Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »
Chương 95

❊ ❊ ❊

Matthew Mackie đã rất ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi từ Elizabeth. Hỏi xem ông ấy có rảnh để xưng tội không. Lúc đó ông đang làm vườn và ngẫm nghĩ nhiều điều. Cuộc thẩm vấn của cảnh sát khiến ông khó chịu, khiến ông mất thăng bằng. Cuộc sống cách đây vài tháng vẫn rất đơn giản. Ông không có một cuộc đời hạnh phúc, chính xác là, ông đã không hạnh phúc trong nhiều năm, nhưng có lẽ ông đã có một đời bình yên? Ông có thấy mãn nguyện không? Ông cho rằng, có, đã mãn nguyện hết mức có thể, đối với ông.

Ông có nhà, có vườn, có lương hưu. Ông có những người hàng xóm tốt bụng, họ cũng thường qua chơi. Một gia đình trẻ mới chuyển đến ở đối diện, và những đứa trẻ sẽ đạp xe chơi đùa trên vỉa hè. Ông có thể nghe thấy tiếng chuông xe và tiếng cười nói nếu ông để cửa sổ mở. Ông có thể đi bộ xuống biển trong vòng năm phút. Ông có thể ngồi ngắm mòng biển và đọc báo khi trời không quá gió. Mọi người biết ông, và sẽ mỉm cười hỏi thăm sức khỏe của ông, và nếu ông không quá bận, chắc là họ sẽ kể cho ông nghe về việc họ bị chảy máu cam, về cái hông đau nhức, hoặc những đêm họ bị mất ngủ? Đó là một cuộc sống, nó có một nhịp điệu, một lịch trình và nó ngăn những bóng ma quá khứ đến làm phiền ông. Còn đòi hỏi gì hơn được nữa, thực sự?

Nhưng giờ đây? Ẩu đả, cảnh sát thẩm vấn, lo lắng không ngừng. Liệu ông có bao giờ lấy lại được bình yên không? Liệu chuyện này rồi sẽ êm xuôi chứ? Ông biết là sẽ không. Dù người ta có nói gì về việc thời gian có khả năng chữa lành, một số điều trong cuộc sống sẽ vẫn tan vỡ và không bao giờ có thể sửa chữa được. Hiện tại, Matthew Mackie đang đóng cửa sổ. Không có tiếng chuông và không có tiếng cười, và ông đủ già để biết rằng có thể sẽ không bao giờ có nữa.

Có vẻ như mọi tin tức mà ông nhận được trong tháng trước đều là tin xấu. Vì vậy, điều gì đã dẫn đến cuộc điện thoại này? Sẽ là chuyện gì đây?

Bà ấy đã hỏi ông có biết buồng xưng tội ở nhà nguyện Thánh Michael không. Ông ấy có biết không à? Bây giờ ông vẫn mơ về nó, bóng tối, âm thanh vang vọng buồn tẻ, những bức tường như ép chặt lấy ông. Nơi mà cuộc đời ông đứt vỡ làm đôi, không bao giờ hàn gắn lại được.

Ông có nên quay lại đó không? Đây không thực sự là một câu hỏi. Ông vẫn chưa bao giờ rời đi. Ông đã biết cuộc đời rồi sẽ đưa mình trở lại nơi ấy vào một ngày nào đó. Sự hài hước của Chúa. Bạn phải thừa nhận vậy.

Ông đã từng gặp Elizabeth, chắc chắn. Tại cuộc họp tham vấn và một lần nữa vào ngày kinh khủng mà vụ giết người diễn ra. Bà ấy rất nổi bật. Vậy, Elizabeth đang nghĩ gì? Có tội lỗi gì mà bà không thể che giấu nữa? Và tại sao lại nhờ ông đến? Và tại sao lại ở đó? Chắc hẳn bà ấy đã nhìn thấy ông vào ngày xảy ra án mạng, ông nghĩ vậy. Chắc hẳn đã nhìn thấy chiếc cổ cồn linh mục, thứ thường được mọi người ghi nhớ. Nó thường khiến mọi người muốn kể ra những bí mật của họ, thổ lộ tất cả. Ông đã gợi ra điều gì ở bà ấy, khiến bà nhấc máy điện thoại lên gọi? Và làm thế nào mà bà có được số của ông? Số điện thoại của ông không được liệt kê trên danh bạ. Có lẽ là tìm được trên mạng chăng? Hẳn bà ấy đã lấy nó ở đâu đó.

Và vậy đó. Quay lại nhà nguyện Thánh Michael. Vào buồng xưng tội, với Elizabeth. Quay lại nơi bắt đầu tất thảy mọi chuyện và cũng là nơi tất cả kết thúc. Một sự trùng hợp đáng sợ. Giá như bà ấy biết.

Matthew Mackie có mặt ở nhà ga Bexhill thì mới nhận ra Elizabeth chưa thực sự nói ai trong hai người họ sẽ xưng tội.

Ông nghĩ đến chuyện quay thẳng về nhà. Nhưng đến lúc đó, ông đã mua xong vé.

Bà ấy không thể nào biết được? Phải không?

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »