Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3897 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »
Chương 72
joyce

❊ ❊ ❊

Đúng là một khung cảnh dễ chịu, và tôi có thể hiểu tại sao. Mỗi người trong chúng tôi đều hiểu rằng chúng tôi là một nhóm, và cũng hiểu rằng chúng tôi đang dính líu đến một câu chuyện ngày một thêm bất thường. Chúng tôi cũng hiểu, tôi nghĩ vậy, rằng chúng tôi đang có những hành vi phạm pháp, nhưng dù gì thì ở tuổi tôi cũng không còn quan tâm quá nhiều đến chuyện đó nữa. Nói văn vẻ thì chúng tôi đang chạy đua với ánh mặt trời sắp tắt, nhưng đây là đời thực. Có thể có những lý do khác mà tôi không nhận ra, nhưng khi quay về, bầu không khí có vẻ không được tự nhiên. Giống như một đám trẻ đang về nhà khi trời đã quá muộn.

Nhưng rồi trong lúc chúng tôi vẫn đang say sưa về cuộc phiêu lưu, thì Austin đặt những mảnh xương lên bàn, và điều đó giống như một lời cảnh tỉnh. Kể cả với Ron.

Chúng tôi đã hiểu, kể cả với Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm, kể cả với những nước đi táo bạo của chúng tôi, kể cả với sự tự do mà tuổi tác đem lại, kể cả những lý do mà chúng tôi vẫn tự thuyết phục mình. Thêm một người đã chết, không quan trọng là từ bao lâu, nhưng đã đến lúc phải dừng lại và suy ngẫm.

Không có cách lý giải nào khác, chúng tôi không tìm được một lý do chính đáng nào giải thích cho cái xác và vị trí của nó. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, và một cái bánh xốp kem cam (Nigella) lót dạ, Austin đã chắc chắn rằng đây là bộ xương của một người đàn ông, vậy tức là không phải là một Sơ.

Nhưng thế thì ông ta là ai chứ? Và ai đã sát hại ông ta? Bước đầu tiên để tìm ra câu trả lời hẳn phải là xác định thời điểm tử vong. Ba mươi năm trước? Năm mươi năm trước? Sai số là quá lớn.

Austin đề nghị ông sẽ lấy những mẩu xương đi xét nghiệm kỹ càng hơn. Sau khi mọi người rời khỏi, tôi đã Google tên ông ấy và hóa ra ông là một Hiệp sĩ được Nữ hoàng phong tước. Không thể nói là điều đó đã làm tôi ngạc nhiên, dù gì thì ông cũng hiểu quá rõ về những mẩu xương. Rất ấn tượng khi ở trong mộ, vào lúc mười giờ tối, ở tuổi 80, làm công việc của mình, nhưng tôi nghĩ rằng bạn bè của Elizabeth chắc hẳn cũng đều như vậy. Vẫn dám dùng ba viên đường với một tách trà, điều mà bạn không thể hình dung được nếu chỉ nhìn bề ngoài của ông ấy.

Và hiển nhiên, câu hỏi lớn vẫn còn đó. Bạn hẳn đang nghĩ về nó, trước cả tôi. Liệu rằng đây có phải là động cơ dẫn đến vụ án mạng mới đây không? Có một ai khác biết về thi thể này? Phải chăng Ian Ventham đã bị sát hại để bảo vệ Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng và những bí mật của nó?

Chúng tôi đã thảo luận khoảng một giờ đồng hồ, tôi đoán vậy. Không báo cho cảnh sát có phải là một bước đi hợp lý không? Rốt cuộc thì chúng tôi vẫn phải báo cảnh sát, nhưng cứ nghĩ rằng đây là câu chuyện của chúng tôi, trong nghĩa địa của chúng tôi, ở ngôi nhà của chúng tôi, thì chúng tôi vẫn muốn giữ điều này cho riêng mình, tạm thời là thế. Đến khi có kết quả từ Austin, chúng tôi sẽ báo với cảnh sát, hiển nhiên rồi.

Vậy là chúng tôi đang giải quyết hai vụ án mạng, có thể là ba, nếu bộ xương trong nghĩa địa đúng là bị sát hại. Hay chính xác hơn, bộ xương ấy là của một ai đó đã bị sát hại. Một bộ xương có thể được coi là một con người không? Đó là câu hỏi dành cho những bộ não vĩ đại hơn của tôi.

Tôi biết Elizabeth vẫn đang tiếp tục tìm kiếm Bobby và Gianni, nhưng mọi người đều đồng ý rằng bộ xương phải ở mức độ ưu tiên cao hơn.

Tôi tự hỏi Chris và Donna có thêm khám phá gì không? Nếu có, thì tức là chúng tôi chưa nghe ngóng được. Tôi hy vọng là họ không giấu diếm chúng tôi điều gì đó.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
❀ ❀ ❀ PHẦN I GẶP NGƯỜI MỚI VÀ THỬ ĐIỀU MỚI Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 PHẦN II MỖI NGƯỜI Ở ĐÂY ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chú Thích
Tiến »