Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 32
người có lòng trời chẳng phụ (1).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng càng nhìn Tiểu Lộ càng thấy bất an, qua chuyện khi nãy y biết cô gái này không tươi sáng như vẫn thể hiện ra bên ngoài, sợ muốn cô nghĩ nhiều thương tâm, liền kiếm bừa đề tài nói:

- Tiểu Lộ, em biết không, em mặc nhiều quần áo như thế, chỉ để lộ mỗi cái mặt ra ngoài, trông như cô bé còn chưa trưởng thành vậy. Hồi bé em có mơ ước gì không?

Trịnh Tiểu Lộ như không nghe rõ, Trương Thắng phải hỏi lại lần nữa, mất một lúc mới đáp:

- Em à, ước mơ của em... Hồi bé em muốn làm thợ may, làm bộ quần áo đẹp nhất... còn anh?

- Anh à?

Trương Thắng gãi đầu:

- Anh nhiều ước mơ lắm, thời tiểu học năm nhất muốn làm nhà khoa học, tiểu học năm thứ hai muốn làm chiến sĩ cách mạng bảo vệ tổ quốc, sau đó xem Tây Du Ký muốn làm Tôn Ngộ Không diệt trừ ma quỷ, đọc Bá tước Monte Cristo lại muốn làm ông chủ giàu có khống chế mọi thứ. Nói chung hồi nhỏ anh luôn muốn làm anh hùng giải cứu thế giới, lớn lên mới nhận ra mình là nhân vật đợi anh hùng tới cứu, tất cả chỉ là ảo tưởng thôi... Nói ra thì chỉ toàn là hão huyền chẳng thể gọi là mơ ước, không như em.

- Chỉ là mong muốn nhỏ, em dễ hài lòng lắm, chẳng thể gọi đó là ước mơ.

Trịnh Tiểu Lộ khụt khịt mũi lắc đầu:

Trương Thắng nhìn cô, chỉ:

- Em lau khô nước mắt đi kìa, trời đang gió lớn, đừng để khô nứt da.

- Dạ.

Trịnh Tiểu Lộ nghe lời đưa tay lên lau má:

- Về nhà kiếm ít dầu sò bôi vào.

Trịnh Tiểu Lộ giận hờn lườm Trương Thắng một cái:

- Anh Trương, đừng có trêu em, em đang rất khổ sở, không muốn cười.

Trương Thắng làm ra vẻ ngạc nhiên:

- Anh trêu em thế nào?

- Bây giờ còn ai dùng dầu sò nữa, từ cái đời thủa nào rồi.

Trương Thắng ngạc nhiên:

- Bây giờ không dùng dầu sò nữa à, anh có biết đâu, đọc truyện thấy họ bảo nữ nhân hồi xưa hay dùng dầu sò bôi dưỡng da mà, thế họ dùng cái gì vậy, chả lẽ dùng mỡ trâu à? Không? Vậy mỡ lợn?

Trịnh Tiểu Lộ không muốn trả lời Trương Thắng, nhưng y càng đoán càng linh tinh, càng hoang đường, đành phải dạy cho y chút kiến thức về mấy món mỹ phẩm, mặc dù nước mắt chưa khô, vết thương trong lòng chưa khép miệng, nhưng ít nhất ở giây phút này, cô không còn thấy cô độc.

Trương Thắng chở Trịnh Tiểu Lộ tới bến xe bus nơi bọn họ gặp nhau buổi sáng, là do Trịnh Tiểu Lộ cố chấp muốn xuống xe ở đó, nơi này cách tiểu khu cô ở không còn xa nữa. Thông thường một cô gái được nam nhân chiều chuộng quen, coi sự săn sóc của nam nhân là đương nhiên, nhất là những cô gái xinh đẹp không thiếu ong bườm vờn quanh.

Nhưng Tiểu Lộ không như thế, người khác đối xử tốt với cô một chút thôi cô cũng để trong lòng, cũng có cảm giác áy này, cô không phải loại con gái thản nhiên tiếp nhận sự chiếu cố của người khác. Hôm nay Trương Thắng vì cô làm nhiều việc như vậy, còn bị đánh bị chửi nữa, trong lòng cô thấy hết sức day dứt, nhận càng nhiều, cô càng thấy bất an.

Trương Thắng không còn cách nào khác, đành dừng xe lại cho Trịnh Tiểu Lộ xuống.

- Anh Trương, hôm nay cám ơn anh nhiều, nhà em gần ngay đây rồi, anh về đi. À phải, anh thực sự không sao chứ, cái gậy còn gãy cơ mà.

Trương Thắng hoạt động hai cánh tay:

- Không sao đâu, nhìn anh thế thôi chứ người rắn chắc lắm. Trời lại đổ tuyết rồi, em mau về đi, nghỉ ngơi cho tốt nhé.

- Dạ.

Trịnh Tiểu Lộ nhỏ nhẹ đáp một tiếng:

Kết thúc như thế sao, mặc dù Trương Thắng biết tình cảnh rất không chắc chắn của mình bây giờ, không nên yêu đương gì cả, tránh làm hại người khác, thế nhưng trái tim không phải bao giờ cũng nghe theo lý trí, khom người ôm ngực ho mấy tiếng.

Trịnh Tiểu Lộ vừa đi được vài bước, quả nhiên nghe thấy quay lại thấy Trương Thắng tay ôm ngực có vẻ đau đớn, gọi:

- Anh Trương.

- Không sao đâu.

Trương Thắng không quay đầu, đưa tay lên vẫy vẫy ra vẻ rất hào hùng, đi qua đường lén đưa mắt nhìn lại, thấy Trịnh Tiểu Lộ vẫn đứng đó nhìn theo mình, trong lòng dâng lên niềm vui nhỏ bé.

" Mình không lợi dụng lúc người ta nguy khó, cô ấy và Mạch Hiểu Tề hết rồi, giờ cô ấy là người tự do, mình không dùng âm chiêu của tên Quách béo." Trương Thắng vừa tìm cớ cho thủ đoạn của mình, vừa lâng lâng lên xe đạp về nhà.

Trở về nhà, Trương Thắng vẫn chú ý xem báo, xem TV, nghe đài, thậm chí còn đi đánh cờ với mấy cán bộ già trong khu, hòng tìm lấy bất kỳ tin tức nào liên quan tới phương diện lập khai phát của chính phủ. Nhưng vẫn như cũ, chính phủ không có động tĩnh nào cả, Trương Thắng ăn không ngon ngủ không yên, gọi điện cho Từ Hải Sinh, ông ta trấn an một hồi, còn hứa nếu như năm sau chưa có tin, sẽ giúp y chạy quan hệ trì hoãn thời hạn khoản vay, Trương Thắng mới yên tâm.

Đất đai đều trong tay mình, Trương Thắng chẳng lo Từ Hải Sinh vỗ mông bỏ đi, nếu như tới kỳ hạn mà tin tức còn chưa phát ra, nhà đầu tư không nhìn thấy văn kiện chính sách ưu đãi sẽ không ném tiền vào khu Kiều Tây xây nhà, đất không lên giá, không bán được. Chịu nợ ngân hàng tất nhiên là y, nhưng Từ Hải Sinh đầu tư tiền kỳ mất hết, lợi ích dự kỳ cũng không còn, cho nên không phải là vạn bất đắc dĩ, ông ta sẽ không buông tay bỏ mặc.

Trương Thắng tuy rất nể phục Từ Hải Sinh, thậm chí coi ông ta gần như là thầy mình, nhưng thủ đoạn của Từ Hải Sinh khiến y cảnh giác.

Tuy nói người Trung Quốc coi trọng Tết Xuân hơn hẳn Tết Tây, nhưng là một ngày lễ trọng yếu, nó vẫn tràn ngập không khí lễ tết. Đơn vị của Trương Thanh phát cho trứng gà và cá đông lạnh, hắn làm lái xe, tiếp xúc với nhiều người, còn kiếm thêm được hai cuốn lịch treo, một cuốn toàn là xe hơi đắt tiền, cuốn kia là minh tinh Âu Mỹ gần như khỏa thân.

Vừa mới đem đồ về nhà là Trương Thanh lại chạy biến mất, hắn không giống như anh trai, Trương Thắng chỉ cần có thể ở nhà là tuyệt đối không ra đường, Trương Thanh ngược hoàn toàn, huống hồ hắn còn có bạn gái xinh đẹp nhiệt tình như thế.

Ông bà Trương đang bận rộn trong bếp, người nhào bột, người trộn nhân, đang chuẩn bị gói bánh bao, một cái đầu heo đang hầm trong nồi, mùi thịt thơm điếc mũi.

Trên tấm mành lớn còn đặt từng hàng bánh bao trắng phau phau, đều là bánh bao Sơn Đông chính tông, hấp xong để lạnh cứng hơn cả đá, có thể để lâu, nhưng một khi hấp mềm lại thơm hơn cả gạo, chẳng cần ăn kèm miếng rau nào cũng ngon lành.

Theo thông lệ của thời xưa, năm mới làm thức ăn là phải để dư, ông bà Trương còn rất nặng tính truyền thông, may đây là Tết Tây đấy, chứ Tết Xuân thì thức ăn làm trước Tết đủ ăn tới Nguyên Tiêu luôn, Trương Thắng là người lĩnh đủ, Trương Thanh thì chẳng mấy khi ở nhà nên không ảnh hưởng lắm. Bởi thế Trương Thắng nhiều lần khuyên bảo cha mẹ, nhưng thói quen tâm lý của người già bao năm, không sửa được nữa.

- A Thắng năm sau 25 tuổi rồi, từ hồi quán ăn đóng cửa tới giờ cũng ngót nửa năm, suốt ngày chẳng tìm việc mà làm, cứ ở nhà mãi thôi, ài, tôi lo lắm ông ạ.

Bà Trương vừa trộn nhân bánh bao vừa than thở:

Ông Trương rất cao, tuy giờ có tuổi, lưng không thẳng tắp như thời lính tráng, nhưng vóc dáng rất khôi ngô, mặt hồng hào, cho thấy sức khỏe cực tốt, nặn bột không cần tới hai tay, quất chan chát:

- Thôi đi, sắp năm mới, đừng có cằn nhằn nó nghe được lại thêm lo ích gì, không thấy nó thi thoảng lại chạy đôn chạy đáo đấy sao, chắc là đi liên hệ chỗ làm rồi. A Thắng từ nhỏ tính đã thế, có tâm sự gì giữ kín trong lòng chẳng chia sẻ với ai, bà đừng quá lo, nó không phải đứa lười nhác.

Bạn già nói thế rồi, bà Trương không nhắc lại chuyện đó nữa, chuyển sang chuyện cả đời của con trai:

- Công việc tạm thời không tìm được chỗ thích hợp cũng đành đi, rảnh rỗi thì cũng nên liên hệ với bạn bè đồng nghiệp cũ chứ. Cả ngày nó ở nhà không xem TV thì nghe đài đọc báo, quốc gia đại sự cần nó quan tâm sao, Tiểu Quách rủ tới nhà chơi cũng không đi. Càng chẳng nói tới tìm bạn gái, chả lẽ bạn gái nhảy từ trong TV ra được chắc.

Ông Trương bực mình ném miếng bột xuống chậu, trợn mắt lên:

- Bà cứ lải nhải mãi thế hả? Năm mới sắp tới, nói mấy chuyện vui vẻ chút có được không? Nó xem TV không ra bạn gái, chả lẽ bà cằn nhằn thì ra à?

Bà Trương im thít không nói nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »