qua đó không? Giúp con quán xuyến trang viên cũng tốt."
"Việc đó không cần đâu ạ." Tôi từ chối: "Tiểu tế cũng có một vài thủ hạ, mấy ngày tới sẽ đến đây, để họ quán xuyến trang viên là đủ rồi!"
Phu nhân Tang Đặc Tư hơi ngẩn người, rồi mắt sáng lên, dường như nghĩ ra điều gì đó, cười nói: "Thủ hạ của Tiểu Thiên chắc chắn hơn hẳn người ở Tướng quân phủ này rồi, vậy ta cũng không xen vào nữa. Sau này nếu thực sự cần, Tiểu Thiên đừng khách khí, cứ nói thẳng là được."
"Tiểu Thiên hiểu." Tôi mỉm cười gật đầu, xem ra bà đã biết tộc Ám Hắc đều là thuộc hạ của tôi. Tôi giờ chỉ hy vọng tin tức này không truyền đến tai quốc vương La Ca Lạp là tốt rồi.
Không nói đến việc tôi thầm lo lắng, quốc vương La Ca Lạp thất vọng đành mang theo tấm lệnh bài thần long rời khỏi Tướng quân phủ. Suốt dọc đường, ông cứ mân mê tấm lệnh bài trong tay, càng nhìn càng cảm thấy tấm lệnh bài này không hề tầm thường. Hình dáng cự long kỳ lạ (ông chưa từng thấy thần long), quang mang năng lượng lưu chuyển huyền diệu, năng lượng bên trong thậm chí không kém hơn một viên ma hạch thánh thú là bao.
"Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến ngươi trung thành với ta đây?" Hồi lâu sau, ông mới thở dài thườn thượt, tự lẩm bẩm. Là bậc đế vương, lại không nhận được bao nhiêu sự tôn trọng từ phía tôi, trong giọng điệu của tôi thậm chí còn có ý khinh thường gia tộc Phi Lịch Khắc Tư, điều này sao khiến ông không tức giận? Chỉ là, ông cũng hiểu rõ, người khinh thường gia tộc mình tuyệt đối là cường giả hàng đầu đại lục, chỉ có thể lôi kéo chứ không thể đắc tội.