Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 50
kẻ đi câu mới là người mắc câu.

❊ ❊ ❊

Từ Hải Sinh biết đã tới lúc, nói thêm:

- Đây chính là chuyện tốt hợp ích lợi hai bên, nâng đỡ vãn bối cũng là nghĩa vụ của các vị tiền bối đức cao vọng trọng như chủ tịch Trương mà. Còn về công trình cơ sở chưa hoàn thiện cũng không cần lo, công ty còn chưa lập nên, đợi nhà xưởng xây xong, các công trình khác cũng đồng bộ rồi. Hơn nữa mảnh đất của Tiểu Trương sát ngay đường quốc lộ, vận tải không phải là vấn đề.

Trương Nhị Đản cười rộ lên:

- Ừm, thấy hai đứa vãn bối các cậu vừa có lòng lại khổ công, thế này đi... Tôi đầu tư 1 triệu gọi là, cùng hai đứa hợp tác xây dựng nhà máy. Có điều đất do các cậu bỏ, tôi không đầu tư thêm nữa đâu, đấy, cứ thế mà làm đi, chuyện định đoạt như vậy. Còn chủ ý chợ bán buôn hải sản của Tiểu Trương không tệ, có điều bây giờ đầu tư vẫn còn quá vội, trước tiên cứ làm kho lạnh, coi như ém quân để chờ thời cơ lập chợ bất kỳ lúc nào.

- Vâng, chỉ tịch Trương nói vậy thì cứ theo thế mà làm.

Trương Thắng không dấu nổi niềm vui, thử một phen không ngờ lại trúng đích:

- Cháu ngoại tôi cũng là người trong thành phố, vừa mới bị thôi việc, chạy tới chỗ tôi kiếm việc làm, tôi bảo nó theo cậu đi xem đất, chọn chỗ thích hợp xây kho lạnh, chuyện nào cần Trương Nhị Đản này ra mặt hộ cậu thì bảo nó làm thay.

Trương Nhị Đản nói tới đó gọi to:

- Thư ký Lục, Lục Nhi đâu... Rát cả họng, đứa nào làm cái cửa còn cách âm chứ? Tiên sư nó.

Ông ta đi về bàn ấn cái chuông, nói vào loa:

- A lô, Lục Nhi vào đây một chuyến.

Rồi quay sang Trương Thắng:

- Sở Văn Lâu là cháu ngoại tôi, nó không hơn cậu mấy tuổi, mấy đứa trẻ với nhau có chuyện gì cũng dễ nói hơn.

Cửa phòng mở ra, cô gái đeo kính lúc nãy đi vào:

- Chủ tịch cho gọi ạ.

- Cô gọi điện cho phòng tại vụ, bảo Sở Văn Lâu lên đây một chuyến.

Từ Hải Sinh vỗ vai Trương Thắng:

- Nhìn thấy phong cách làm việc và khí phách của chủ tịch Trương chưa? Cậu theo thư ký Lục đi đón người đi, Sở Văn Lâu sau này là người phụ trách liên lạc cùng hợp tác với bên chủ tịch Trương đó, phải quan hệ cho tốt.

Trương Thắng đứng lên:

- Chủ tịch Trương, tôi ra đón một chút.

Trương Nhị Đản gật đầu:

- Tốt tốt tốt, đi đi, mấy đứa đọc sách nhiều, bất quá còn trẻ, đọc sách thôi không đủ, phải đem học vấn ra dùng được mới có thể thành tài. Sau này giúp đỡ lẫn nhau.

Cửa phòng đóng lại, Từ Hải Sinh ngồi thẳng dậy hỏi:

- Chủ tịch Trương cũng có ý làm thực nghiệp ở Kiều Tây, sao trước đó không nghe thấy.

- Ài, cây cao đón gió lớn, ra ngoài kia làm ăn thì phải cho nhau thể diện, lãnh đạo thành phố tới tìm tôi, nói gì mà tôi là đại biểu kiệt xuất, cái gì mà nên đi đầu kiến thiết khu khai phát. Vừa vặn thời gian trước có vị lãnh đạo tỉnh tới thị sát, cũng muốn thể hiện tầm nhìn lãnh đạo nên kiến nghị tôi làm cái kho lạnh, để lưu giữ kinh doanh thủy sản. Có điều vụ này đầu tư không phải ít, riêng xây dựng cơ sở đã tốn 5 triệu, còn phải tốn tiền mua đất, vừa vặn cậu tới đây tìm, chủ động cắn câu, ha ha ha. Thế là tôi chỉ cần tốn một ít tiền, lại chiếu cố được thể diện cả hai phía tỉnh thành.

Trương Nhị Đản nhoài người tới phía trước:

- Phải rồi nhóc Từ, hiện tôi đang có mấy hạng mục lớn, tài chính eo hẹp, tôi cần cậu huy động khoảng 30 triệu, thế nào?

Té ra là bên mình tự đâm đầm vào lưới, bảo sao lão già này đồng ý nhanh như thế, dù sao hai bên đều có lợi, Từ Hải Sinh khó xử nói:

- Chủ tịch Trương, thao tác phía tôi khó nhất là dính dáng tới quan hệ nhiều mặt, cần phải cân bằng lợi ích các phía, bây giờ tôi cũng đang đầu tư dàn trải vài hạng mục, nếu rút vốn ra, sẽ tạo thành thất bại dây chuyền.

Trương Nhị Đản gãi đầu:

- Ài, đều tại tôi quá tin bọn Tây lông, số chế phẩm thịt chỉ thu có 10% tiền đặt hàng đã gửi sang, tới giờ bọn chúng vẫn chưa trả số tiền thiếu, tôi đã phái mấy nhóm người đi thúc nợ rồi, giờ nhà máy thuộc da, luyện thép, công ty thủy sản chăn nuôi đều cần khoản đầu tư lớn, khó thật.

Từ Hải Sinh nhíu mày nói:

- Hiện khoản nợ bên ngoài hẳn không chỉ có mỗi phía Nga? Nợ không đòi được, tài chính eo hẹp thì nên thu bớt quy mô, tạm thời không nên xây nhà máy mới, làm sao lại..

Trương Nhị Đản xua tay:

- Không được, không được, mấy hạng mục đó đều là do lãnh đạo tỉnh đề xướng, làm sao có thể dừng.

Từ Hải Sinh cũng chỉ biết cười khổ lắc đầu mà thôi.

*** ***

Cùng ngày Trương Thắng tới chỗ Trương Nhị Đản, buổi sáng Tiểu Lộ đi làm được thông báo qua loa phát thanh nhà máy lên văn phòng giám đốc Quan có việc. Tiểu Lộ thấp thỏm, cô chỉ là nhân viên văn phòng, chức trách chủ yếu là đánh máy, viết thông báo lên bảng tin, chẳng liên quan gì tới quản lý cấp cao, vì sao giám đốc Quan tìm mình? Mình đã mắc lỗi gì sao?

Giám đốc Quan tới nhà máy chưa lâu nhưng đã nổi tiếng là người cực kỳ nghiêm khắc trong công việc, buổi sáng không bao giờ tới sau khi chuông báo vào ca, buổi chiều tan ca vẫn ở còn làm việc.

Tiểu Lộ tới văn phòng giám đốc, văn phòng của giám đốc Quan được xây mới, khác với phòng của các vị lãnh đạo khác của nhà máy chỉ có một gian, phòng này có gian trong gian ngoài, bên ngoài là chỗ làm việc của thư ký, nghe nói đây là kiểu Hong Kong.

Được thư ký nói giám đốc Quan đang đợi, Tiểu Lộ cẩn thận đi vào phòng, thấy giám đốc Quan đang cúi đầu làm việc rất chăm chú không biết cô vào, cô không dám lên tiếng làm phiền, im lặng đứng đợi một bên cửa.

Quan Tiệp Thắng đã nhìn thấy Tiểu Lộ rồi, chỉ giả vờ không chú ý thôi, lúc này đang cầm bản tài liệu vờ đọc, khóe mắt để ý từng cử động của Tiểu Lộ, cùng là đồng phục văn phòng rất bình thường, mặc lên người Tiểu Lộ có cảm giác hoàn toàn bất đồng, toàn thân mang khí chất thanh thuần dịu dàng như ánh nắng ban mai làm người ta nhìn thấy lòng lắng dịu, khuôn mặt nhỏ đẹp như tranh vẽ, hồ sơ ghi đã 22 tuổi, nhưng trông như nữ sinh mười mấy.

Một lúc sau giám đốc Quan mới đặt tài liệu xuống:

- Tới rồi sao?

- Vâng thưa giám đốc.

Tiểu Lộ rụt rè đi lên:

- Ngồi xuống đi.

Giám đốc Quan chỉ vào cái ghế trước bàn làm việc của mình, lấy trong ngăn kéo ra một bản tài liệu, xoay về phía trước cho Tiểu Lộ xem, trên đó có bức ảnh của cô, đều đều đọc:

- Trịnh Tiểu Lộ, làm việc 3 năm 6 tháng … ừm tôi đã đọc hồ sơ của cô, cũng hỏi chuyện vài người, bọn họ đều đánh giá cô rất cao, làm việc chăm chỉ, tịch cực tham gia hoạt động của công ty, hòa đồng với mọi người, năm nào cũng được bầu điển hình thi đua tiên tiến. Mấy tháng trước cô có gửi thư lên ban giám đốc, kiến nghị cách tiết kiệm chi phí hoạt động văn phòng … rất sáng tạo, có khả năng ứng dụng.

- Cám ơn giám đốc.

Tiểu Lộ đứng dậy cám ơn, trước kia cô nhiều gửi thư lần góp ý về hoạt động trong nhà máy, nhưng đều như đá chìm đáy biển, chẳng có chút phản hồi nào, không ngờ giám đốc Quan đọc nó, lại còn đánh giá tốt, cảm giác công việc của mình được thừa nhận, cô cực kỳ vui mừng:

- Ngồi xuống nói chuyện đi, cô có kiến nghị tốt, tôi phải cám ơn mới đúng.

Giám đốc Quan giọng ôn hòa hơn, vừa rồi chỉ một thoáng Tiểu Lộ cúi mình, hắn tình cơ liếc qua nhìn qua cổ áo trễ xuống thấy bên trong là chiếc áo lót trắng viền ren, nho nhỏ như chú chim câu non thôi, nhưng càng say lòng người:

- Hôm nay tôi gọi lên đây là muốn đề nghị cô làm trợ lý hành chính, giúp đỡ tôi xử lý việc hành chính ở nhà máy, tôi tới đây chưa lâu, nhiều việc chưa nắm rõ, cần một trợ lý có trách nhiệm, hiểu công việc nhà máy như cô hỗ trợ.

- Rất cám ơn giám đốc, nhưng mà trong phòng tôi còn nhiều người có thâm niên công tác hơn, rất hiểu chuyện nhà máy...

Tiểu Lộ chưa kịp vui thì lo lắng đã nổi lên:

- Tôi biết, trong quốc xĩ có thâm niên cũng đồng nghĩa là trì trệ, tư tưởng sơ cứng, không cần chú ý đến họ.

Giám đốc Quan hỏi ngắn gọn:

- Cô có muốn góp sức cho nhà máy hay không?

- Thưa giám đốc, có ạ.

- Tốt, cô về viết một bản tổng kết công tác, một bản tổng kết cá nhân, sau đó bàn giao công việc, tới nói với thư ký Lục, cô ấy sẽ chuẩn bị bàn làm việc cho cô trong văn phòng thôi.

Giám đốc Quan đưa ra quyết định cuối cùng:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang