Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6300 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 10
kiếm tìm cơ hội (2).

❊ ❊ ❊

Từ Hải Sinh bật cười:

- Tin tức cực có giá trị? Ha ha, Tiểu Trương, cậu là chàng trai chững chạc cẩn thận hiếm có, sao lại cũng học người ta nói khoác rồi? Ha ha ha, nói xem nào, tin gì thế?

Trương Thắng hơi đỏ mặt, ấp úng nói:

- Tôi nói thật mà, tôi vừa không có vốn liếng, lại không quen biết, nói ra muốn làm được việc này chỉ có cách dựa vào giám đốc Từ. Điều duy nhất tôi làm được là cung cấp tin tức có thể phát tài, chỉ là .. Nếu anh biết rồi gạt tôi qua một bên tự làm ... Hì, giám đốc Từ, đừng để bụng, không phải tôi hoài nghi anh, tôi chẳng qua là bị rắn cắn sợ dây thừng ... Thực đó, tôi bị cái hợp đồng thuê quán ăn kia làm sợ rồi.

Từ Hải Sinh cười phá lên:

- Được rồi, được rồi, có tin tức gì cậu cứ nói ra, không cần phải vòng vo, khi ở nhà máy, tôi là giám đốc, cậu là công nhân. Cậu rời nhà máy, chúng ta là bạn cờ. Ngoài xã hội, Từ Hải Sinh này cũng là hán tử đường hoàng, không làm chuyện qua cầu rút ván, yên tâm đi, nếu có giá trị thật sẽ không thiếu phần của cậu.

Trương Thắng cắn răng, y đã suy nghĩ kỹ rồi, không tìm Từ Hải Sinh, tối đa y chỉ mua được mảnh đất nhỏ, đợi giá lên kiếm vài ba chục nhìn là hết. Rủ Từ Hải Sinh tham gia, cho dù ông ta có trở mặt, y dựa vào vốn trong tay tự làm thì kết quả cũng như thế thôi, nếu rào trước đón sau chỉ tổ khiến giao tình cũng mất, nên sảng khoái nói:

- Tôi nói cho anh biết, hôm qua khi tôi cùng anh Quách bàn tính chuyện nghỉ kinh doanh quán ăn, mời chủ nhà tới trao đổi, em vợ chủ nhà là chủ nhiệm của ủy ban kinh tế kế hoạch ...

Từ Hải Sinh chống tay dưới cằm chăm chú lắng nghe không sót một từ, đợi Trương Thắng nói hết, ông ta kẹp điều thuốc suy nghĩ xuất thần, hồi lâu sau búng tàn thuốc dài ngoằng vào gạt tàn, giọng trầm ngâm:

- Nói như vậy chỗ dựa của cậu là từ bản văn kiện của vị chủ nhiệm Thôi kia, mà cậu cũng chỉ nhìn thấy mỗi cái tiêu đề?

Trương Thắng gật đầu khẳng định:

- Vâng, nhưng tôi tin văn kiện đó là thật, tôi còn bỏ ra cả một buổi chiều tới khu Kiều Tây khảo sát, nơi đó có hai cái thôn, từ năm năm bắt đầu lục tục rời đi, bây giờ rất tiêu điều, giờ cả một vùng đất rộng lớn để hoang nằm sát ngay bên cạnh thành phố, chính phủ không tận dụng, chẳng lẽ để làm bãi rác sao? Cho nên tôi tin vào tính khả thi của nó.

Từ Hải Sinh khẽ lắc đầu:

- Cậu suy nghĩ còn đơn giản lắm, không chỉ là có khai phát xã Kiều Tây không, mà còn bao giờ mới khai phát, nếu bây giờ mua đất, mười năm sau mới khai phát thì ích gì ..

- Giám đốc Từ, không phải là tôi không nghĩ tới điều đó, nhưng đây là cơ hội khó gặp, đợi khi hạng mục lập nên, ngày tháng được ấn định thì sẽ có bao nhiêu người dựa vào quan hệ biết được, bằng tài lực của bọn họ, chúng ta làm gì có cơ hội nữa. Tầng lớp phú hào đầu tiên của nước ta chẳng phải nhờ đi trước người ta một bước sao?

Từ Hải Sinh nghe câu này có chút động lòng, lần nữa trầm tư.

Ông ta hiểu chàng trai trẻ này, rất thành thật, Trương Thắng không phải là loại xớn xác, biết một thổi lên mười như đám thanh niên cùng lứa, y nói ra cái gì thì đảm bảo phải có thật trăm phần trăm. Vấn đề là tin tức mà Trương Thắng nắm được còn quá ít, chính phủ chỉ mới có ý hướng thôi, có thực hiện hay không chẳng thể xác định được.

Có quá nhiều nhân tố có thể khiến ý hướng của chính phủ thay đổi, như biến động lãnh đạo, thay đổi chính sách, không kêu gọi được đầu tư nếu ý hưởng này bị hủy bỏ thì sao? Nếu như vội vàng ném tiền vào Kiều Tây, đến lúc muốn bán cái mảnh đất hoang đó cũng chẳng ai thèm. Nhưng Trương Thắng nói cũng không sai, nếu mà đúng, thì đây là món lời kếch xù, chớp mắt lãi gấp mấy lần, thậm chí mười mấy lần, kiếm mấy đời chẳng bằng.

Nếu đợi lập báo cáo hạng mục đưa lên, chính phủ đồng ý bắt đầu quy hoạch thì giai tầng đặc quyền, nhân vật lớn tai mắt thông thiên biết tin, chưa đợi chính phủ tuyên bố chính thức, đất đai đã bị người ta chia sạch, lúc đó mình có muốn chen chân vào kiếm bát cháo loãng cũng khó.

Nghĩ rất lâu, Từ Hải Sinh chỉ ấm nước với bao thuốc lá, ý bảo Trương Thắng tự tiện, còn mình cầm điện thoại lên quay số, đợi điện thoại thông, chớp mắt thái độ Từ Hải Sinh thay đổi hẳn, cười toét miệng:

- Anh Hầu, là tôi, Hải Sinh, ha ha ha, làm gì có, anh là người bận rộn mà, tôi không có chuyện làm sao dám quấy quả chứ, ha ha ha ..

Ông ta ưỡn thẳng lưng, người hơi ngả về phía trước, mặt nghiêm túc hơn một chút:

- Anh Hầu, nghe đâu chính phủ muốn lập khu khai phát sát thành phố hả, anh có bao giờ nghe thấy loại tin tức này không?

- À, tôi nghe người ta kháo nhau thế thôi, loại tin này làm sao tôi biết rõ bằng lãnh đạo như anh được, nên mới gọi cho anh nghe ngóng chứ, anh là quan viên chính phủ, anh không biết thì còn ai biết. Ừm, chưa bao giờ nghe thấy à, không có gì, bên Hong Kong chưa cử giám đốc mới tới, cho nên tôi muốn tranh thủ xem có cơ hội nào bỏ chữ phó này đi không, nếu bên chính phủ có dự án mà biết trước để nhà máy phối hợp ủng hộ, biết đâu có cơ hội ... Phải, giờ người ta đồn thổi khắp nơi mà, được được, anh làm việc đi, hôm khác chúng ta tụ tập uống vài chén. Được, gặp lại anh sau.

Từ Hải Sinh cúp điện thoại, mười ngón đan vào nhau nhìn Trương Thắng không nói gì.

Trương Thắng sốt ruột nói vội:

- Giám đốc Từ, vẫn một lời như thế, nếu phong thanh đã truyền đi trong chính phủ rồi thì bây giờ chúng ta đi mua cũng đã muộn. Tôi biết có nguy hiểm trong chuyện này, nhưng nó cũng là cơ hội ngàn năm có một, đáng để mạo hiểm.

Từ Hải Sinh hít sâu một hơi, châm điếu thuốc đi đi lại lại trong phòng, Trương Thắng căng thẳng ngồi đó nhìn ông ta đưa ra quyết định cuối cùng.

- Tiểu Trương, vấn đề tài chính thì tôi có thể hỗ trợ, có điều dù sao cũng không phải là con số nhỏ, cậu cho tôi cân nhắc kỹ lưỡng đã, đúng không? Thế này đi, cậu về trước cho tôi nghĩ thêm, nghĩ kỹ rồi tôi gọi điện cho cậu, cậu có di động không?

Trương Thắng biết không thể dựa vào một lời nói của mình mà người ta bỏ cả đống tiền ra ngay được, tuy vậy vẫn có chút thất vọng, có chút lo lắng, sợ bị gạt ra ngoài lề, tin đã nói ra rồi, người ta chẳng cần gì tới mình nữa:

- À, tôi không có di động ... Ghi cho anh số máy nhắn tin vậy, quán tạp hóa dưới nhà tôi có điện thoại, anh nói tìm tôi, có khi tìm được, mấy ngày tới tôi sẽ ở nhà.

Từ Hải Sinh nhận lấy số máy Trương Thắng đưa cho, gấp gọn gàng:

- Tốt rồi, chuyện này nghĩ kỹ tôi sẽ liên hệ với cậu.

- Vâng, giám đốc Từ làm việc đi, tôi về trước.

- Tôi không tiễn nhé.

Cửa phòng vừa đóng lại, Từ Hải Sinh thuận tay vê tờ giấy búng vào thùng rác, ngồi xuống mở sổ sách ra tiếp tục làm việc, nhưng Từ Hải Sinh không sao tập trung được, trong đầu vấn vít chuyện kia, buông một tiếng thở dài nhấc điện thoại lên:

- Khu trưởng Phùng ạ, tôi là Tiểu Từ đây ạ, vâng Tiểu Từ của nhà máy in Tam Tinh, chào anh, dạ dạ ...

Sau một phen nịnh nọt ông ta dò hỏi:

- Thế này, nhà máy định mở rộng sản xuất, nghe đâu chính phủ mở khu khai phát mới, có nhiều ưu đãi cho doanh nghiệp vào đó, tôi định theo bước chính phủ, ủng hộ ... Dạ, khu trưởng chưa bao giờ nghe thấy tin tức này ... À, vậy tiếc quá ... Vâng, chỉ thế thôi ạ, lâu ngày không liên hệ, gọi điện hỏi thăm anh một chút, vâng vâng, hôm khác mời khu trưởng uống rượu.

Cúp điện thoại rồi, Từ Hải Sinh tiếp tục bấm số máy khác:

- A, thư ký Lữ, Lão Từ đây mà, dạo này nghe nói cậu phát đạt lắm ...

- Cục trưởng Quý, tôi là Từ Hải Sinh, ha ha ha ... anh nói gì thế, làm sao tôi so với anh được, toàn là việc vặt ấy mà ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »