Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 99
ba ba trong rọ.

❊ ❊ ❊

Hắc Tử đang ở nhà điều binh khiển tướng, đám huynh đệ của hắn đều cùng thôn xã, cho nên không bao lâu lần lượt đạp xe tới, nửa tiếng thôi đã tụ tập được hai mấy người, toàn là công nhân lò mổ, tên nào tên nấy vai u thịt bắp, mặt mũi hung tợn, hông gài dao mổ lợn, vai đeo dây thừng, tên xe đạp còn cả gậy đánh lợn dính máu.

Khi giết lợn để cho tiện lấy tiết, bọn họ trói lợn treo lên, lấy gậy đập một trận, sau đó dao cứa cổ, cho nên chẳng cái gậy nào sạch, đều dính máu tanh, sát khí ngút trời.

Hắc Tử sợ đánh thức cha mình, đứng ngoài sân giơ đèn pin làm một bài diễn văn ngắn:

- Các huynh đệ, lò mổ chúng ta vì sao làm ăn tốt như thế? Là do ông chủ lớn, tổng giám đốc Trương, nay có kẻ muốn chơi bẩn, phá hoại kho lạnh, còn là người trong công ty, nói cho mọi người biết, chính thằng ngu họ Sở. Thứ ăn trong rào ngoài, hắn phá hoại công ty này, không phải đập vỡ chén cơm của chúng ta hay sao? Anh Quách đã dẫn người đi trước trông chừng, nhất định phải bắt cả người lẫn tang vật.

- Mẹ nó, thứ chó má, ghét nhất bọn tráo trở hai mặt.

- Khỏi nói nhiều, đi xin bọn nó tí tiết.

Cả đám đầu trâu mặt ngựa hùng hổ giơ hàng lên như chuẩn bị tạo phản.

Thế là Hắc Tử đi đầu, theo sau là hơn hai mươi tên đại hán tay lăm lăm vũ khí, nghênh ngang đi trên đường, như là đại ca xã hội đen, ai nấy trông cảnh này đều tránh xa, sợ tai bay vạ gió.

Tới cổng công ty Bảo Nguyên, Hắc Tử không biết Quách Y Tinh mai phục ở đâu, sai hai người leo tường vào ép Lão Hồ phòng bảo vệ mở cửa.

Hai bản vệ xách đèn pin xuất hiện, còn chưa kịp ra vẻ uy phong đã bị chục con dao phay sáng loáng làm sợ té đái vãi phân, bọn họ không phải đồng mưu với Sở Văn Lâu, cho rằng có cướp tới nhà, chân tay nhũn ra, muốn gọi điện báo cảnh sát, nhưng bị đám người Hắc Tử chĩa dao vào mặt, không dám cựa quậy cả đầu ngón chân.

Hắc Tử không biết ai là tay chân của Sở Văn Lâu, nên đề phòng vạn nhất, nên tóm toàn bộ bảo vệ, trói như trói lợn rồi nhốt trong phòng, dẫn đám huynh đệ còn lại cùng nhau đeo dây thừng, xách dao, vác gậy, rầm rộ tiến tới kho lạnh.

Quách Y Tinh đang như lửa đốt đít, ba cái xe của nhóm Sở Văn Lâu đã chất đầy lợn đông lạnh, đang chuẩn bị chuyển ra tường, để mỗi Kiều Vũ lại, định chạy đi tìm Hắc Tử thì gặp họ, mừng rỡ kêu lên:

- Mau, mau chúng trong kho lạnh, chặn lấy.

- Anh Quách yên tâm, chúng nó có đông hơn cũng chẳng đánh nổi bọn em, hôm nay không đứa nào thoát hết!

Hắc Tử đảm bảo:

- Khoan, thằng cha đó gian lắm, không khéo nói đổi trắng thay đen vu vạ chúng ta, làm thế này …

Quách Y Tinh thì thầm:

***

Trong kho lạnh, Sở Văn Lâu lấy ra một đống công cụ, bảo đám tâm phúc:

- Mau, phá hết máy làm lạnh, tháo cả ốc vít ra.

Lý Vịnh Mưu chần chờ, đã trộm thịt lợn đi bán, thế là đủ, còn phá cả kho lạnh, có quá ác không:

- Anh Sở, chúng ta kiếm ít tiền, cho họ Trương một bài học là đủ, cần gì phá cả kho lạnh?

- Cậu hiểu cái gì?

Sở Văn Lâu trong kho lạnh rất vang, phối hợp hơi lạnh và ánh sáng đèn pin, như từ dưới mộ truyền ra:

- Có mấy cái xe thịt mà tưởng to à, chưa đủ khiến họ Trương đó xót đâu. Mục đích của tôi là phá kho lạnh, thịt lợn chỉ là tiện tay mang đi thôi, làm nhanh lên.

Lý Vịnh Mưu thấy hắn nổi giận, vội vâng dạ sai người làm.

Sở Văn Lâu cầm đèn pin chiếu hộ bọn chúng:

- Tháo cả ống đồng dẫn hơi lạnh mang đi, lát nữa phá cả cửa nữa, như thế mới an toàn.

Lý Vịnh Mưu chà xát bày tay không còn linh hoạt lắm vì lạnh, nghi hoặc hỏi:

- Vì sao?

- Nếu chỉ ăn trộm thịt, cảnh sát hoài nghi là người bên trong làm, còn nếu phá hỏng thiết bị, vậy rõ ràng là do báo thù phá hoại, bọn họ điều tra trước tiên là những công ty có mâu thuẫn, không để ý tới chúng ta. Bề ngoài nhìn vào giống như có kẻ phá cửa đột nhập, phá hoại kho lạnh, thuận tiện lấy cả thịt cùng ống đồng đem bán, sẽ không ai hoài nghi người trong nhà máy hết.

Lý Vịnh mưu giơ ngón cái:

- Anh Sở đúng là cao minh.

Sở Văn Lâu cười đắc chí:

- Lát phá thêm hai kho lạnh nữa, làm giả không phá được cửa xông vào, nên trộm ống dẫn ở bên ngoài...

Hắn vừa nói tới đó thì nghe thấy đằng sau kêu "ầm ầm", quay ngoắt người lại, chỉ thấy cửa kho lạnh từ từ hạ xuống, "sầm" một tiếng, bốn phía tối om, chỉ còn lại ánh sáng duy nhất từ cái đèn pin của hắn.

"Á!" Lý Vịnh Mưu ré lên chói lói như nữ nhân, ôm cánh tay run giọng hỏi:

- Anh... Anh Sở, chuyện gì thế?

Bên ngoài, Quách Y Tinh cười vang:

- Thế là xong! An hem khóa lại, phong tỏa toàn bộ bọn chúng ở đây, bắt ba ba trong giọ.

Sở Văn Lâu nghe vậy tái mặt, loại này mưu đồ xấu thì có thừa, nhưng năng lực làm việc xấu thì có hạn, Trương Thắng vừa mới về thành phố là hắn cho rằng ở nơi này mình là trùm rồi, tính cảnh giác giảm mạnh, dù sao không phải là kẻ phạm tội chuyên nghiệp, ngay cả người canh phòng cũng chẳng có, kết quả bị đám Quách Y Tinh dễ dàng nhốt cả đám trong kho lạnh.

Đám người ở bên trong lao ra cửa, cầm bulong ra sức đập cửa, đập tới băng bên trên rơi ào ào, cửa kêu thùng thùng như đánh trống, người bên ngoài không thèm để ý, mặc bọn chúng van xin hứa hẹn cái gì cũng lờ đi, được một lúc tiếng động bên trong mỗi lúc một nhỏ.

Hơn nữa tiếng sau xe của Trương Thắng tới nơi, vừa xuống xe nhìn thấy mấy người tay lăm lăm dao phay đứng gác phòng bảo vệ, đã được Quách Y Tinh gọi điện báo qua tình hình, không tốn thời gian ở đó, chạy thẳng tới kho lạnh.

Kho lạnh là công ty con của tài chính Bảo Nguyên, trước kia tách riêng nó ra là để nó khỏi phải đóng cái mác Bảo Nguyên bên trên, đồng thời tạo cho người ngoài cảm giác công ty có nhiều sản nhiệp phụ thuộc, phồn vinh thịnh vượng.

Sau khi kho lạnh đi vào hoạt động, Trương Thắng càng phát hiện ra cái lợi khác của phương thức này, vì công ty con tự hạch toán, tự báo và nộp thuế, sổ sách rõ ràng, không bị hỗn hào thu chi với hạng mục khai phát phức tạp do Từ Hải Sinh chủ trì.

Đồng thời công ty con có đại diện pháp nhân riêng, được hưởng thụ các loại chính sách trong kỳ hạn mà chi nhánh không thể, cho nên khi thành lập lò mổ, xưởng gia công thịt, chợ hải sản, Trương Thắng cũng dựa theo hình thức này bố trí, thành lập bốn công ty con. Dù sao cũng do y khống chế cổ phần.

Tuy cả bốn công ty tự chịu lời lỗ, quản lý có pháp nhân độc lập, nhưng lại nằm trong cùng một khuôn viên công ty, kho lạnh cách tòa nhà chính không xa lắm, Trương Thắng lòng như lửa đốt chạy bộ tới, mồ hôi ướt đẫm áo, chợt nghe có người gọi phía sau, dưới ánh trăng có bóng người đuổi theo, tuy không nhìn rõ dung mạo, chỉ cần dựa vào vóc dáng đại khái cũng nhận ra là Chung Tình, liền dừng lại đợi.

Chung Tình nhận được điện thoại của Trương Thắng, liền liên hệ với tập đoàn Bảo Nguyên, phải qua ba bốn người mới tới tay được Trương Nhị Đản, trong điện thoại ồn ào hỗn tạp, hình như đang ở khách sạn dự tiệc. Chung Tình cũng không rõ chuyện thế nào, nhưng cô khéo ăn nói, rốt cuộc cũng câu được vị đại lão này ra.

Trương Thắng trước đó dặn Chung Tình không được tùy tiện xuống lầu là sợ đánh cỏ động rắn, cô cũng rất nghe lời, thấp thỏm đứng bên cửa sổ đợi, thấy xe Trương Thắng tới nơi mới đuổi theo.

Trương Thắng đợi Chung Tình tới gần, hỏi:

- Tìm được Trương lão gia tử chưa?

Chung Tình thở dốc đáp:

- Rồi, ông ấy đang trên đường. Giám đốc, rốt cuộc là chuyện gì?

Trương Thắng cười lạnh:

- Đợi chị nhìn thấy là sẽ biết ngay thôi.

Hai người tới kho lạnh, thấy mười mấy đại hán đứng đó, đèn bốn phía đã bật hết lên, sáng choang như ban ngày, phản chiếu ánh dao loang loáng trông rợn người, Quách Y Tinh tay cầm đèn pin, vừa thấy Trương Thắng liền chạy lên đón:

- Giám đốc tới rồi, tóm gọn cả lũ, không đứa nào thoát hết..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »