Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 96
hại người không lợi mình (1).

❊ ❊ ❊

Thực ra Trương Thắng không có ý tán gẫu dông dài với em gái di động, hôm nay y làm một chuyện hổ thẹn vô cùng, hận không thể kiếm cái lỗ nào đó mà chui xuống, lại không thể nói với bất kỳ ai, cho nên trong tiềm thức rất muốn tóm bừa ai đó giãi bày, nói chung là kiếm việc mà làm để không phải suy nghĩ là được.

Vừa vặn có em gái di động hoàn toàn xa lạ này, làm y có thể nói mà không có gánh nặng nào, nên cứ nói, nói mãi, không ngờ cô gái nghe y vòng vo cho rằng y không định trả điện thoại, còn muốn trêu ghẹo mình, nên cúp điện thoại.

Trương Thắng lắc đầu, lại ném cái di động xuống sô pha, thở dài:

- Con gái bây giờ làm sao thế nhỉ? Không muốn thì thôi, thật là...

Phải nói mặc dù sắp sửa kết hôn tới nơi, nhưng Trương Thắng vẫn không hiểu tâm lý các chị em cho lắm, có điều trải qua chuyện này, lòng y không còn khủng hoảng bất an nữa. Tắt đèn, đi ra ban công, nhìn về phía KTX phía đối diện, phòng Chung Tình đã tắt đèn, nhưng nhìn kỹ phát hiện hình như có chút ánh sáng.

- Chị ấy... vẫn chưa ngủ...

Trương Thắng đưa điếu thuốc lên môi, đến khi thuốc cháy gần hết mới nhận ra, dúi vào gạt tàn, do dự một hồi bấm số của Chung Tinh, vừa bấm xong dũng khí mãi mới tích góp được đã biến mất sạch sẽ, khi tiếng chuông bên kia vừa mới reo thì y lại vội tắt máy.

Chung Tình nghe thấy di động kêu được nửa chừng thì tắt, nhíu mày cầm lên xem, thấy tên Trương Thắng, ngồi thừ ra rồi khẽ mỉm cười, sau đó rón rén đi về cửa sổ, nấp sau rèm nhìn về văn phòng của Trương Thắng, nơi đó tối om, một lúc lâu trong bóng tối có ánh lửa lóe lên rồi tắt, trái tim cô cũng nhảy một cái.

Trương Thắng cầm di động lên rồi lại bỏ xuống, không biết tới lần thứ mấy cũng không có nổi dũng khí để nói một câu hoàn chỉnh: Xin lỗi chị.

Chung Tình ngồi bên máy vi tích đối chiếu sổ sách, di động để trên bàn, thi thoảng lại đưa mắt nhìn, nhưng nó không bao giờ vang lên lần nữa.

******

- Ừ, vậy nói chuyện tới đây thôi, lát nữa tôi tan ca rồi. Ha ha, em gái di động, thích nói chuyện với tôi nhỉ, có phải vì tôi thần bí và hóm hỉnh không?

Trương Thắng cầm di động nói đùa, ba ngày, chỉ vẻn vẹn ba ngày, bọn họ từ kẻ thù trở thành bạn thân thiết không gì không nói, đại khái đây chính là sự ưu việt của phương thức giao lưu qua internet: Anh không có bất kỳ gánh nặng nào, có thể thoải mái thổ lộ suy nghĩ trong lòng, phương thức giao lưu như thế có thể khiến những người hợp ý nhau nhanh chóng tiếp cận đối phương, trở thành bạn bè.

Hiện giờ ai cũng có thể dễ dàng giao lưu với nhau trên mạng, nhưng đó là năm 1997, Yahoo Messenger phải một năm nữa mới xuất hiện, QQ thì phải đợi thêm vài năm, mà Trương Thắng đến di chuột trên máy vi tính cũng thấy nó là điều kỳ diệu nữa là. Vậy là cơ duyên tình cờ, chiếc di động đã thay thế công năng QQ, giúp y lần đầu tiên tán gẫu với người không hề quen biết.

Áp lực công việc, quan hệ xã giao phức tạp, cái gì cũng có thể nói, nghĩ gì cũng có thể nói, nó đã thành phương pháp giúp Trương Thắng hóa giải áp lực công việc.

Thực ra tối hôm sau Trương Thắng nảy lòng từ bi, gọi điện lại cho em gái di động, nói không chấp sự ngang ngược vô lý của cô nữa, muốn trả lại di động.

Cô gái bên kia đang ngắm nghía chiếc Ericsson 388, đó là di động mà em họ cô mua cho, nghe nói chị mình mất di động, thằng lưu manh chó chết nào đó nhặt được không chịu trả, lại còn mỉa mai trêu ghẹo, đứa em họ con nhà giàu cười không đứng lên nổi, khiến em gái di động nổi cơn tam bành.

Thấy sắp gặp tai bay vạ gió, thằng em xui xẻo lập tức nghĩ cách cứu vãn, chạy ra bưu điện, mua ngay cho cô một cái di động mới. Đúng lúc đó em gái di động nhận được điện thoại của Trương Thắng, căn bản không tin lời y, nhận định tên lưu manh mồm mép này muốn ve vãn con gái nhà lành, rống lên:" Đi chết đi!" Rồi cúp điện thoại.

Trương Thăng sau đó gọi điện tới vài lần, lần nào cũng kết thúc trong cãi vã, em gái di động bị thái độ hờ hững bình thản, thi thoảng lại đóng Đường Tăng giáo huấn của y, làm tức mốn điên luôn. Có điều từ đó cô cũng tìm được con đường phát tiết áp lực công việc, tâm tình không tốt là gọi điện chửi Trương Thắng một hồi không cần lý do cũng không chút khách sáo, thế là hai người thành đôi bạn quái lạ.

Lúc này nghe Trương Thắng trêu ghẹo, em gái di động hừ một tiếng:

- Bớt ảo tượng đi, tôi không tìm thấy anh thôi, nếu không tôi đánh anh răng rơi đầy đất, tật nguyền luôn. Biết vì sao tôi muốn tìm anh nói chuyện không? Hừ hừ... Là muốn anh dùng hết tiền còn lại trong máy, cho anh khỏi chiếm lợi của tôi.

Trương Thắng tặc lưỡi:

- Cái này cũng tính toán nữa, nữ nhân đúng là giỏi tính toán.

Em gái di động đắc ý:

- Đương nhiên rồi, số học cấu thành thế giới, số học là tính toán. Nữ nhân giỏi tính toán nhất, cho nên...

Trương Thắng là một thính giả rất tận chức, cho nên thấy cô ngừng lại, vội hỏi tới:

- Cho nên làm sao?

- Cho nên nữ nhân là thế giới.

- Ồ!

Cô gái đời mãi không thấy phản hồi nào khác, tò mò hỏi:

- Có ý kiến bất động sao?

Trương Thắng nhịn cười:

- Không có.

- Coi như anh biết điều.

Trương Thắng đủng đỉnh nói:

- Đương nhiên biết điều, logic của cô đúng mà, cô là nữ nhân, nên cô là thế giới, tôi hoàn toàn đồng ý.

- Hi hi.

- Còn thượng đế tạo ra nam nhân để quản thúc thế giới, tôi là nam nhân, cô là thế giới, cho nên...

Em gái di động không cho y nói hết, "phì" một tiếng, bổ xung:

- Cho nên lưu manh thành tính.

Rồi cúp điện thoại.

Trương Thắng huýt sáo vui vẻ.

Hôm nay tâm tình Trương Thắng rất khoan khoái, vì hôm nay là thứ sáu, cứ cuối tuần y lại lái xe về thành phố, gặp Tiểu Lộ, gặp người nhà.

Ngoài ra cánh tay trái phải của y là Sở Văn Lâu và Chung Tình mặc dù bất hòa, quan hệ với y cũng trở nên phức tạp, có điều ở mặt công tác đều rất có nguyên tắc, không đem tình cảm cá nhân, làm y thở phào nhẹ nhõm.

Từ sau buổi tối ngày hôm đó, Trương Thắng thấy Chung Tình như mèo thấy chuột, luôn tránh né cô. Có điều hai người làm việc trong một công ty, Chung Tình phụ trách 1/3 nghiệp vụ, là tổng giám đốc, Trương Thắng không cách nào tránh mặt được, Chung Tình tự nhiên như không, Trương Thắng thấy thế cũng dần bình thường lại, câu xin lỗi kia không dám nói ra nữa, vì thế luôn có chút áy náy với cô, cũng trách mình hèn, dù sao thì thở phào.

Sở Văn Lâu thì chuyến này nổi giận thật rồi, gặp Trương Thắng luôn mặt nặng mày nhẹ, được cái hắn công tư phân minh, vẫn làm đúng chức trách của mình, nên Trương Thắng không để trong lòng.

Hắc Tử mấy ngày qua thường xuyên tranh thủ thời gian rảnh tới thăm Bạch Tâm Duyệt, mục đích không cần nói, muốn thị uy với Sở Văn Lâu. Tên này xưa nay luôn hung bạo, mười sáu tuổi đã vào trại giáo dưỡng, nổi tiếng vì đánh nhau, công nhân trong lò mổ không một ai dám kiếm chuyện với hắn.

Mặc dù nghe lời khuyên của Trương Thắng và bạn gái, không đi kiếm chuyện với Sở Văn Lâu, có điều mỗi lần tới thăm Bạch Tâm Duyệt, Hắc Tử luôn mang theo con dao mổ lợn, nhìn thấy Sở Văn Lâu là lấy dao ra liếm cười gằn, phối hợp với bộ mặt bợm trợn của hắn, thực sự người non gan dễ són đái.

Hắc Tử cao tới 1m 83, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, tráng kiện như trâu, nhìn thôi đã thấy áp lực, tay lại lúc nào cũng lăm lăm con dao loang loáng, Sở Văn Lâu vừa béo vừa lùn, nên Hắc Tử nhìn hắn không khác gì nhìn một con lợn. Sở Văn Lâu trước kia không biết Bạch Tâm Duyệt có bạn trai kinh dị như vậy, hắn thấy Hắc Tử là tim đập chân run, làm gì còn ý đồ nào với Bạch Tâm Duyệt nữa, nên bề ngoài an phận hơn rất nhiều.

Kỳ thực Trương Thắng cũng thắc mắc lắm, tại sao cô gái lành như cục đất lại thích thằng cha dễ sợ này, có điều tất nhiên là không thể hỏi.

Trương Thắng sau khi hết giờ làm, căn dặn công việc với đội trưởng đội bảo vệ Lý Vịnh Mưu và Sở Văn Lâu, sau đó lái xe về thành phố.

Vốn định rủ cả Quách Y Tinh về cùng, cho nên Trương Thắng lái xe vòng qua lò mổ, mới biết hiện nghỉ hè, Triệu Kim Đậu đưa con về gửi ông bà ở nông thôn rồi, Quách Y Tinh không về nữa, hắn đang cùng đám Hắc Tử ngồi ở quán rượu ngoái cổng lò mồ tán gẫu, thấy tổng giám đốc tới, cả đám giết lợn ùa lên mời rượu, Trương Thắng chạy mất dép.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »