Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6450 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 81
ba bước đi câu (1).

❊ ❊ ❊

- Ông chủ.

Ninh Khả Nhi nhìn trán Trác Tân gân xanh chằng chịt, hai mắt lồi ra, dè chừng tránh xa xa gọi:

Quả nhiên "choang" một tiếng, cái ly trong tay Trác Tân bay vèo đi đập vào tường vỡ tan nát, ông ta gào lên:

- Xéo! Xéo! Xéo ra ngoài.

Ninh Khả Nhi vươn tay kéo túi sách, nũng nịu gọi tiếng nữa:

- Ông chủ...

- Xéo đi, để tôi một mình yên tĩnh.

Ninh Khả Nhi thấy ông ta nổi trận lôi đình mất cả lý trí, không chậm trễ nữa, chạy vội ra ngoài.

….

- Giám đốc, tôi thấy nếu ông ta chấp nhận giảm giá như vậy, chúng ta không nên nhập số hàng đó.

Ra tới bãi đỗ xe, Chung Tình cân nhắc rất lâu, xoay người nhìn thẳng Trương Thắng, giọng kiên quyết:

- Vì sao, chúng ta không kiếm được nơi nào bán rẻ hơn nữa đâu.

Trương Thắng xỏ khóa vào ngón trỏ, nhàn nhã xoay tròn, nhìn bộ dạng nghiêm túc của Chung Tình thấy rất thú vị:

- Lúc tôi thấy giám đốc ép giá vô lý như vậy đã nghĩ chuyện làm ăn này không thể thành được, nhưng ông ta rõ ràng có thể chấp nhận giá đó, rất đáng khả nghi. Xem ra số hàng của ông ta không chỉ nhập vào bằng con đường phi chính thống mà quy cách cũng không hợp tiêu chuẩn, chắc chắn là vật liệu chất lượng thấp. Chất lượng vật liệu liên quan trực tiếp tới an toàn công trình, đó là thứ đem xây nhà, một khi xảy ra chuyện biết phải làm sao?

Trương Thắng vẫn cười, đợi cô nói tiếp.

Chung Tình cảm giác Trương Thắng không coi trọng lời mình, nỗ lực khuyên:

- Giám đốc, công ty chúng ta hiện giờ tài chính eo ẹp, nhưng tiền đồ cực kỳ tươi sáng, anh không nên vì tham chút lợi trước mắt mà hủy đi tương lai gấm vóc của mình. Dùng thứ vật liệu đó xây nhà, không khác gì chôn mìn dưới chân, không biết lúc nào phát nổ, chôn vùi chúng ta, nhà thể dục Đông Phong là tấm gương tày liếp đấy.

Trương Thắng nghiêng đầu có vẻ suy nghĩ, sau đó nhún vai tỏ vẻ chẳng bận tâm.

Chung Tình giận tới dậm chân, giọng to hơn:

- Tôi nói nhiều như thế, chẳng lẽ anh không hiểu?

Nhìn Chung Tình cuống lên, Trương Thắng thấy ấm áp, tủm tỉm cười hỏi:

- Nếu tôi cứ mua số hàng đó thì sao?

Chung Tình nghênh đón ánh mắt khiến người ta suy ngẫm của Trương Thắng, trực giác rằng đó là ánh mắt khiêu khích, cắn môi nói rõ từng chữ:

- Giám đốc, nếu anh mua thứ vật liệu đó đi xây nhà, tôi sẽ đi tố cáo anh.

Trương Thắng không ngờ Chung Tình lại nói thế, phì cười:

- Tố cáo tôi?

- Đúng, tôi sẽ tố cáo anh.

Chung Tình quật cường nhìn y chằm chằm, hai người cứ thế nhìn nhau dưới trời đêm, rất lâu, rất lâu sau, mắt Chung Tình như nổi lên lớp sương mù.

Trương Thắng vốn chỉ định trêu đùa Chung Tình thôi, giống như lúc cô ép y đi ngủ, y lại lén thức dậy bật đèn làm việc vậy, bộ dạng giận dữ của Chung Tình hết sức thú vị, không ngờ lần này thấy cô rưng rưng nước mắt, cảm động lan tỏa toàn thân, đi tới, khẽ nắm lấy tay cô, trơn như ngọc, lành lạnh:

- Chị đó, đùa với chị thôi mà, sao chị nghĩ là thật được chứ? Xi mắng sắt thép không đủ chất lượng đem xây nhà, nhưng xây kho lạnh cỡ nhỏ, làm lều thủy sản sẽ không thành vấn đề, giá rẻ như thế, làm sao không mua?

- Hả?

Chung Tình sững sờ chốc lát, nhận ra mắt ươn ướt, vội khịt mũi, cố gắng mở to mắt không cho nó chảy ra, nhưng cảnh vật trước mắt trở nên mông lung, vội vàng hỏi:

- Xây kho lạnh và lều thủy sản?

- Đúng thế!

Trương Thắng cười vui vẻ:

- Kho lạnh của chúng ta đã chật hàng rồi, khách đến phải từ chối, nếu không kịp thời mở rộng quy mô, há chẳng phải lỡ mất cơ hội. Tôi đã tìm hiểu kỹ tài liệu xây dựng kho lạnh, phát hiện ra kết cấu chúng ta dùng trước kia quá tốn kém, chúng ta không cần xây kho lạnh theo tiêu chuẩn xây dựng nhà ở.

- Hơn nữa hiện giờ có phương pháp tiên tiến hơn xây kho lạnh, đó là dùng xốp trộn lẫn với thép màu, kết cấu này chỉ tốn chi phí bằng một nửa xi măng cốt thép, hơn nữa còn có thể dễ dàng tháo rỡ, đem đi nơi khác lắp lại, yêu cầu chất lượng vật liệu không cần quá cao.

- Số vật của Trác Tân không xây được nhà cửa và nhà xưởng, chỉ cần ông ta tha thiết mời khách như thế là tôi đoán chất lượng của nó có vấn đề rồi, song đem xây kho lạnh vẫn dư. Ngoài ra chợ hải sản bắt đầu trù kiến, đều cần vật liệu, hơn nữa kho chứa và mấy lều suốt ngày tinh mùi cá, đầy nước bẩn, cần vật liệu tốt làm cái gì, mái che lại không đổ bê tông. Bây giờ đang thiếu tiền thiếu hàng, tự nhiên Trác Tân dâng tới tận miệng, sao đẩy ra được?

Chung Tình hiểu ra, thẹn quá hóa giận:

- Vậy, vậy sao giám đốc không nói trước cho tôi biết?

- Làm sao tôi biết nhân viên mình thuê còn lo lắng cho công ty của mình hơn cả mình chứ?

Mặt Chung Tình phừng một cái, như có lửa đốt đỏ rực từ cổ tới tai, mím chặt môi, mắt hạnh trợn trừng nhìn y.

Trương Thắng cười hì hì:

- Được, được rồi, lần sau có loại chuyện tương tự tôi sẽ nói cho chị biết.

Chung Tinh chưa nguôi giận, mình lo chết đi được, y thản nhiên như không:

- Là... Là do tôi lập trường không đúng, anh là ông chủ, đâu cần đem kế hoạch kinh doanh nói cho tôi biết.

Không xong, dỗi rồi, đùa hơi quá rồi, Trương Thắng vừa mở cửa xe, nghe vậy quay lại:

- Ai bảo không cần, thời gian qua tôi quan sát, nhận thấy năng lực của chị không giới hạn ở thư ký văn phòng và quan hệ xã hội, trước kia chưa được khai thác mà thôi. Đợi công ty một chút, tôi chuẩn bị phân công chị quản lý kho lạnh hoặc chợ bán buôn, làm giám đốc chi nhánh.

Phạm vi kinh doanh của tài chính Bảo Nguyên rất rộng, cho nên kho lạnh phân ra thành lập công ty con, thuận tiện cho việc quản lý, cũng không để người ta từ kho lạnh suy đoán được quy mô toàn công ty. Chợ bán buôn sau khi thành lập nên cũng áp dụng phương thức công ty mẹ không ty con này.

- Thật sao? Nói vậy là vừa rồi... cậu thử tôi?

Chung Tình mừng rỡ, đó không chỉ là sự tín nhiệm của Trương Thắng với cô, cũng là cơ hội tốt để cô rửa sạch sỉ nhục, tự lập tự cường:

- Đúng thế.

Trương Thắng làm bộ mặt tội nghiệp:

- Ai ngờ chị lại định tố cáo tôi nữa... Thật thương tâm.

Chung Tình lần nữa đỏ mặt, nhưng cô bức thiết muốn biết tính toán cụ thể của Trương Thắng, đứng ra tự đảm đương một mặt, sẽ không bị hiểm lầm như hôm nay nữa, đang định hỏi thì nghe thấy tiếng giày cao gót gấp gáp truyền tới, rồi giọng Ninh Khả Nhi gọi:

- Giám đốc Trương.

Vừa thấy cô gái này, Chung Tình không khỏi nhíu mày, cô trực giác cảm nhận được, Trương Thắng đã cần số vật liệu xây dựng đó như thế mà vẫn dám ép giá tàn bạo không sợ Trác Tân phủi áo bỏ đi, tất nhiên còn có nội tình mình chưa biết, mà chìa khóa của chuyện này, chính là ở cô gái đang vội vàng chạy tới kia.

Vì thế Chung Tình lùi lại một bước nhường chỗ cho Ninh Khả Nhi.

Ninh Khả Nhi như con chim khách khoan khoái, chạy tới bên Trương Thắng, ôm lấy cánh tay y, cười nói:

- Giám đốc Trương đàm phán thật lợi hại, Lão Trác suy sụp rồi.

- Công của cô cũng không nhỏ.

Trương Thắng cười khẽ, lấy từ trong lòng ra một tấm chi phiếu, đặt vào tay Ninh Khả Nhi:

Ninh Khả Nhi mở ra xem, mổm tròn xoe, tức thì hớn hở:

- Giám đốc Trương, anh thật rộng rãi, thế này nhiều quá.

Nói rồi giang tay ôm lấy Trương Thắng, nhón chân, hôn chụt lên má y.

- Cô xứng đáng với số tiền đó, tôi phải về công ty đây, nửa còn lại đợi khi xong việc sẽ trả nốt.

Ninh Khả Nhi đưa đôi mắt sáng lonh lanh nhìn Trương Thắng ngưỡng mộ, giọng ỏn ẻn:

- Vâng, giám đốc Trương lời nói đáng giá ngàn vàng, em tất nhiên là tin rồi. Giám đốc Trương, em định bỏ Trác Tân, nếu anh chịu thu nhận, Khả Nhi vô cùng sẵn lòng ra sức vì anh.

Trương Thắng nửa đùa nửa thật nói:

- Bây giờ tôi chưa có hùng tâm tiến ra nước ngoài, cô là sinh viên ngoại thương chuyên ngành tiếng Anh tới công ty tôi chẳng phải uổng phí tài năng sao?

Ninh Khả Nhi liếc thấy Chung Tình, tủm tỉm cười hiểu ý, không nói tiếp nữa, nũng nịu:

- Vậy đợi giám đốc Trương thuận buồm xuôi gió, đợi em tốt nghiệp rồi, chúng ta có cơ hội sẽ bàn bạc sau.

- Tạm biệt Khả Nhi.

Trương Thắng và Chung Tình lên xe, Ninh Khả Nhi quyến luyến đứng vẫy tay thật lâu, nhìn tới tận khi xe của họ hòa vào dòng xe, mất hút...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »