Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 22
chuyện còn chưa tới đâu.

❊ ❊ ❊

Từ Hải Sinh không quên phần Trương Thắng, ngoắc ngoắc tay gọi hai cô gái vóc người đầy đặn tới:

- Tiểu Trương, cậu cũng chơi vui vẻ một chút đi.

Cứ tưởng thoát kiếp nạn này rồi chứ, Trương Thắng lắp bắp nói:

- Không, không cần... Tôi ở ngoài đợi mọi người... Thuận tiện tỉnh rượu chút, uống nhiều.. Hơi khó chịu.

Xã trưởng Giả nghe vậy sắc mặt trở nên âm trầm. Từ Hải Sinh cười lớn đi tới, khoác vai Trương Thắng, nhỏ giọng khuyên:

- Nam nhân mà, ra ngoài chơi là phải hết mình, cậu làm chủ, họ là khách, cậu không chơi, bọn họ yên tâm mà chơi được sao? Đừng để chuyện sắp thành rồi lại đổ bể, đây chỉ là góp vui cho có, không coi là thật, nên làm thế nào, còn không cần tôi phải dạy chứ hả?

Trương Thắng nhìn qua đám cán bộ rõ ràng đang đợi phản ứng phía mình, mồ hôi túa ra từ tóc mai, thuận theo cổ, chảy cả vào áo:

- Giám đốc Từ, tôi...

Từ Hải Sinh trừng mắt lên, ép lời chưa kịp nói ra của Trương Thắng quay ngược lại miệng, giọng càng thêm nghiêm khắc:

- Nên nhớ, hỏng việc rồi tôi coi như tốn chút công sức, còn cậu đang cõng khoản vay lớn trên người đó, không phải không chơi nữa là trả lại tiền được đâu... Ha ha ha, Lão Giả, Tiểu Trương là lần đầu, cậu ấy trước nay chỉ biết nghiên cứu với đồng ruộng, chưa tới chỗ này bao giờ, mọi người khích lệ cậu ấy chút đi.

Xã trưởng Giả mới đổi giận làm vui, biểu hiện Trương Thắng giống con mọt sách:

- Tiểu Trương, ai cũng phải có lần đầu, còn từ chối nữa thể diện mọi người đều khó coi.

- Đúng, Tiểu Trương, cậu không tham gia là chúng tôi giận đó.

- Phận khách làm sao để chủ ngồi nhìn xuông được.

Cả đám dâm ô mỗi người góp một câu, Từ Hải Sinh đưa tay chỉ một cô gái nữa:

- Cả em nữa, hôm nay chăm sóc chú em của tôi thật tốt nhé.

Hai cô gái một rái một phải đi tới khoác cánh tay Trương Thắng đang đứng đờ ra như khúc gỗ.

Từ Hải Sinh cười ha hả:

- Tốt rồi, chúng ta đi thôi.

Nói rồi quay đầu ôm lấy một cô gái đã chọn từ trước đi lên lầu.

Lầu trên rất yên ắng, chỉ có một cái hành lang hẹp chạy dài, hai bên là những căn phòng nhỏ, chiếu sáng bằng những ngọn đèn đỏ mờ mờ.

Trương Thắng mơ mơ hồ hồ bị hai cô gái kéo vào phòng, tới khi thấy một cô gái dưa tay kéo dây váy muốn tuột xuống mới tỉnh lại, mặt đỏ như máu gà, giữ tay cô gái lại:

- Đừng.

Phải nói Từ Hải Sinh chọn người rất khéo, hai cô gái này không chỉ trẻ trung, thân hình cũng rất tuyệt vời, thứ cần trò thì tròn, nơi cần cong có cong, vẫn còn vài phần non nớt, có thể phần nào loại bỏ sự phản cảm của Trương Thắng, y làm sao không có phản ứng, nếu không có thì y là thái giám rồi, nhưng y vẫn không tiếp nhận được.

Không phải y khinh bỉ hay xem thường gì họ, nói một cách công bằng, bọn họ làm việc này tuy không vẻ vang, nhưng là dựa vào vốn tự có của bản thân, không thể chỉ trích họ, không trộm không cắp của ai, đem so với đám quan chức kia, còn tốt hơn nhiều. Vấn đề bản thân y chưa đủ sa đọa, chưa đủ hủ bại, vẫn là chàng trai nhìn đời thấy màu hồng nhiều hơn màu tối.

Hai cô gái tiếp đủ loại khách, chưa bao giờ có ai kỳ quái như Trương Thắng, trông y có vẻ dằn vặt khổ sở chứ không phải làm bộ làm tịch.

Trương Thắng ho một tiếng, ngượng ngùng nói:

- Tôi, tôi không cần phục vụ gì hết, các cô về đi, tôi uống nhiều quá rồi, chỉ muốn ngủ một giấc.

Cô gái bên phải nhớ lời Từ Hải Sinh nói, khúc khích cười sấn tới:

- Anh ơi, tới chốn này chơi, cần gì phải câu nệ như thế.

Cô bên trái uốn éo người, nói:

- Nếu anh sợ bọn em không sạch sẽ, chúng em cũng có bao cao su, hoặc là bọn ép giúp anh bằng cách khác.

Trương Thắng lùi lại, dứt khoát lắc đầu:

- Không cần, tôi thực sự không cần, các cô về đi.

Sắc mặt hai cô gái trở nên khó coi:

- Anh à, nếu bây giờ chúng tôi mà đi sẽ bị quản lý chửi mắng đấy, đám chị em cũng cười nhạo chúng tôi.

- Hơn nữa chúng tôi cũng không thể trả tiền lại cho anh.

Trương Thắng không còn cách nào khác:

- Nếu như vậy các cô cứ ngồi đây cho hết giờ là được, tôi sẽ không tiết lộ ra ngoài.

Hai cô gái nhìn nhau, cảm thấy Trương Thắng hơi quái đản, nhưng chỉ cần không ảnh hưởng tới họ là được, nhún vai mặc lại váy áo, hơi tiếc một chút, anh chàng này rất đẹp trai, hiếm khi gặp được khách như thế.

Đừng tưởng cái nghề bọn họ chỉ cần nằm ngửa ra rồi đếm tiền, gặp được khách bình thường không nhiều, mấy lão già hom hem, đám say rượu hay quịt tiền đã là khá đấy, xui xẻo hơn có thứ biến thái thích trò bạo dâm đánh đập người ta, không thì còn đánh thuốc bọn họ hoặc tự xài thuốc dày vò bọn họ chết đi sống lại, máu nước mắt trong nghề này kể không hết được, vì những kẻ đó biết chúng muốn làm gì thì làm mà không sợ các cô báo cảnh sát.

Trương Thắng lấy ra bao thuốc lá châm một điếu, trong lòng hoang mang, y chỉ muốn kiếm một chút tiền thôi, nhưng cuộc đời phức tạp hơn y tưởng tượng, có thể thấy tương lai nếu muốn làm giàu, sẽ không thể tránh khỏi việc như thế này, có chút thất vọng về cuộc sống …

Hai cô gái ngồi thì thầm với nhau một hồi, thấy Trương Thắng đúng là có tâm sự trong lòng, không làm phiền, chỉ chìa tay ra xin thuốc lá, thế là trong gian phòng u tối có ba đốm lửa lập lòe, bốn xung quanh là tiếng nam nữ rên siết bất tận...

….

Sáng sớm ngày hôm sau Trương Thắng mang theo cái đầu còn ong ong từ bò dậy, mở mắt ra ngơ ngác nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ, mất một lúc mới xác định được chuyện hôm qua không phải là giấc mơ, cũng chẳng kịp hồi tưởng đấu tranh giữ lý trí và dục vọng khi đó, vì y nhớ ra từ đầu tới cuối chưa bàn tới chuyện trọng yếu kia.

Hai cô gái không biết đã đi từ bao giờ, hôm qua y dứt khoát mang chăn đệm ra nằm dưới đất, sau đó nhắm mắt lại, không để ý tới chuyện khác nữa, cuối cùng cũng qua được một kiếp nạn. Trương Thắng không đánh răng rửa mặt, lập tức xuống lầu gọi điện thoại cho Từ Hải Sinh, vừa thông máy là hỏi gấp:

- Giám đốc Từ, chuyện hôm qua của chúng ta đã bàn chưa?

Từ Hải Sinh bật cười:

- Bàn? Chốn này chỉ hợp nói chuyện gió trăng, sao bàn việc khác được?

Trương Thắng cuống lên:

- Cái gì? Vậy phải làm sao?

Nói thế không phải hôm qua ăn uống rồi bỏ tiền bọn họ chơi bời uổng công vô ích à?

Từ Hải Sinh vẫn đủng đỉnh nói:

- Gấp cái gì, tôi tốn bao nhiêu tiền như thế, chẳng lẽ tôi lại không gấp? Cậu càng gấp, người ta càng bóp. Đừng lo, hôm nay cậu tìm Xã trưởng Giả chuyến nữa, chuyện mời khách hôm qua không được nhắc tới một chữ, đừng vòng vo nói thẳng vào chuyện công luôn, chúng ta đã thẳng thắn rồi, ông ta thế nào cũng phải thể hiện thành ý. Nghe xem ông ta nói điều kiện ra sao rồi hẵng tính, trước kia ông ta không bàn là vì chưa rõ thân phận của cậu, hôm qua gặp tôi rồi, tôi nghĩ ông ta sẽ nói tới điều kiện thôi.

Trương Thắng gật đầu hiểu ra:

- Vâng, cứ như thế, anh nghỉ ngơi cho khỏe, tôi qua đó, trở về sẽ mang tin cho anh.

Về phòng tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề, Trương Thắng bắt taxi tới thẳng khu Kiều Tây, lúc này mới có tâm trạng nghĩ tới tướng mạo vóc dáng hai cô gái đêm qua. Nghĩ, nghĩ mãi, đột nhiên vỗ đùi đét một cái làm tài xế taxi giật mình quay sang liếc nhìn. Trương Thắng nghiến răng hối hận:" Đêm qua làm sao mình lại không dám chứ? Nếu như chuyến này làm ăn có sơ xảy gì là vào tù, đến khi ra tù cũng là ông già hom hem rồi, thế không phải là lỗ lớn à?! Trời ơi mình hay chửi mắng Liễu Hạ Huệ ngu, hôm qua lại biến thành Liễu Hạ Huệ"

Cơ mà không phải vẫn còn cơ hội sao? Lần sau còn chuyện tương tự, dứt khoát không lịch sự nữa, một chuyến chơi luôn cả Bật Mã Ôn, nghĩ tới đó bất giác cười hăng hắc, làm tài xế taxi lần nữa đưa mắt liếc y với thái độ rất cảnh giác:" Tên này không phải bị bệnh thần kinh chứ? Đừng có đi xa như thế, tới nơi không trả tiền."

Trương Thắng tất nhiên không quịt tiền taxi, còn hào phóng không cần trả tiền thừa, lúc đầu tiền gửi vào tài khoản, y chắt bóp từng đồng từng xu, ăn không dám ăn, tiêu không dám tiêu, lúc nào cũng ngay ngáy lo trả nợ, nhưng về sau sáng ra, mình tiết kiệm cả chục năm cũng không đủ trả nợ, tất cả trông vào mảnh đất kia, dù sao cũng nợ cả đống tiền rồi, chẳng tiếc gì tiêu thêm một chút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »