Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 68
chiêu binh mãi mã (3).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng gõ bàn nửa ngày trời chẳng nói một câu, Phương Khinh Sầu mất kiên nhẫn:

- Anh Trương, nếu tài liệu có chỗ nào không hiểu, anh có thể hỏi thẳng tôi.

Trương Thắng tủm tỉm cười, chỉ hồ sơ:

- Hiện tôi chưa hiểu lắm về năng lực công tác của anh, có điều tôi thấy anh nên nâng cao năng lực xử sự trước.

Phương Khinh Sầu không vui:

- Anh nói thế là sao, tôi có chỗ nào thất lễ à?

- Xin lỗi, năng lực công tác của anh có thể rất cao, nhưng một công ty, một đoàn đội, quan trọng nhất phải là tinh thần hợp tác. Từ hồ sơ này mà xét... Tôi hoài nghi khả năng hợp tác vui vẻ với đồng nghiệp của anh, vị lãnh đạo nào, ông chủ nào cũng vô tích sự, sao anh không tự làm ông chủ mà tới công ty vừa mới thành lập này. Tôi thấy công ty mình nhỏ khó cung cấp được cho anh vũ đài để thi triển sở trường, mời anh đi nơi khác vậy.

Phương Khinh Sầu đùng đùng nổi giận, chỉ thẳng mặt Trương Thắng:

- Đám chó chết bọn mày ỷ có tí tiền liền nghĩ mình luôn đúng. Mày có kinh nghiệm phong phú bằng tao không? Mày có bằng cấp bằng tao không?

Đây mới là bản chất thật của kẻ này, bề ngoài ung dung tự tin khi nãy là giả tạo, một kẻ luôn đổ lỗi cho kẻ khác, Trương Thắng không muốn nhiều lời:

- Mời anh đi cho, chúng tôi phải nghỉ rồi.

Sở Văn Lâu phẩy tay:

- Đi đi đi, ra ngoài, đừng có lớn tiếng ồn ào ở chỗ này.

Bị người ta xua đuổi, tự tôn tổn thương nghiêm trọng, Phương Khinh Sầu bi phẫn gào lên:

- Con mẹ cái cuộc đời chó má, từ nhỏ tới lớn, ai cũng nói đọc sách mới có thể thành tài, kết quả thì sao? Khi tao học sơ trung, bọn rác rưởi chúng mày trốn học yêu đương. Khi tao học cao trung, chúng mày lang thang bán hàng ngoài đường phố. Khi tao vào đại học, chúng mày đi buôn hàng giả. Đến khi tao tốt nghiệp rồi, lũ rác rưởi bọn mày ỷ vào vài đồng tiền dơ bẩn làm ông chủ khinh thường bằng cấp của tao. Người đọc sách lại phải làm bán mạng cho lũ thương nhân, văn nhân làm công cho kẻ mù chữ, cuộc đời này là lời nói dối! Chó má, khốn nạn...

- Biết rồi, biết rồi, hôm nay là ngày quốc tế nói dối, chúc vui vẻ.

Sở Văn Lâu đẩy Phương Khinh Sầu ra ngoài, đóng sầm cửa lại kệ cho hắn vẫn gào thét bên ngoài, chỉ tay vào đầu mình, vẻ mặt hết sức tức cười:

- Có loại người đó thật sao, tôi tưởng gặp tên hủ nho nào mấy trăm năm trước xuyên việt tới đây đấy.

Anh ứng xử với cuộc đời thế nào thì nó sẽ đáp trả lại anh thế thôi, Trương Thắng chỉ còn biết nhún vai cười khổ:

- Thế giới này đúng là chuyện kỳ lạ gì cũng có. Thôi, bỏ đi, chúng ta tuyển được bao nhiêu người rồi?

Sở Văn Lâu dùng bút chì chấm danh sách trong tay:

- Tuyển được ba bảo vệ, một gác cổng. Kho lạnh, kho lưu trữ mỗi cái được ba người, bây giờ cần thư ký văn phòng và lái xe nữa. Hòm hòm rồi, chiều chắc tuyển thêm được vài người nữa, không thể để công ty khai trương mà trống huơ trống hoác chẳng có một nhân viên nào, đông chút cho khí thế.

- Ừ, tạm thời tới đây thôi, chúng ta ra quán ăn khao thưởng cái bụng một chút.

Trương Thắng đứng dậy vặn người nói:

- Tôi vào trong thay quần áo chút, đóng nguyên bộ ngồi suốt cả buổi sáng, sắp bị cái ca vát thắt cổ tắc thở rồi đây này, chiều chẳng thèm mặc nó nữa.

Sở Văn Lâu thu dọn hồ sơ trên bàn xong đi ra ngoài, xua tay nói:

- Buổi sáng tới đây thôi, chiều mọi người lại đến.

Nhiều người lo chiều không được tới lượt, cho nên không đi, nhốn nháo hỏi:

- Giám đốc, cho hỏi chiều mấy giờ bắt đầu?

- Thêm tôi nữa được không, nhanh thôi, tôi đợi cả sáng rồi, chiều trong nhà có việc.

- Xin hỏi, vị trí thư ký văn phòng đã chọn được ai chưa...

Sở Văn Lâu cũng mệt rồi, nên mất kiên nhẫn xoay người phẩy tay:

- Chiều một giờ sẽ bắt đầu, mọi người giải t...

Động tác khựng lại, hai mắt sáng lên.

Phía đối diện với cầu thang có một cái gương lớn, trong gương phản chiếu thân ảnh một thiếu phụ, vòng eo hình hồ lô, chiếc váy bó chặt nổi lên hai bờ mông vô cùng du hoặc, đường cong từ lưng xuống mông phải nói tuyệt đối chuẩn mực.

Thiếu phụ đó ước chừng 26,27, mặc bộ váy công sở màu đen, tha tha thướt thướt, trông như quả đào chín mọng.

Mái tóc đen dầy vấn cao trên đầu, khuôn mặt trái xoan thoa phấn nhạt, trên chiếc mũi thẳng là chiếc kính gọng vàng, đôi mắt sắc xảo, cánh môi mọng nước, cái cổ tao nhã, toàn thân từ trên xuống dưới không cần lộ da thịt vẫn tòa ra sức quyến rũ chết người, đúng là một vưu vật hiếm có trên đời.

Sở Văn Lâu chỉ cô gái, gọi:

- Cô, chính cô đó, lại đây, cô tên là gì, ứng tuyển vào vị trí nào?

Thiếu phụ không ngờ người tuyển dụng đặc biệt chú ý tới mình, ý thức được cơ hội của mình tới rồi, vì thế phóng khoáng đi tới, khẽ nở nụ cười:

- Xin chào, tôi tên là Chung Tình, muốn ứng tuyển vào vị trí thư ký văn phòng.

Đưa bàn tay trắng trẻo ra.

Với chiều cao chưa nổi mét sáu của Sở Văn Lâu, tầm mắt vừa vặn ngang bằng với cổ áo chữ V của Chung Tình, sau chiếc áo lụa trắng là hai bầu ngực no căng, săn chắc làm mỗi bông hoa in trên áo đều căng tới không có chút nếp nhăn nào, đầy đặn cân đối hoàn mỹ tỉ lệ cơ thể, với với kinh nghiệm của Sở Văn Lâu, tuyệt đối không phải đồ độn lên bằng mút, mùi nương hoa thoang thoảng làm hắn ngây ngất.

Quyến luyến buông tay Chung Tình ra, Sở Văn Lâu không kìm lòng được, giọng có chút thiếu đứng đắn:

- Chung Tình, là nhất kiến chung tình? Tên hay lắm, công ty vừa mới thành lập, nghiệp vụ còn hỗn độn, rất cần mộ thư ký văn phòng, nhưng cả sáng chưa tìm được ai thích hợp. Nào nào, cô vào đi, vài phút nữa chúng tôi nghỉ ngơi, tranh thủ xem tài liệu của cô.

Chung Tình ưu nhã khẽ vén tóc, nhoẻn miệng cười:

- Cám ơn anh.

Lập tức có một cô gái mặt lấm tấm trứng cá không chịu, lớn tiếng phản đối:

- Tôi tốt nghiệp chuyên ngành văn thư, còn xếp hàng trước cô ấy, anh phải xem tài liệu của tôi mới đúng chứ.

Sắc mặt Sở Văn Lâu thay đổi hẳn, lời lẽ nghiêm nghị nói:

- Thư ký quan trọng nhất là gì? Là phải có nhãn lực, là phải khéo léo ứng xử, làm việc bệnh cạnh lãnh đạo, biết nên nói cái gì, cái gì không nên. Bảo làm việc gì là làm việc đó, không bảo không làm, càng không thể tùy tiện xen vào việc lãnh đạo. Ngay cả điều cơ bản nhất đó mà cô cũng không biết, còn nói mình học chuyên ngành. Tôi rất thất vọng, thực sự thất vọng, ấn tượng đầu tiên cô gây ra cho tôi không tốt chút nào.

Cô gái này rõ là non kinh nghiệm, bản thân nắm lý mà để người ta nói cho mặt vàng ệch, không phản bác được lời nào, vâng vâng dạ dạ.

Phương Khinh Sầu bấy giờ chưa đi ngọt nhạt nói:

- Nghe rõ chưa, ai muốn làm thư ký nữa thì cân nhắc lại đi, bằng cấp không bằng cái mặt đâu.

Chuyện này chẳng cần hắn phải nói, bây giờ xã hội là thế, ai lạ gì nữa, người im lặng rời đi, người ở lại chỗ, không ai hưởng ứng hắn.

Sở Văn Lâu cũng lờ đi như điếc, đóng cửa văn phòng lại, chỉ cái ghế, thân thiết nói với Chung Tình:

- Mời ngồi.

Chung Tình khẽ ghật đầu đi về vị trí đó.

Sở Văn Lâu nheo mắt nhìn bóng lưng cô, vòng eo như rắn nước, bờ mông mời gọi, dưới mép váy đôi chân đi tất lụa màu đen thẳng tắp, người ngứa ngáy, hớn hở đi tới chỗ ngồi, nhiệt tình đưa tay:

- Ngồi, ngồi xuống đi, ngồi xuống nói chuyện.

Chung Tình vuốt mép váy ngồi xuống, tư thế ngồi đầy mỹ cảm trang nhã làm tim Sở Văn Lâu lại đập rộn lên, đó là cảm giác vừa căng thẳng vừa hưng phấn, cứ như hắn mới là người cạnh tranh còn Chung Tình là người tuyển dụng.

Ở phía đối diện Chung Tình cũng rất hồi hộp, không biết có thể được nhận không, cô chỉ tốt nghiệp cao trung, bây giờ trong thành phố ở đâu tuyển người cũng yêu cầu bằng đại học, mấy năm đi làm cô cũng chẳng có tâm tư kiếm lấy tấm bằng đại học, sợ ngưỡng cửa đầu tiên đã không qua được.

Chung Tình không cận thị, vì muốn trông có trí thức chút, cho nên kiếm kính không độ đeo lên, hi vọng gây được ấn tượng tốt với lãnh đạo. Người trước mắt tuy háo sắc song lão luyện, không dễ qua mắt, cô sợ bị từ chối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »