Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6499 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 85
trở mặt.

❊ ❊ ❊

“Không phải!” Chung Tình chấn động, vì người kia không kiềm chế được nữa rồi, đè lên người cô, hơi thở nóng rẫy của nam nhân phả vào mặt, cô tuy say, nhưng chưa tới mức bị người ta đè lên người mà không hay biết, không nhận ra được đâu là mơ đâu là thật, men say, cơn buồn ngủ, tất cả tiêu tan trong nháy mắt, Chung Tình bắt đầu giãy dụa kháng cự.

Lúc này Sở Văn Lâu quần đã tụt tới đầu gối, hắn quá nóng lòng không đợi được tới lúc cởi hết quần áo, nên lúc này chẳng khác gì tự trói hai chân mình, người uống say khi hoảng sợ vùng vẫy thì sức lực kinh người, Chung Tình không chút nghĩ ngợi thúc gối lên, trúng ngay bộ hạ của Sở Văn Lâu.

“Bịch!” Sở Văn Lâu nghiêng người ngã xuống đất, hai quả trứng thiếu chút nữa bể tại chỗ, đau tới mức không kêu được tiếng nào. Không! Còn có một tiếng kêu đau đớn từ yết hầu phát ra, chỉ là quả nhỏ, gần như không ai nghe thấy.

Chỗ đó của nam nhân chạm mạnh chút thôi còn không chịu nổi huống hồ ăn nguyên một cú toàn lực.

Hai tay ôm lấy hạ thể, Sở Văn Lâu cong người lại như con tôm, mặt gục vào ngực, hai hàm răng cắn chặt.

- Hộc …

Chung Tình kinh hoàng ngồi bật dậy, thở mạnh một hơi, thấy mình hoàn toàn trần truồng, quơ vội lấy chăn che ngực, cứ như trải qua một cơn ác mộng, thần trí dần dần quay lại, những mảng ký ức hỗn độn trước đó ghép lại với nhau, vì thế cô cho rằng người đang lăn lộn trên mặt đất chính là Trương Thắng.

Trong phòng không bật đèn, trừ ánh trăng môn lung bên ngoài, không có chút ánh sáng nào, trong lòng Chung Tình càng tăm tối.

Cô không có dũng khí bật đèn, không có dũng khí đối diện với gương mặt ghê tởm của Trương Thắng, vì nó sẽ phá nát giấc mộng đẹp của cô, dập tắt toàn bộ hi vọng về cuộc đời mới của cô.

Hơn một năm qua, cô sống trong cô đơn tịch mịch, xa lánh người quen, bị người thân ghẻ lạnh, may nhờ có sớm chiều ở bên Trương Thắng, cô mới tìm thấy được ánh sáng cuộc đời, đó là quảng thời gian cô sống thoải mái êm đềm nhất, lần đầu tiên thấy tự hào và thỏa mãn bằng vào năng lực của bản thân được người ta tôn trọng, tất cả là do Trương Thắng mang tới cho cô.

Nhưng hành vi vô sỉ này của Trương Thắng đã phá vỡ tất cả, cô không ngờ mình toàn tâm toàn ý vì công ty, chăm lo cho y tằng ly từng tí, coi y như đứa em trai. Vậy mà Trương Thắng lại là thứ tiểu nhân vô liêm sỉ, thừa lúc mình say rượu, muốn chiếm đoạt thân thể mình?

Vì sao, vì sao cậu ta làm thế? Trong lòng cậu ta, mình là loại nữ nhân tùy tiện sao?

Lòng Chung Tình như dao cắt, hiện giờ thứ cô cần nhất là tôn trọng.

Ôm chăn ngồi ở đầu giường khóc, không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, phẫn nộ? Có, rất ít, chủ yếu thương tâm, thống khổ vì bị người mình tin tưởng phản bội.

……

Chỗ ở của Trương Thắng chính là văn phòng làm việc, văn phòng của y rất rộng, không chỉ để làm việc, mà còn cả chỗ để nghỉ ngơi, Trương Thắng vừa đi qua cửa công ty liền không chịu nổi cơn khát nữa, tạt qua phòng gác, cầm cái ấm trà lớn của Lão Hồ tu ừng ực hết luôn nửa ấm.

Đi cả quãng đường, gió đêm thổi, lại trà lạnh vào bụng, Trương Thắng tỉnh táo lại không ít, y không phải định về ngủ, mà là vừa xong làm đổ hết nước trong phòng Chung Tình rồi, ở đó không còn nước nóng nửa, nửa đêm Chung Tình tỉnh rượu thế nào cũng khát nước, phải mang tới cho cô, hỏi:

- Lão Hồ, có nước nóng không cho tôi một phích.

Lão Hồ ân cần đưa cho y phích nước dưới chân bàn:

- Giám đốc định nấu mỳ ăn ạ, để tôi làm cho, chỗ tôi có ít rau trứng, ăn mỳ không không tốt cho sức khỏe.

Oái ăm thế đấy, mang tiếng đi ăn tiệc, mà thế nào cũng phải ăn thêm cái gì đó, Lão Hồ hay gác đêm nên trong phòng chuẩn bị khá đầy đủ, Trương Thắng ợ một tiếng, xua tay:

- Không phải, chị Chung hôm nay đi xã giao, uống hơi nhiều, tôi đưa nước cho chị ấy.

Lão Hồ vội nói:

- Vậy làm sao dám phiền giám đốc, để tôi đi đưa cho cô ấy.

Trương Thắng vừa mệt vừa say, muốn ngồi nghỉ, liền đưa cái phích cho ông ta, Lão Hồ vừa đi được vài bước thì y hoảng hốt đẩy cửa đuổi theo:

- Lão Hồ, dừng lại, dừng lại đã.

Lão Hồ xoay người hỏi:

- Giám đốc còn sai bảo gì nữa ạ?

Trương Thắng đi tới cầm lấy phích nước:

- Không có gì, để tôi đưa nước cho chị ấy, ông về phòng trực đi.

Lão Hồ gãi đầu gãi tai chẳng hiểu ra sao song tất nhiên vẫn nghe lời.

Trương Thắng đưa phích nước cho Lão Hồ rồi sực nhớ ra Chung Tình hiện chỉ mặc mỗi đồ lót, không thể để người khác nhìn thấy được, nếu không chẳng biết truyền đi tin đồn gì nữa.

Lại một lần nữa phải leo bốn tầng lầu, lắp đặt thang máy thời đó vẫn rất tốn kém, ngay cả những chung cư bảy tầng có khi cũng chẳng có thang máy, Trương Thắng leo bốn tầng thở hồng hộc, đứng lấy hơi một lúc mới khẽ khàng vặn tay nắm mở cửa, bên trong tối đen như mực.

Chẳng phải lúc đi xuống mình còn để đèn à? Chị ấy thức dậy rồi sao, y lần mò công tắc bật đèn lên, đèn vừa sáng y cũng sững người tại chỗ, vì Chung Tình đang ngồi trên giường, ôm chăn trước ngực, nước mắt chan chứa... Chuyện gì thế này?

Trương Thắng biết có người say rượu là nói không ngừng, có người thì nhảy múa ca hát, còn nhìn thấy một nam nhân uống say ngồi ở ghế sô pha quán bar khóc như trẻ lên ba, bên cạnh là mấy người bạn mặt đỏ phừng phừng nhảy múa như cổ vũ, buồn cười hết sức, thì ra chị Chung Tình uống say thích khóc...

Mà không đúng, có gì đó không đúng, còn tiếng ai rên rỉ nặng nhọc thế kia? Trương Thắng vội đi nhanh tới, vì vừa vào phòng và phòng tắm, nên một đoạn nhô ra che nửa cái giường, lúc này đi vào mới thấy một người quần đã cởi một nửa, mông béo núc chống lên trời, người cong như con tôm đang co giật.

Chung Tình đột nhiên thấy đèn bật sáng, ngẩng đầu thấy Trương Thắng tay sách ấm nước đứng trước mắt, cũng sững sờ.

Một người quỳ dưới đất, một người ngồi đầu giường, lại thêm một người đứng trước giường, tạo thành bức tranh quỷ dị.

Chung Tình đứng bật dậy, cái chăn tuột xuống, cô vội vàng kéo lên, đưa tay quệt đôi mắt nhòe lệ, miệng há thành chữ O, mãi một lúc mới kêu lên:

- Không phải cậu sao?

Cùng lúc đó Trương Thắng cũng đã nhận người kia:

- Là anh!

Sở Văn Lâu vất vả lắc cái mông phì nộn, yếu ớt rên một tiếng coi như trả lời.

Trương Thắng nhìn qua cảnh tượng trong phòng là đã hiểu được đầu đuôi câu chuyện, lửa giận bốc lên như núi lửa phun trào, đặt phích nước xuống, không nói một lời sải bước đi tới, hai tay tóm lấy chân Sở Văn Lâu kéo ra ngoài.

Vượt qua được thời điểm đau đớn nhất, Sở Văn Lâu cuống cuồng đưa tay kéo lấy quần, hoảng sợ nhục nhã la lớn:

- Giám đốc Trương, anh đừng hiểu lầm, không không không, ý tôi...

Trương Thắng vẫn túm hai chân hắn lôi xềnh xệch ra tận cửa cầu thang, mắt tóe lửa, nghiến răng rít khe khé:

- Cút ngay!

Nếu không phải sợ kinh động tới những nhân viên nữ khác cùng tầng, Trương Thắng đã đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết rồi.

Sở Văn Lâu hoảng loạn mặc lại quần, nhìn xung quanh, thấy không ai phát hiện, khom người nói thật khẽ:

- Giám đốc Trương, tôi.... tôi không biết anh sẽ quay lại, nếu tôi mà biết đã không dám...

- Mày, mày...!

Trương Thắng nghe câu này lửa giận cố kìm xông lên đầu, vung tay đám thẳng vào mặt Sở Văn Lâu, làm hắn ngã lăn ra đất, chưa thôi, Trương Thắng xông tới bóp cổ béo núc của hắn, giọng nói phát ra từ khẽ răng:

- Con mẹ nó, mày có còn là con người không?

Sở Văn Lâu bị bóp cổ chỉ phát ra được tiếng khọt khẹt không rõ, thực ra kể cả Trương Thắng không bóp cổ, hắn cũng không dám kêu, hắn là người rất thích thể diện, lúc này tức giận dần thay thế sợ hãi, giật tay Trương Thắng ra, đôi mắt trong bóng tối như lóe lên sát khí:

- Trương Thắng! Mày được lắm, con mẹ mày, vì một con điếm ai cũng ngủ được mà đánh tao à?

- Mày được lắm, họ Trương, mày giỏi lắm! Tao vì cái công ty này là tận tâm tận lực, từ lúc sáng nghiệp tới giờ, lo trước lo sau, bôn ba vất vả, bây giờ công ty có thành tựu rồi, mày định thỏ chết chó cũng vào nồi phải không?

Đưa tay chùi máu ở khóe miệng, mặt dữ tợn gầm nhẹ:

- Chung Tình là cái gì chứ? Cô ta chẳng qua chỉ là một con điễm, là thứ hàng nát vụng trộm sau lưng chồng, làm trò cho cả thiên hạ, chẳng qua là thứ đồ chơi thôi, mày lại coi như châu báu à? Vì một con điếm mà trở mặt với tao sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »