Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »
Chương 74
joyce

❊ ❊ ❊

Bạn từng sử dụng Skype chưa?

Cho đến sáng nay thì tôi vẫn chưa, và giờ thì đang dùng rồi. Ibrahim đã cài sẵn chương trình, vì vậy chúng tôi tới nhà ông ấy. Ông ấy giữ căn hộ của mình rất sạch sẽ và tôi không nghĩ có bất kỳ ai làm việc đó thay ông.

Các tập hồ sơ xuất hiện khắp mọi nơi, nhưng tất cả đều trong những cánh tủ khóa kín, vì vậy bạn có thể nhìn thấy chúng nhưng không đọc được. Hãy tưởng tượng bạn sẽ phải nghe những câu chuyện nào nếu bạn là một nhà trị liệu. Ai đã làm điều gì với ai? Tôi cá rằng ông ấy từng nghe đủ thứ chuyện.

Austin đã gọi Skype tới vào đúng mười giờ, đúng giờ như bạn mong đợi từ một Hiệp sĩ, và cho chúng tôi biết những gì ông ấy biết. Chúng tôi có thể nhìn thấy ông ấy trên màn hình, và chúng tôi lần lượt xuất hiện trong cái khung nho nhỏ ở góc. Thật khó, vì cái khung rất nhỏ, nhưng tôi nghĩ bạn sẽ quen dần sau một vài lần.

Bộ xương đó là của một người đàn ông—ông ấy đã nói với chúng tôi điều này trước đó. Anh ta có một vết thương do đạn bắn ở xương đùi. Austin giơ nó lên cho chúng tôi xem. Chúng tôi đều ló đầu vào cái khung ở đoạn này. Đó có phải là vết thương đã giết chết anh ta không? Austin không dám khẳng định chắc chắn, nhưng có lẽ là không. Có khả năng là một vết thương đã có từ trước.

Một lúc sau, vợ Austin đi ngang qua đằng sau ông ấy. Bà ấy nghĩ gì nhỉ? Chồng bà đang giữ mấy khúc xương trước màn hình máy tính? Có lẽ bà đã quen với chuyện này rồi.

Bây giờ, bạn đã biết những gì về cách tính tuổi của xương? Tôi không biết gì, và Austin thuật lại toàn bộ chu trình một cách chi tiết. Thật là hấp dẫn. Có một cái máy, có một loại thuốc nhuộm đặc biệt, và một cái gì đó liên quan đến carbon. Tôi cố gắng ghi nhớ thông tin trong suốt quãng đường về nhà để có thể viết lại, nhưng tôi sợ rằng ký ức đã biến mất rồi. Nhưng điều ấy rất thú vị. Ông ấy sẽ rất tuyệt vời trong chương trình The One Show , đấy là nếu người ta có mời ông tham gia.

Austin cũng đã mang về một ít đất và thực hiện vài xét nghiệm với thứ đó, nhưng mớ thông tin về đất thì ít thú vị hơn. Làm ơn quay lại với xương, tôi đã nghĩ vậy.

Tóm lại là Austin đã thực hiện một số phép toán, tuy không thể chắc chắn, vì có những biến số, không ai biết hết tất cả các câu trả lời, tất cả những gì ông ấy thực sự có thể làm là đưa ra dự đoán tốt nhất của mình. Đến lúc này, Elizabeth bảo ông ấy ngừng dài dòng và đi thẳng vào vấn đề. Elizabeth là người được phép hành xử như vậy, ngay cả với một Hiệp sĩ.

Và ông đi vào nội dung chính. Thi thể được chôn cất vào khoảng những năm 1970, có lẽ sớm hơn chứ khó mà muộn hơn. Vậy là hơn năm mươi năm trước, khoảng đó.

Chúng tôi cảm ơn Austin, nhưng sau đó, không ai biết làm thế nào để ngắt cuộc gọi. Ibrahim cố gắng một lúc và bạn có thể thấy ông ấy đang rất mất mặt. Cuối cùng, vợ của Austin ra tay giải cứu, ngắt kết nối từ đầu bên kia. Bà ấy có vẻ đáng yêu.

Vậy là, chúng tôi đã có kết quả. Hai vụ giết người cách nhau năm mươi năm. Rất nhiều thông tin để mọi người nghiền ngẫm. Và có lẽ đã đến lúc nói với Chris và Donna những gì chúng tôi đã làm. Tôi hy vọng họ không quá để ý đến tiểu tiết về những gì chúng tôi đã làm.

Sau đó, Elizabeth hỏi tôi có muốn đến lò hỏa táng ở Brighton với bà ấy hôm nay không, vì bà vừa nảy ra một linh cảm, nhưng tôi đã nói tôi sẽ nấu bữa trưa cho Bernard, vì vậy tôi rất tiếc.

Tôi biết bạn không thể ngửi thấy gì, nhưng tôi đang làm cho ông ấy món bánh bít-tết kèm cật bò. Ông ấy đang gầy đi, nên tôi thử xem mình có thể làm được gì không.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »