Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Coopers Chase luôn thức dậy sớm. Khi những con cáo kết thúc chuyến du hành hằng đêm và những con chim bắt đầu điểm danh, những chiếc ấm siêu tốc đầu tiên kêu rít và những chiếc đèn bàn bắt đầu được bật sáng trong ô cửa sổ phủ rèm che. Buổi sáng cựa mình chào mừng một ngày mới.

Không ai ở đây vội vã vớ lấy miếng bánh mì nướng trước khi bắt chuyến tàu sớm đến văn phòng, hay phải đóng gói hộp cơm trưa trước khi đánh thức bọn trẻ, nhưng dù sao thì cũng có nhiều việc để làm. Nhiều năm trước, mọi người ở đây có lẽ thường thức dậy sớm vì có rất nhiều công chuyện và số giờ trong ngày chỉ có hạn. Bây giờ, họ dậy sớm vì có rất nhiều việc để làm và số ngày trên đời chỉ có hạn.

Ibrahim luôn thức giấc trước sáu giờ. Hồ bơi không mở cửa nếu chưa đến bảy giờ, vì lý do sức khỏe và an toàn. Ông đã lập luận, nhưng không thành công, rằng nguy cơ chết đuối khi bơi mà không có người giám sát vẫn thấp hơn nguy cơ tử vong do bệnh tim mạch hoặc bệnh hô hấp hay tuần hoàn do không tập thể dục thường xuyên. Ông thậm chí còn đưa ra một thuật toán chứng minh rằng, việc giữ cho hồ bơi mở cửa hai mươi tư giờ mỗi ngày sẽ giúp cư dân an toàn hơn ba mươi mốt phẩy bảy phần trăm, so với đóng cửa qua đêm. Ủy ban Tiện nghi Giải trí và Thư giãn vẫn không bị lay động. Ibrahim có thể thấy họ bị vướng mắc bởi nhiều luật lệ khác nhau và vì vậy cũng không có ác cảm. Thuật toán đã được lưu lại một cách gọn gàng, phòng trường hợp cần sử dụng lại. Luôn luôn có rất nhiều việc để làm.

“Tôi có việc cho ông, Ibrahim,” Elizabeth nói, nhấp một ngụm trà bạc hà. “Chà, đúng hơn là một việc dành cho cả ông và Ron, nhưng tôi giao cho ông phụ trách.”

“Rất khôn ngoan,” Ibrahim nói, gật đầu. “Nếu tôi có thể nói vậy.”

Elizabeth đã gọi cho ông ấy vào đêm hôm trước để kể về vụ Tony Curran. Bà đã nghe tin từ Ron, người đã nghe tin từ Jason, người đã nghe được từ một nguồn chưa được ghi lại. Chết trong bếp, bị đánh mạnh vào đầu, được vợ tìm thấy.

Ibrahim thường thích dành khoảng thời gian này để xem qua các ghi chú về những bệnh án cũ, và đôi khi là cả những bệnh án mới. Ông ấy vẫn có một vài khách hàng và nếu họ có nhu cầu, họ sẽ đến Coopers Chase và ngồi trên chiếc ghế cũ dưới bức tranh vẽ thuyền buồm—cả hai thứ ấy đều đã gắn bó với ông gần bốn mươi năm nay. Hôm qua, Ibrahim đã đọc thông tin về trường hợp của một khách hàng cũ, một quản lý Ngân hàng Midland tại Godalming, người đã nhận nuôi những con chó hoang và tự sát vào một ngày Giáng sinh. Ibrahim nghĩ mình không có được may mắn tận hưởng khoảng thời gian của bản thân như thường ngày vào sáng nay. Elizabeth đã đến ngay khi mặt trời mọc. Ông thấy khá khó khăn khi thói quen thường nhật bị phá vỡ.

“Tất cả những gì tôi cần ông làm là nói dối một sĩ quan cảnh sát cấp cao,” Elizabeth nói. “Tôi có thể tin tưởng ông được không?”

“Từ khi nào mà bà không thể tin tôi vậy, Elizabeth?” Ibrahim đáp. “Tôi đã khi nào khiến bà thất vọng chưa?”

“Chà, chưa bao giờ, Ibrahim,” Elizabeth đồng ý. “Đó là lý do tại sao tôi muốn giữ ông ở gần bên. Ngoài ra, ông pha trà rất ngon.”

Ibrahim biết bản thân ông là một người đáng tin cậy. Trong những năm qua, ông đã cứu nhiều mạng sống và cứu rỗi nhiều linh hồn. Ông làm tốt công việc của mình, và đó là lý do mà tới tận bây giờ, một số người vẫn sẽ lái xe nhiều dặm, qua bốt điện thoại cũ và cửa hàng bán đồ trang trại, rẽ phải ngay sau khi qua cây cầu và rẽ trái ở bến xe bus bằng gỗ, chỉ để nói chuyện với một bác sĩ tâm lý tám mươi tuổi, đã nghỉ hưu từ lâu.

Đôi khi ông thất bại—trên đời này có ai mà không thất bại cơ chứ?—và thất bại lưu trong những tập hồ sơ mà Ibrahim sẽ đọc vào mỗi buổi sáng sớm. Vị quản lý ngân hàng từng ngồi khóc mãi trong chiếc ghế cũ kỹ kia đã không thể được cứu rỗi.

Nhưng sáng nay, có những chuyện khác cần ưu tiên, ông ấy hiểu. Sáng nay, Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm có một vụ án thực sự. Không chỉ là những trang giấy ố vàng lem nhem từ đời thuở nào. Một vụ án thực sự, một xác chết thực sự và, ở đâu đó ngoài kia, một kẻ giết người thực sự.

Sáng nay, có người cần Ibrahim. Đó chính là mục đích sống của ông.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »