Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Hạ sĩ Donna De Freitas mang một khay trà vào phòng sự vụ. Một nhà thầu xây dựng ở địa phương, Tony gì đó, đã bị sát hại, và đánh giá theo quy mô của nhóm sĩ quan đã được tập hợp thì đây có vẻ là một vấn đề lớn. Donna tự hỏi tại sao. Nếu kéo dài thời gian đưa trà, có thể cô ấy sẽ nghe lỏm được đáp án.

Chánh thanh tra Chris Hudson đang phát biểu với cả đội. Anh ấy luôn có vẻ tử tế. Anh từng mấy lần mở mấy cánh cửa đôi cho cô mà không có vẻ là muốn được trao tặng huân chương cho việc ấy.

“Có rất nhiều máy camera theo dõi tại nhà nạn nhân. Hãy lấy những đoạn phim ghi hình. Tony Curran rời Coopers Chase lúc 2 giờ chiều, và anh ta qua đời vào 3 giờ 32 phút, theo đồng hồ Fitbit của anh ta. Đó chỉ là một khung thời gian nhỏ để tìm kiếm.”

Donna đặt khay trà lên bàn để khom lưng buộc dây giày. Cô ấy nghe thấy cái tên Coopers Chase được đề cập, thật thú vị.

“Ngoài ra còn có các máy quay trên A214, cách nhà Curran khoảng 400 mét về phía nam và nửa dặm về phía bắc, vì vậy cũng hãy thu thập các đoạn ghi hình ở đó. Mọi người đã biết khung thời gian.” Chris dừng lại một chút và nhìn sang nơi Donna De Freitas đang cúi xuống.

“Mọi thứ ổn chứ, hạ sĩ?” Anh hỏi.

Donna đứng thẳng dậy. “Vâng, thưa ngài, tôi vừa buộc dây giày. Tôi không muốn trượt chân với một khay trà trên tay.”

“Rất khôn ngoan,” Chris đồng ý. “Cảm ơn vì mấy tách trà. Giờ thì cô có thể quay lại với công việc của mình.”

“Cảm ơn ngài,” Donna nói, và đi về phía cửa.

Cô nhận ra rằng Chris—một thanh tra—có lẽ đã phát hiện ra đôi giày của cô không có dây buộc. Nhưng chắc chắn anh ấy sẽ không trách tội một cảnh sát trẻ vì một chút tò mò lành mạnh, phải không?

Khi mở cửa để rời đi, cô nghe thấy Chris Hudson tiếp tục.

“Chừng nào chúng ta chưa có được tất cả những cảnh quay đó, manh mối lớn nhất chính là bức ảnh kẻ giết người đã để lại bên cạnh thi thể. Hãy nhìn đây.”

Donna không thể cưỡng lại việc quay người và liếc qua, hình một bức ảnh cũ đang được chiếu lên tường, ba người đàn ông trong quán rượu, cười nói và nhâm nhi đồ uống. Chiếc bàn họ ngồi được bao phủ bởi tiền giấy. Cô chỉ có một khoảnh khắc, nhưng cô nhận ra một người đàn ông trong nhóm ấy ngay lập tức.

Mọi chuyện sẽ rất khác nếu Donna là thành viên tổ chuyên án, rất khác. Không cần phải đến các trường tiểu học để viết số serial lên xe đạp bằng mực vô hình. Không cần phải lịch sự nhắc nhở các chủ cửa hàng địa phương rằng các thùng rác đầy ứ thực sự là một tội ác—

“Hạ sĩ?” Chris lên tiếng, kéo Donna ra khỏi dòng suy nghĩ. Donna rời mắt khỏi bức ảnh và nhìn Chris. Một cách kiên quyết, nhưng tử tế, anh tỏ ý rằng cô có thể rời đi được rồi. Donna mỉm cười với Chris và gật đầu. “Đầu óc trên mây một chút. Xin lỗi sếp.”

Cô mở cửa, bước ra ngoài, trở lại với đời sống chán nản. Cô cố gắng nghe từng từ cuối cùng trước khi cánh cửa rốt cuộc cũng đóng lại.

“Vậy là, có ba người đàn ông, đều là những người mà chúng ta biết rất rõ. Chúng ta sẽ triệu tập từng người một chứ?”

Cánh cửa đóng sập lại. Donna thở dài.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »