Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6548 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 63
hoàng thương, nương nương và nô tài.

❊ ❊ ❊

Bấy giờ nghe ngoài loáng thoáng cái gì đó mà "hoạt thôn nhất điều long", Từ Hải Sinh nói:

- Cái này là rót đầy mười mấy chén rượu, uống liền một hơi hết sạch, không có kỹ xảo gì hết, thuần túy dựa vào tửu lượng. Lần trước Trương Nhị Đản mời lãnh đạo thành phố tới thị sát, dùng chiêu này, làm một hơi hết 12 chén Mao Đài, làm các vị lãnh đạo tái mặt.

Ba tên thanh niên đang hô "Tiểu Lan! Tiểu Lan! Tiểu Lan!", hẳn là ép cô uống rồi, Trương Thắng nhíu mày:

- Uống vội như thế không gục sao?

Từ Hải Sinh cười ha hả:

- Trên bàn rượu mà, chơi là phải cho thống khoái mới giải phóng được áp lực, uống rượu mà không say thì còn thú vị gì.

Bên ngoài có vẻ Tần Nhược Lan cũng biết lượng sức, không dùng chiêu đó, chỉ thấy cô rót đầy một ly rượu cao, cởi phăng áo da treo lên ghế, bên trong chỉ còn chiếc áo ba lỗ, làm ba tên thanh niên huýt sáo liên hồi, từ vị trí Trương Thắng không thấy rõ đằng trước, nhưng thừa biết ba tên kia vì sao phấn khích như thế.

Cứ tưởng cô sẽ cắn mép ly, sau đó ngửa mặt uống, chiêu này Trương Thắng thấy Lão Bạch thể hiện rồi, nhưng không, Tần Nhược Lan há miệng thật to ngoạm lấy thân ly rượu.

Trương Thắng lấy làm lạ, như thế ngửa người ra thì rượu chảy ra ngoài hết còn gì?

Tần Nhược Lan không ngửa người mà là nghiêng người sang, không biết sao cô làm sao, hai chân thẳng tắp, nửa trên cong xuống, uống hết rượu chảy ra.

Trương Thắng há hốc mồm:

- Lợi hại! Làm sao cô ấy làm được chứ?

- Cái này thực sự là rất khó lắm, trước tiên là người phải dẻo, tiếp theo độ cong của eo, đầu phải đúng độ, lệch chút thôi là rượu đổ ra ngoài, không thì đổ vào mũi, như thế mất mặt lắm. Cô gái này lợi hại đấy, Trương Thắng, sau này cũng cũng phải xã giao không ít, đợi lát nữa Văn Lâu về, chúng ta cũng đấu rượu, luyện tập chút... A đây rồi.

Sở Văn Lâu nghe thấy đấu rượu là lên tinh thần, nóng ruột chà tay:

- Hay, anh Từ, anh muốn đấu thế nào?

Trương Thắng cười khổ:

- Mọi người, tôi vừa ốm dậy đấy.

Từ Hải Sinh xua tay, lấy trong túi ra một cuốn sổ tay:

- Yên tâm, chúng ta không so được với bọn trẻ, nên đấu văn không đấu võ. Tôi viết ba tờ giấy, lần lượt là hoàng thượng, nương nương và nô tài. Rút được tờ giấy nào, người đó phải dựa theo đó mà xưng hô, ví dụ tôi rút phải hoàng thượng, cậu là nô tài, vậy trước khi rời quán bar, cậu chỉ cần nói chuyện phải xưng nô tài, gọi tôi là hoàng thượng, tôi xưng trẫm, nói sai là phạt một chén.

Quả nhiên là Lão Từ, không bao giờ thiếu trò vui, rất thú vị, hai người kia hớn hở đồng ý.

Trương Thắng mở tờ giấy, là hoàng thượng, Từ Hải Sinh được nương nương, Sở Văn Lâu ấm ức:

- Không xem nữa, khẳng định là nô tài con mẹ nó rồi.

Từ Hải Sinh mở đầu trước:

- Hoàng thượng, bản cung cho rằng mới bắt đầu không nên tuyển quá nhiều người, một kế toán, một tài vụ, một lái xe, một bảo vệ, một thư ký văn phòng và một công nhân vệ sinh, thế là đủ phòng ban cơ cấu, còn về phần quảng cáo, thì đã gọi là quảng cáo mà, không phải thật.

- Nương nương, trẫm thấy công ty phải ra dáng công ty, huống hồ sắp xây dựng kho lạnh, chợ thủy sản cũng đang tiến hành, nhà xưởng cần có người. Hơn nữa, không thể để...

Trương Thắng vừa nói vừa phải cố nhịn cười:

- Nô tài làm tư lệnh không có quân.

Sở Văn Lâu uốn lưỡi mấy lần mới nói được:

- Đúng thế hoàng thượng, nương nương, nô tài chạy sắp gãy cả chân rồi, bên cạnh không có người sai bảo không được, không nhiều thì phải có chừng 20 người chứ, nếu không người ta xem thường công ty chúng ta.

Từ Hải Sinh và Trương Thắng nghe hắn xưng là "nô tài" cười lăn cười bò.

Trương Thắng lại nói:

- Nương nương, mai trẫm ở bệnh viện thêm ngày nữa, sau đó tới công trường giúp đỡ, cuối tuần sau khai trương rồi, văn phòng của trẫm sẽ làm xong trong tuần này, nhà xưởng phải đẩy nhanh tiến độ, như thế lãnh đạo tới mới có cái để xem.

- Hoàng thượng yên tâm, đội trang trí đang tranh thủ làm cả ca đêm, bản cung liên hệ xí nghiệp đó rồi, bề ngoài phải thật trang trọng. À phải, nô tài, hợp đồng chiêu sinh phải làm cho chính thức, chi tiết nhỏ càng phải chú ý.

Sở Văn Lâu thấy rất không tự nhiên:

- Nô tài biết rồi, đã in bốn mươi bản, mai tôi mang tới cho anh xem, nếu không thích hợp tôi sửa...

- Phạt, phạt...

Từ Hải Sinh lẫn Trương Thắng đồng thanh vỗ tay chỉ mặt hắn:

Sở Văn Lâu tự phạt một chén.

Từ Hải Sinh tự xưng bản cung một cách trơn tru, Sở Văn Lâu đại khái dị ứng với chữ nô tài, cho nên nói sai suốt, chẳng mấy chốc bị phạt rượu lờ đờ say, Trương Thắng cũng lỡ lời bị uống vài chén, có điều y cực kỳ cảnh giác, nên càng về sau càng không sai lầm nữa, thế là Từ Hải Sinh lấy Sở Văn Lâu ra khai đao, cố ý chọc hắn, trong phòng bao toàn bản cung với nô tài, ai không biết đi qua nghe thấy tưởng mình xuyên không mất rồi.

Trương Thắng tranh thủ lúc hai người họ đấu nhau uống mấy hớp trà cho tỉnh, ánh mắt vô tình thấy Tần Nhược Lan và Chu Thành Bích kéo tay nhau đi vệ sinh.

Hai cô gái vừa đi, ba tên kia lập tức chụm đầu vào nhau thì thầm gì đó, rồi Lý Hạo Thăng cầm lấy cốc rượu của Tần Nhược Lan, pha volka với bia, rồi cho viên gì đó màu xanh vào, dùng thìa khuấy đều.

Trương Thắng giật mình, chợt nhớ tới lần đầu mình tới khách sạn tiếp người ngân hàng, có kẻ muốn bỏ thuốc vào đồ uống của đối tác để cưỡng bức con gái nhà người ta, chẳng lẽ trò đó lại tái diễn?

Ở ngoài phòng bao, Lý Nhĩ choàng vai Lý Hạo Thăng cười khì khì:

- Muốn chuốc say chị họ cậu thật đấy à?

- Tửu lượng chị ấy ghê lắm, không dùng chiêu này chuốc say chị ấy, lát nữa đám nam nhân chúng ta gục hết thì mất mặt lắm, phải cho chị ấy say một lần, lần sau chị ấy bớt vênh mặt.

Lý Nhĩ lo lắng nói:

- Sợ cô ấy nhận ra bên trọng trộn rượu, cô ấy tinh lắm.

- Không đâu, tôi cho thêm cả ô liu vào trung hòa vị, nồng độ đề cao không ít, nhưng khi uống lại không thể nhận ra.

Tiêu Tử nghe thế hưng phấn nói:

- Cậu học đâu ra thế, để tôi làm cho Thành Bích một ly.

Lý Nhĩ cản trở:

- Đừng, cô ấy say là khóc, khóc mãi, tới lúc đó cậu đi mà dỗ nhé.

Ba người họ choàng vai chụm đầu rất khả nghi, Trương Thắng không nghe rõ càng khẳng định họ có ý đồ xấu.

Từ Hải Sinh cũng chú ý thấy cô gãi khi nãy, tuy trang điểm ăn mặc rất cá tính, nhưng khí chất tổng thể vẫn là non lắm, ông ta thích thiếu phụ thành thục, không thích đám gái trẻ, xem ra Trương Thắng ưa loại khẩu vị này, chỉ nghĩ y có tiền, bắt đầu sinh ham muốn, ông ta chẳng quản, huống hồ như thế càng tốt, ông ta muốn biến Trương Thắng thành người đồng đạo, hiện giờ y vẫn quá nguyên tắc.

Hai cô gái quay về, Trương Thắng nhìn thấy thứ màu xanh trong ly vẫn còn liền yên tâm, Tần Nhược Lan còn tỉnh táo lắm, không thể không nhận ra.

Tần Nhược Lan ngồi xuống, phát hiện thứ trong ly, hỏi Lý Thắng Hạo vài câu, sau đó cười hì hì cầm ly lên, Trương Thắng không kịp ngăn cản, cô đã uống hết, để lại thứ màu xanh ở đáy cốc, sau đó đổ ra lòng bàn tay, thì ra là quả ô liu, Trương Thắng bật cười.

Đúng là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, Trương Thắng vì chuyện lần đó mà thần kinh quá mẫn cảm, bạn bè uống rượu trêu chọc nhau là bình thường, mấy tên thanh niên kia còn ít tuổi hơn hai cô gái, đám nhóc lông còn chưa mọc đủ thì dám làm gì? Mình đa nghi quá rồi.

Gần 11 giờ, ba người Trương Thắng rời quán bar, Từ Hải Sinh vẫn bình thường, Sở Văn Lâu say nhũn người, Trương Thắng tuy uống ít, nhưng vì cảm chưa hết ảnh hưởng tới tinh thần, cũng thấy đầu nặng chân nhẹ.

- Này... nói cho cậu biết, Hạo Thăng, muốn chuốc say tôi à... Mơ đi, không có cửa đâu... Tôi, từ khi lên ba đã được... cha tôi lấy rượu... nuôi..

Còn chưa nói hết đầu gục xuống, "hi sinh tráng liệt".

Lý Nhĩ hả hê:

- Lần này cô ấy say rồi, ha ha ha, cẩn thận mai cô ấy tìm cậu tính sổ.

Trương Thắng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, thi thoảng quay đầu nhìn, nhưng Sở Văn Lâu bên cạnh củng lảm nhảm như tên điên, làm y nghe không rõ.

Lý Hạo Thăng cười gian:

- Chị ấy dám à? Tôi có tuyệt chiêu đối phó, không đưa chị ấy về nhà nữa, tránh cô chú tôi mắng, đưa cô ấy về nhà tôi ngủ...

Trương Thắng chỉ nghe thấy câu "đưa về nhà tôi ngủ", bóp chặt tay, chuyện mình lo nhất vẫn xảy ra, đám vô sỉ! Sao nam nhân thích chuốc say nữ nhân rồi giở trò, dày vò cô gái không còn tri giác thì thích lắm sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »