Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 74
đại công cáo thành!.

❊ ❊ ❊

Tiểu Lộ lại phải lần nữa dỗ dành Trương Thắng:

- Anh đừng giận mà, mai nhất định có rất nhiều bạn bè làm ăn của anh đúng không? Em lại không quen bọn họ, không giúp gì được, ở đó khiến anh vướng bận không toàn tâm toàn ý tiếp khách. Hơn nữa anh ở đâu, trái tim em sẽ ở đó, chỉ có mặt hình thức có quan trọng vậy không?

Nhìn Tiểu Lộ tươi cười, Trương Thắng có giận cũng chẳng phát tiết được, chỉ buông một tiếng thở dài, rầu rĩ nói:

- Anh hối hận trước kia không đưa em vào công ty, giờ khai trương một cái là càng thêm bận, sau này còn mấy thời gian gặp nhau.

Tiểu Lộ ngúng nguẩy:

- Không chịu, anh bận rộn không có thời gian quan tâm tới em, đáng lẽ em phải là người oán trách anh mới đúng, em không nói mà anh đã đầy bụng oán thán rồi. Nếu em suốt ngày bám lấy anh, khiến anh chẳng làm được gì thì anh có thích không?

- Em đó, riêng dựa vào cái miệng này thôi cũng đủ làm người ta mê chết. Cho là em nói đúng đi, em giả vờ một chút, thỏa mãn hư vinh nam nhân của anh không được à? Em nói thế, anh có cảm giác em chẳng coi trọng anh gì hết.

Trương Thắng thấy đến lúc mình phải đánh giá lại Tiểu Lộ mất rồi:

- Không có đâu, em chỉ dùng cách của mình để ủng hộ anh thôi mà, có câu đằng sau lưng mỗi người đàn ông thành đạt có bóng dáng một người phụ nữ sao? Vậy hãy để làm làm người đó, lặng lẽ dõi theo anh, ủng hộ anh, không oán không hận.

Tiểu Lộ nhìn thẳng vào mắt Trương Thắng, giọng êm ái nhưng dứt khoát:

- Em không muốn thành gánh nặng của anh, không muốn anh thấy mệt mỏi vì em.

Trương Thắng biết vết thương xưa tạo nên tính cách mẫn cảm của Tiểu Lộ, ôm lấy vai cô, cảm khái:

- Có được thì ắt phải có mất, đó là cái giá của thành công.

- Thắng..

- Ừ.

Tiểu Lộ mắt dập đờn sáng khóa mặt mắt y:

- Điều duy nhất em lo lắng là, em không thường xuyên ở bên anh, liệu anh có thay lòng đổi dạ, thích người khác không?

Trương Thắng bật cười:

- Làm gì có chuyện đó.

Tiểu Lộ cắn môi:

- Sao không thể, có người nói, nam nhân có thể đổ mồ hôi, đổ máu, chỉ sẽ không bỏ thêm thời gian đợi ngươi. Nam nhân tốt tới mấy cũng không có nhẫn nại, dù ngươi đáng để hắn chờ đợi, hắn cũng sẽ không đợi quá lâu.

Kẻ nào nói linh tinh làm Tiểu Lộ của mình lo âu rồi, Trương Thắng tức giận:

- Ai nói?

- Vương Tam Nương!

Đang định hỏi bà cô tiền mãn kinh khó ở đó sống ở phòng nào, chợt nhớ ra đó là nữ nhân trong truyện của Cổ Long, Trương Thắng cười phá lên, cười tới đau cả bụng.

Tiểu Lộ phồng má giận dỗi, cô nói nghiêm túc, Trương Thắng lại coi là trò cười, cứ cười, cười mãi, rồi đột nhiên vươn tay ra, đưa mặt tới định hôn. Nhưng Tiểu Lộ đã quá quen động tác vẻ mặt của y rồi, vừa mới có ý đồ cô đã giơ tay lên, chặn miệng y lại:

- Đừng, chị Chung Tình còn ở bên cạnh đó.

- Em đó, thật không biết trong cái đầu nhỏ của em chứa những thứ gì nữa, yên tâm đi, anh chỉ yêu một mình em, vĩnh viễn không thay lòng.

Tiểu Lộ nói bằng cả trái tim:

- Em cũng thế, Thắng, em sẽ không bao giờ thay lòng, vĩnh viễn, vĩnh viễn.

Lời nói của Tiểu Lộ làm trái tim Trương Thắng nhảy múa trong lồng ngực, Tiểu Lộ thay đổi thật rồi, ngày càng xinh đẹp hơn, cái miệng ngọt lấy mất cả hồn người ta, đó là điều Trương Thắng muốn cũng là điều khiến y bỗng thấy lo, chuyện giám đốc Quan hôm nay dù sao vẫn như cái gai trong thịt. Lần sau có chuyện tương tự phải làm sao, thời buổi này có bạn trai không khiến người ta chùn bước, thứ đẹp đẽ ai chẳng muốn cướp lấy cho riêng mình, phải tiến thêm một bước xác lập chủ quyền, ý nghĩ này sinh ra là không kiềm nén được nữa.

Gần KTX nữ có một cái hồ nước, không gian thoáng đãng, gió đêm vì thế cũng mạnh hơn, thổi chiếc váy mềm dán lên người của Tiểu Lộ, phác họa ra thân hình yêu kiều tha thướt đồi ngực nho nhỏ gồ lên như hai chiếc bánh bao xinh xắn, hương thơm cơ thể man mác luồn vào cánh mũi, Trương Thắng nhẹ nhàng vòng tay qua eo Tiểu Lộ kéo vào người, dịu dàng gọi:

- Tiểu Lộ …

Thần thái khác thường của Trương Thắng làm Tiểu Lộ quên né tránh, mở to đôi mắt nai trong sáng nhìn y, chỉ khẽ “ừm?” một tiếng.

- Làm vợ anh nhé!?

Tiểu Lộ hoàn toàn không ngờ tới chuyện này, tim đập rộn lên như trống trận, ngây ra nhìn vào đối mắt chứa đầy nhu tình và sự chân thành của Trương Thắng, hàng mi dài khẽ rung động, xà vào lòng Trương Thắng, “ừm” một tiếng nữa nhỏ như muỗi kêu.

Thế nhưng Trương Thắng nghe rõ, nghe rất rõ là đằng khác, một niềm vui sướng vô bờ lan khắp toàn thân, bế xốc Tiểu Lộ lên trong tiếng la hoảng của cô, xoay liền mấy vòng, hét lớn câu của Vi Tiểu Bảo:

- ĐẠI CÔNG CÁO THÀNH!

Ánh trăng, ánh đèn đan xen nhau, nụ cười trên mặt Tiểu Lộ như hoa quỳnh nở trong đêm, mỹ lệ, kiều diễm, mê người.

Trong chiếc Mercedes, không trăng, không đèn, chỉ có khói thuốc lượn lờ như sương mỏng, phủ quanh gương mặt cô, chỉ lộ ra đôi mắt mông lung chỉ có cô đơn trống vắng nhìn đôi nam nữ say trong men tình yêu...

****

Một chiếc Jaguar lái qua cổng chính công ty, xe vừa mở ra, một mỹ nhân nhỏ nhắn mặc áo chui nhũ bạc, váy ngắn màu đen cá tính, nhảy xuống như cảnh trong phim Hong Kong.

- Miệng quạ đen tới rồi.

Trương Thắng cầm ô ra đón, nhìn thấy Tần Nhược Lan oán thán:

- Tv nói hôm nay không mưa, thế mà sáng ra đã mưa ào ào, đều nhờ câu " thiên tai bão tố" của cô đấy.

Cửa kính chỗ lái xe hạ xuống, Lý Hạo Thăng thò đầu ra cười hô hố:

- Đây gọi là quý nhân xuất môn nhiều mưa gió, ha ha ha.

Trương Thắng mặc âu phục đen, tay cầm ô đen, đầu đội mũ phớt đen, vẫn là kiểu trang phục lưu manh Hứa Văn Cường, chỉ thiếu mỗi cái khăn cổ trắng.

Tần Nhược Lan cười hì hì chui vào dưới ô, thân hình nhỏ bé của cô như nép vào lòng Trương Thắng, nghịch ngợm nói:

- Mưa có gì không hay, thủy là tài vận mà.

Trang điểm nhàn nhạt, thanh thoát đáng yêu, thoáng cái đã chui xuống dưới ô, làm Trương Thắng chưa kịp nhìn kỹ khuôn mặt, chỉ thấy mảng da ngực trắng phau phau, xương quai xanh tinh tế, đồng thời mùi nước hoa cao cấp luồn vào cánh mũi, bất giác lòng nhộn nhạo.

Tâm ma sinh ra, liền chẳng thể sái thoát tự nhiên nữa, hơi lùi lại chút né tránh bầu ngực phập phồng kia chạm vào người, làm nửa thân bị lộ ngoài trời mưa, Trương Thắng cố che dấu nói:

- Tài vận chưa thấy, đường xá khu này chưa hoàn thiện, mưa xuống một cái nhiều chỗ lầy lội, buổi lễ cũng không thể tổ chức trong sân nữa.

Lý Nhĩ và Tiêu Tử mỗi người cầm một cái ô đi xuống:

- Đáng đời anh, mời bọn này chỉ gọi điện thoại, vậy mà chuyên môn tới tận bệnh viện mời chị Tiểu Lan, không phải tự chuốc họa vào thân à?

Trương Thắng hơi đỏ mặt, dẫn bọn họ vào trong:

- Sao mọi người tới sớm thế, còn chưa tám giờ cơ mà.

Tần Nhược Lan che miệng ngáp:

- Tôi gọi bọn họ dậy đấy, dù sao cũng rảnh, đội mưa du hành cũng là một loại phong cách mà.

- Sao thế, hôm qua không ngủ ngon à?

Tần Nhược Lan ném cho y một cái lườm, nhấc chân bước lên thảm đỏ:

- Đêm qua tôi trực đó anh hai.

Trương Thằng xì một tiếng:

- Bơn bớt đi, tôi lại chưa thấy cô ngủ trong lúc trực hay sao?

Tiêu Tử nháy mắt với Lý Nhĩ, Tần Nhược Lan lại ngáp cái nữa:

- Đêm hôm qua không ngủ thật, có một bệnh nhân uống say, khi tới bệnh viện toàn thân tím tái, không còn hô hấp nữa, tim cũng ngừng đập, con ngươi mở to khiếp người. Thế là phải hô hấp nhân tạo, kích điện nửa tiếng tim mới đập lại, có điều đầu óc đã tổn thương nghiêm trọng, thành người thực vật rồi.

- Mấy người các cô cũng uống rượu bạt mạng lắm, đó là bài học đấy, sau này phải chú ý, đừng thấy mình còn trẻ mà bất chấp.

Tần Nhược Lan ngáp một cái rõ to, kéo dài giọng nói:

- Lại lên giọng ông anh mẫu mực rồi đấy... Tuân lệnh...

Thấy đám Sở Văn Lâu, Chung Tình đi tới, xua tay:

- Chúng tôi không phải người ngoài, không cần chào đón, Thắng, kiếm cho tôi chỗ để tôi ngủ một giấc, từ bệnh viện tới thẳng đây, vừa mệt vừa buồn ngủ.

Trương Thắng bảo Chung Tình dẫn Tần Nhược Lan lên lầu nghỉ ngơi, ba người Lý Hạo Thăng cười đùa tham quan khắp nơi, hoa chân mua tay bình phẩm chỗ nọ, sửa sai chỗ kia, Trương Thắng đi cùng họ một lúc tới khi Quách Y Tinh tới nói có khách, đành cáo lỗi đi đón.

Mưa rả rích cho tới 9 giờ mới ngừng, giữa không trung treo một chiếc cầu vồng lớn mỹ lệ, Trương Thắng tâm tình sảng khoái, trong tiếng pháo đì đùng, lễ khai nghiệp Cty thực nghiệp tài chính Bảo Nguyên chính thức bắt đầu...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »