"Những kẻ được gọi là thần linh này, thực chất cũng chỉ là người thường mà thôi!" Tôi thở dài, lẩm bẩm. Tôi chợt nhận ra mình ngày càng thích thở dài, mới ngoài hai mươi tuổi mà suốt ngày thở ngắn than dài như một ông lão, quả thật là điều không nên chút nào.
"Trưởng lão, ngài đang nói gì vậy?" Mễ Gia Đặc kinh hãi, trên đại lục này chưa từng có ai dám nói ra những lời như thế.
"Không có gì!" Tôi chợt tỉnh táo lại, trước mắt không phải người nhà của mình, mấy lời này rất dễ rước lấy phiền phức không đáng có. "Chuyện này ngay cả ta là danh dự trưởng lão cũng không biết, sao ngươi lại có thể biết được?"
"Đó chỉ là vì tôi chính là người thích hợp nhất cho các điều kiện hợp tác." Mễ Gia Đặc có chút cảm khái nói: "Ai trên đại lục cũng biết, quân đội thú nhân dù là sức chiến đấu hay ý chí chiến đấu đều tuyệt đối là mạnh nhất. Nhưng chính đội quân như vậy, suốt mấy ngàn năm qua ngay cả cơ hội công phá Y Đạt Nhĩ hùng quan cũng rất ít. Nguyên nhân sâu xa chính là vì thất bại trước các vị danh tướng thống soái xuất hiện lớp lớp bên phía nhân tộc. Thú nhân mấy ngàn năm qua xuất hiện vô số cường giả, nhưng lại chẳng có lấy một vị thống soái nào có thể chống lại các tướng lĩnh nhân tộc."
"Cho nên, ngươi không tiếc tổn thất một phần nhỏ thực lực của tộc nhân, để họ hoàn thành Long tộc biến thân thuật, sau đó tiến vào học viện nhân tộc để học tập quân sự, sau khi tốt nghiệp thì đưa tới đại lục thú nhân để thống lĩnh đại quân, chuẩn bị tấn công quy mô lớn vào nhân tộc?" Tôi cười khổ. Cái gọi là lấy cái sở trường của địch để chế ngự địch, kế hoạch này e rằng không chỉ là của riêng tộc họ, mà là kết quả nghiên cứu lâu dài của một số tộc nhân Long tộc và các tế tự tại Thú Thần Điện.
"Nếu không phải bất đắc dĩ, chúng tôi sao lại nguyện ý hy sinh lớn đến vậy?" Mễ Gia Đặc đau đớn nói: "Tộc chúng tôi truyền thừa huyết mạch Độc Long, trong số đông đảo Long tộc, sức mạnh của Độc Long có thể coi là yếu nhất. Vì thế, chỉ riêng sức mạnh bản thân đã thua kém các bộ lạc Long nhân của các cựu nguyên tố cự long khác, sau khi thi triển Long tộc biến thân thuật, sức mạnh của chúng tôi lại càng yếu ớt hơn. Bây giờ, tôi có thể khẳng định rằng, trong số các bộ lạc Long nhân, chúng tôi đã là yếu nhất rồi. Long tộc vốn lấy thực lực làm trọng, nếu không phải bất đắc dĩ, sao chúng tôi lại muốn tự đẩy mình vào tình cảnh này?"
"Ừm? Bất đắc dĩ?" Tôi im lặng, dù sao thì việc bộ lạc của họ không có địa vị cao trong Long tộc là sự thật. Thực tế, rất nhiều cự long kiêu ngạo thậm chí còn không thừa nhận Long nhân hay các á long thú khác, căn bản không coi họ là tộc nhân của mình.
"Đúng vậy, chọn chúng tôi là vì so với các Long nhân khác, chúng tôi dường như biết dùng mưu kế hơn." Mễ Gia Đặc đắng chát nói: "Cho nên, Phái Mạc Đệ trưởng lão đã tiếp nhận mệnh lệnh này, sau đó đến lượt chúng tôi. Giữa sự sống và cái chết, chúng tôi chỉ có thể chọn cách tuân lệnh."
"Thì ra là vậy." Thần sắc tôi bình thản, đối với lời này thì chẳng tin lấy một nửa, chỉ là tạm thời nghe qua mà thôi.
Quan sát kỹ sắc mặt tôi, Mễ Gia Đặc cẩn thận nói: "Trưởng lão, Long Hoàng bệ hạ đã giao toàn quyền xử lý chúng tôi cho ngài. Nhưng giờ đây, ngài cũng nên hiểu rằng, việc chúng tôi làm như vậy thực chất hoàn toàn là đang làm theo giao ước, những điều này Long Hoàng bệ hạ thực ra đã sớm ngầm đồng ý rồi. Không biết, ngài sẽ xử trí chúng tôi thế nào?"
"Xử trí các ngươi?" Tôi có chút do dự, những chuyện này không nghi ngờ gì nữa, tộc trưởng Tạp Liệt đều biết rõ, vậy tại sao ông ấy còn bắt tôi tới đây? Có phải Mễ Gia Đặc và những kẻ đó đã làm chuyện gì không nên làm nên chọc giận tộc trưởng, thậm chí nảy sinh ý định diệt tộc họ? "Chuyện Tạp Âu Thú Hoàng rời đi lần đó, rốt cuộc là thế nào?"
Tim Mễ Gia Đặc thắt lại, thần sắc đã có chút khác lạ, vội vàng phân trần: "Việc Tạp Âu Thú Hoàng rời đi, căn bản chỉ là một tai nạn. Vì đã đạt được thỏa thuận với Thú Thần Điện, nên các tế tự ở Thú Thần Điện đều không ra tay trong cuộc giao tranh giữa chúng tôi và Bỉ Mông hoàng tộc. Như vậy, số cao thủ mà Thú Hoàng có thể điều động bên cạnh sẽ ít hơn một chút."
"Tại sao lại có cuộc tỉ thí đó?" Sự khác lạ của hắn sao có thể qua mắt được tôi, trong lòng thầm mừng, tôi càng tăng thêm giọng điệu, trầm giọng nói.
"Cuộc tỉ thí đó, thực ra là để nâng cao địa vị của tộc chúng tôi trong đế quốc thú nhân, từ đó chuẩn bị cho việc nắm giữ quân quyền của đế quốc. Vốn dĩ bình thường mà nói, dù không có sự tham gia của các tế tự Bỉ Mông, chúng tôi cũng không phải là đối thủ của Bỉ Mông hoàng tộc. Cho nên, lần đó thực ra chỉ là một màn kịch để phô diễn thực lực mà thôi. Nhưng ai ngờ các tế tự Bỉ Mông lại đánh giá quá cao thực lực hậu bối của họ, chỉ cử ra ba người, lại còn muốn luân phiên đối phó với năm người chúng tôi, nên mới dẫn đến việc họ thất bại ngoài ý muốn dưới tay chúng tôi. Tạp Âu Thú Hoàng tuy mạnh mẽ, nhưng sau khi đánh bại vợ tôi thì thực lực bị ảnh hưởng lớn, cuối cùng cũng bại dưới tay tôi." Mễ Gia Đặc hơi lo lắng, vội vàng biện bạch.
"Ồ? Ngươi thực sự dùng năm người trong tộc để đối kháng với ba người tộc Bỉ Mông?" Tôi nhướng mày, giận dữ nói: "Long tộc từ khi nào tỉ thí với người khác mà còn phải chiếm tiện nghi như vậy?"
"Đây đương nhiên không phải điều chúng tôi muốn." Mễ Gia Đặc cười khổ: "Chỉ là khi thực sự động thủ, chúng tôi mới biết tộc Bỉ Mông tuy cử ra năm người, nhưng có hai người chỉ là hư vị. Mục đích của Bỉ Mông đại tế tự không chỉ là để phô diễn thực lực của chúng tôi, mà còn là để khuếch trương thanh thế của Bỉ Mông hoàng tộc."
Tôi hừ lạnh một tiếng, hắn tuy chối bỏ sạch sẽ nhưng ánh mắt lại láo liên, rõ ràng là nói dối. Xem ra, trong đó e rằng còn có uẩn khúc khác. "Sau khi tỉ thí thất bại, Tạp Âu Thú Hoàng liền tức giận bỏ đi?"
"Không chỉ có vậy." Trong mắt Mễ Gia Đặc thoáng qua vẻ sùng kính. "Thực ra, họ căn bản không tính là thất bại."
"Đương nhiên không tính." Tôi cười lạnh: "Với ba thần cấp đối đầu với năm thần cấp của các ngươi, cuối cùng hắn chỉ thua ngươi một chiêu, kẻ thua thực chất căn bản là các ngươi mới đúng."
"Vâng, đúng là nên tính là chúng tôi thua. Nếu không có Mễ Nhã Na tiêu hao cực lớn đấu khí của hắn, tôi căn bản không phải là đối thủ của Thú Hoàng." Mễ Gia Đặc hổ thẹn: "Tuy nhiên, theo thỏa thuận, nếu chúng tôi thắng, vị trí thống lĩnh Thú Hoàng vệ đội sẽ phải giao cho tôi. Kết quả này đối với Thú Hoàng mà nói đã là đại quyền rơi vào tay người khác, càng là nỗi sỉ nhục của Bỉ Mông tộc. Cộng thêm chuyện thỏa thuận, Tạp Âu Thú Hoàng không đồng ý tấn công quy mô lớn vào đại lục nhân tộc vào lúc này. Vì thế, ông ấy chọn cách mang theo đứa con trai yêu quý nhất của mình rời đi."
"Cho dù ông ấy muốn rời đi, nhiệm vụ truy đuổi cũng không đến lượt các ngươi chứ?" Tâm trí tôi chợt lóe sáng, hiểu rõ ngọn ngành sự việc. Thân phận công chúa Tạp Hinh khó xử, hoặc là ở đế quốc thú nhân, địa vị phụ nữ rất thấp, nên rất nhiều chuyện cô ấy thực ra đều không biết. Việc Tạp Âu Thú Hoàng rời đi, cô ấy chỉ nghĩ là vì không muốn tấn công đại lục nhân tộc, thực chất chỉ là do nắm bắt thời cơ. Nhưng dù cô ấy nói năng không rõ ràng, tộc trưởng Tạp Liệt đã hiểu rõ, Mễ Gia Đặc không nghi ngờ gì đã mê đắm quyền thế của đế quốc thú nhân, nên hành sự đã vượt quá kế hoạch ban đầu, thậm chí có ý định thay thế vị trí Thú Hoàng. Cho nên mới có trận chiến hắn dẫn tộc nhân chặn giết ba người Tạp Âu Thú Hoàng ở dãy núi Y Đạt Nhĩ, để đảm bảo thành công, thậm chí còn tìm cả Phái Mạc Đệ trưởng lão.
"Đây đúng là sai lầm của tôi." Sắc mặt Mễ Gia Đặc tái nhợt, tuy nhanh chóng thu liễm nhưng đã lọt vào mắt tôi. Với thực lực như hắn, nếu cố ý thu liễm thì tự nhiên sẽ không để ai nhìn thấu thần sắc, thực tế từ lúc gặp mặt tới nay, hắn luôn làm như vậy. Tôi thậm chí chỉ có thể dựa vào linh thức siêu cường, phán đoán sự thay đổi cảm xúc của hắn từ nhịp tim và những chi tiết nhỏ khác. Nhưng bây giờ, sắc mặt thay đổi rõ rệt như vậy, không nghi ngờ gì câu hỏi này của tôi đã đánh trúng trọng tâm. "Chuyện dù sao cũng do tôi mà ra, nên mới vội vàng muốn khuyên Tạp Âu Thú Hoàng trở về. Ai ngờ bị ông ấy hiểu lầm, nên mới có trận chiến đó."
Tôi cười lạnh trong lòng, lời giải thích này thật quá khiên cưỡng, xem ra chuyện đến giờ đã gần như sáng tỏ. Nghi vấn duy nhất là công chúa Tạp Hinh rõ ràng nói thấy Thú Hoàng tự bạo, và còn là nhân cơ hội trốn thoát, sao Thú Hoàng lại còn sống?
"Đây là do Bỉ Mông đại tế tự ra tay." Trong mắt Mễ Gia Đặc thoáng qua chút sợ hãi, hậu sợ nói: "Lúc đó, tôi cũng tưởng Thú Hoàng đã tự bạo rồi. Uy lực đó đã phá hủy dãy núi trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh. Ai ngờ sau dư ba vụ nổ, tôi lại thấy Bỉ Mông đại tế tự nhẹ nhàng đỡ lấy Thú Hoàng, đứng trong cái hố lớn sau vụ nổ. Vẻ mặt tùy ý đó giống hệt như ngày thường. Uy lực mạnh mẽ sánh ngang cấm chú, thậm chí không thể khiến trên người ông ấy xuất hiện chút lộn xộn nào. Thú Hoàng vốn nên tan xương nát thịt, lại cứ thế lặng lẽ ngủ say trong tay ông ấy. Thực lực đó, thật sự quá đáng sợ."
"Vậy bây giờ, thống lĩnh Thú Hoàng vệ đội, vẫn… là… ngươi… sao?" Tôi gằn từng chữ một. Tâm chấn động, nếu thực sự như hắn nói, Bỉ Mông đại tế tự đó e rằng còn mạnh hơn cả Phúc Khắc Tư tế tự. Thú Thần Điện quả nhiên tàng long ngọa hổ, e rằng không thua kém gì Quang Minh Giáo Đình.
"Không, sớm đã không phải rồi." Mễ Gia Đặc vô cùng hoảng sợ, chỉ là câu hỏi đơn giản nhưng lại khiến hắn cảm nhận được cảm giác sánh ngang với lúc đối mặt với Bỉ Mông đại tế tự sau vụ nổ. Vẫn là nụ cười hòa ái đó, vẫn là sự nhẹ nhàng tùy ý đó, nhưng gần như là cơn ác mộng không thể xua tan của hắn. Hắn vội vàng trả lời, trực giác cảm thấy nếu câu trả lời này không làm đối phương hài lòng, e rằng mình sẽ chết ngay lập tức. "Sau chuyện đó, tôi đã tự động từ chức thống lĩnh Thú Hoàng vệ đội, không dám có chút ý đồ nào nữa."
Tôi cười nhạt, vì sau khi nghe về sự mạnh mẽ của Bỉ Mông đại tế tự, đấu chí bùng nổ mạnh mẽ bỗng chốc thu liễm lại. Thế giới này thật kỳ diệu, cái gọi là không biết thì không sợ, trước kia ngay cả khi chưa thực sự là cao thủ thần cấp, tôi đã cảm thấy mình có thể đi ngang trên đại lục. Nhưng bây giờ, dù đã có thực lực chống lại thần linh, tôi vẫn cảm thấy thực lực mình chưa đủ.
Mễ Gia Đặc hậu sợ lau vệt mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán, dù trước đó đã nghĩ vị danh dự trưởng lão trước mắt này cực kỳ cao thâm, nhưng hắn không thể ngờ đây lại là một cường giả có thể đuổi kịp Bỉ Mông đại tế tự, đó đã là sự tồn tại mạnh mẽ mà hắn không thể hiểu nổi.
"Xem nể tình ngươi đã biết hối cải, lần này ta không truy cứu nữa." Tôi lạnh lùng nói: "Trước kia còn không biết tại sao tộc trưởng Tạp Liệt lại phải làm việc thừa thãi, còn bắt ta tới đại lục thú nhân một chuyến. Giờ mới biết, hóa ra là do dã tâm của ngươi bùng phát, lại nảy sinh vọng tưởng không nên có. Hừ, ếch ngồi đáy giếng, sao biết được bầu trời bao la. Đừng nói là tộc Bỉ Mông, cũng đừng nói là Thú Thần Điện, chỉ cần tùy tiện lôi ra một trong mấy tộc lớn của thú nhân, cũng có thể tiêu diệt cái bộ lạc Long nhân cỏn con của ngươi vài lần rồi." Nghĩ đến việc tộc Hổ để đối phó chúng tôi mà một lần xuất động đã có tới năm thần cấp, thực lực ẩn giấu e rằng còn mạnh hơn nhiều, họ sao có thể là đối thủ?
"Trưởng lão, tôi thực sự không dám nữa." Mễ Gia Đặc chết lặng, hồi lâu mới đắng chát nói. Hắn thực sự không hiểu, tại sao tôi lại đột nhiên hiểu ra? Phải biết rằng, hắn đã phái Mễ Nhã Na trước, sau đó mới tự mình lộ diện, hắn đã khổ công dàn dựng, chỉ mong có thể che đậy hành động dã tâm ngu xuẩn lần đó của mình. Không ngờ tôi lại chỉ dựa vào vài câu nói của hắn, kết hợp với những điều đã biết trước đó mà phán đoán ra tất cả. "Đa tạ trưởng lão khoan dung."
Thực ra, hắn cũng đã sớm nhận ra sự vô tri và cuồng vọng của mình. Trước kia không hiểu chỉ vì họ luôn sống cuộc sống ẩn cư, sự hiểu biết về thế giới bên ngoài thực sự không nhiều. Mà sau khi ra khỏi núi rừng ẩn cư, họ chợt nhận ra mình dù là ở nhân tộc hay thú tộc đều đã được coi là cao thủ. Dưới sự ngạc nhiên đó, sao hắn lại không nảy sinh dã tâm? Lần Bỉ Mông đại tế tự tùy ý phô diễn thực lực chính là gáo nước lạnh khiến hắn tỉnh ngộ.
Tôi hừ lạnh một tiếng, gắt gỏng nói: "Nói cho ta biết, Phái Mạc Đệ trưởng lão ở đâu?"
"Phái Mạc Đệ trưởng lão không thích bầu không khí của đế quốc thú nhân nên cũng ít khi ở lại Thú Hoàng Thành, thông thường đều lang thang trên mấy ngọn núi lớn cách đây vài trăm dặm." Mễ Gia Đặc cung kính gần như nịnh nọt nói. "Tuy nhiên, nếu cần, chỉ cần chúng tôi dùng bí pháp trong tộc triệu hoán, ngài ấy sẽ tới ngay." Nếu nói lúc mới gặp sự cung kính của hắn chỉ là vẻ bề ngoài, thì sự cung kính lúc này là xuất phát từ nội tâm.
"Vậy ngươi giúp ta tìm ngài ấy về đi!" Tôi xua tay. Tên này đúng là kẻ bại hoại của Long tộc, không có chút khí phách nào của Long tộc đã đành, tính cách cũng khiến người ta rất cạn lời. Nếu không phải khí tức Long tộc trên người không thể che giấu, tôi thực sự nghi ngờ hắn có thực sự mang huyết thống cự long hay không. Tuy nhiên, có lẽ chính vì thế nên mới chọn hắn để hoàn thành nhiệm vụ này chăng?
"Đợi Phái Mạc Đệ trưởng lão tới, ngươi nên biết đi đâu để tìm ta." Chuyện gần như đã giải quyết xong, tôi thực sự không muốn tiếp tục đối mặt với hắn nữa. Để lại một câu rồi đứng dậy định rời đi.
"Đợi một chút!" Mễ Gia Đặc vội vàng đứng dậy theo, vội gọi: "Long trưởng lão, còn một việc nữa."
"Chuyện gì?" Tôi rõ ràng cơn giận chưa tiêu, bộ dạng khó chịu khiến hắn giật mình một phen.
"Là Bỉ Mông đại tế tự nhờ tôi mời ngài, khi nào đó ghé thăm Thú Thần Điện." Mễ Gia Đặc cẩn thận từng li từng tí nói: "Tôi đoán, chắc là liên quan đến Thú Thần. Có lẽ là Thú Thần muốn gặp ngài."
"Biết rồi, chuyện này ta đã sớm hứa với Phúc Khắc Tư tế tự rồi, có thời gian tự nhiên sẽ tới." Tôi bình thản đáp. Trong lòng lại không tự chủ được có chút mong đợi, Tinh Linh Nữ Thần đã gặp rồi, Thú Thần liệu có phải là vị chủ thần thứ hai mà tôi gặp mặt hay không?