Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 70
thương tâm nan ức (1).

❊ ❊ ❊

Thế là Chung Tình trở thành nhân viên chính thức của Cty tài chính Bảo Nguyên, do cô là thư ký kiêm lái xe, lương sẽ tăng gấp rưỡi, kết quả này làm Trương Thắng, Chung Tình lẫn Sở Văn Lâu đều hài lòng.

Hiện giờ công ty sắp khai trương, công tác chuẩn bị hết sức bận rộn. Sau khi kết thúc tuyển dụng, Trương Thắng tập hợp toàn bộ nhân viên, học theo TV tổ chức một buổi lễ động viên, phấn khích miêu tả quy hoạch tương lai tươi sáng của công ty, cùng phúc lợi của nhân viên, đồng thời cũng nói rõ những khó khăn hiện tại ở giai đoạn sáng nghiệp, mong mọi người đã tới đây, cùng nhau chúng sức sáng tạo ra một tương lai mỹ hảo thuộc về mình.

Những lời khích lệ đó làm toàn bộ nhân viên công ty bước vào tuần trăng mật, bỏ qua xa lạ mới đầu, hợp tác vô cùng hài hòa, ai ai cũng mang một lòng nhiệt tình, tận tâm tận lực làm việc.

Thời gian này Từ Hải Sinh liên tục chạy tới cơ cấu quốc thổ, quy hoạch, vì đợt nhà xưởng đầu tiên sắp xây xong, phải mau chóng chuẩn bị thủ tục đầy đủ để cho thuê, hoặc thế chấp ngân hàng, lấy tiền khởi động kế hoạch kỳ hai. Ông ta vốn chỉ coi công ty này là cái máy ATM vô cùng vô tận, chẳng hứng thú làm thực nghiệp, lại có Chung Tình ở đó, thế là danh chính ngôn thuận biệt tăm ở công ty.

Không có Từ Hải Sinh ở bên cạnh chỉ điểm, Trương Thắng gặp muôn vàn khó khăn, chính điều đó lại thúc đẩy y nhanh chóng trưởng thành, kinh nghiệm dần phong phú, lại có đám Lỹ Hữu, Lý Hạo Thăng giúp đỡ, tự mình gánh vác công ty vẫn làm đâu ra đó.

Sở Văn Lâu đoán bừa ra lai lịch của Chung Tình, cứ luôn tìm cách tiếp cận cô. Trước kia hắn thi thoảng còn về nhà trong nội thành, bây giờ vì Chung Tình ở trong công ty, cho nên hắn chẳng buồn về nhà nữa.

Là cô gái từng trải, Chung Tình sớm nhận ra ý đồ của Sở Văn Lâu, nên ứng phó với hắn chừng mực không nóng không lạnh, vừa không đắc tội với vị phó giám đốc này, lại không khiến hắn hiểm lầm mình có ý tứ khác.

Chung Tình lớn lên trong sự quấy nhiễu của nam nhân, cô phát dục sớm, từ năm mười bốn tuổi đã có vóc dáng mê người, khi đi xe bus thường xuyên bị người ta lợi dụng xe đông đúc sờ xoạng đụng chạm. Lớn lên càng diễm lệ siêu quần, điên đảo chúng sinh, đôi mắt lả lơi trời sinh khiến nam nhân nhìn là khơi lên dục vọng, từ ngôn ngữ tới tay chân, cô bị quấy rối tình dục vô số kể. Sống trong môi trường như vậy, Chung Tình trừ chồng mình, chỉ thất thân với Từ Hải Sinh đã là quý lắm rồi. Vì thế đối phó với một tên chưa bao giờ dụ dỗ nổi cô gái nào như Sở Văn Lâu tất nhiên là dễ như không.

Càng vậy khiến Sở Văn Lâu càng ngứa ngáy, luôn cảm giác Chung mỹ nhân không hề ghét mình, lại không biết phải làm sao để quan hệ hai bên thân thiết hơn.

Ngày mai công ty sẽ mở cửa kinh doanh, Trương Thắng đứng trong văn phòng làm việc, nhìn xí nghiệp thuộc về mình, lòng cảm khái bội phần, bất giác ngâm:

- Vốn chỉ cướp bóc ven đường thôi, ngờ đâu làm giả lại thành thật.

Đó là nguyên văn lời Minh thái tổ Chu Nguyên Chương nói với Lưu Bá Ôn khi ở trên điện Kim Loan, có lẽ ông ấy cũng có cảm giác nằm mơ giống mình.

Không có nhiều thời gian để mà cảm khái, Trương Thắng xem lại danh sách khách mời, cùng chi tiết quá trình khai trương, chợt nhớ ra chưa thông báo với đám Lý Hạo Thăng, địa vị của y ở thương trường chưa đủ tư cách mời cha mẹ bọn họ, mời mấy người bạn này không phải có ý thấy sang bắt quàng làm họ, đơn thuần là hợp tính nhau, muốn họ cùng chia vui thôi.

Đám Lý Hạo Thăng đều nhận lời, biểu thị mai nhất định tới ủng hộ, còn sót lại một người bạn nữa là Tần Nhược Lan không có số điện thoại, Trương Thắng không muốn hỏi Lý Hạo Thăng, tránh hiểu lầm. Nghĩ một lúc thấy nên tới bệnh viện nói một tiếng, sau đó đi gặp Tiểu Lộ. Thời gian qua cả hai đều bận công việc của mình, chỉ có thể liên hệ qua điện thoại, y nhớ nhung hết sức rồi.

Trương Thắng xuống lầu, vừa vặn thấy Quách Y Tinh và Sở Văn Lâu, Chung Tình đang đứng ở trước cổng công ty đang nói gì đó. Quách Y Tinh mặc đồng phục bảo vệ, hông đeo dùi cui điện, bên cạnh có hai bảo vệ nữa thi thoảng nói xen vào, hẳn là đang an bài buổi lễ ngày mai.

Trước khi Quách Y Tinh tới làm việc, Trương Thắng chuyên môn nói cho hắn biết vài chuyện về Chung Tình, dặn hắn gặp Chung Tình đừng thối mồm nói linh tinh. Quách Y Tinh dù thích nói chuyện tục tĩu nam nữ, nhưng cũng rất biết thương hương tiếc ngọc, thấy một mỹ nhân yểu điệu lại có kết cục buồn như vậy, trong lòng cũng thương xót, chửi Từ Hải Sinh bạc tình vài câu, từ sau đó gặp Chung Tinh rất giữ bổn phận, không bao giờ buông một lời bông đùa nào.

Quách Y Tinh còn chưa bình phục, một bên mắt vẫn bầm tím, song công ty đang thiếu nhân lực, làm sao hắn nằm nhà được.

Sở Văn Lâu thấy Trương Thắng đi xuống lầu gật đầu chào bước tới:

- Giám đốc, chúng tôi đang an bài buổi lễ ngày mai, anh muốn bổ xung thêm chỗ nào không?

- Mọi người đã chuẩn bị kỹ càng lắm rồi, tôi không bổ xung thêm gì nữa, tôi phải về thành phố gặp người bạn.

Quách Y Tinh háy mắt:

- Nhớ Tiểu Lộ rồi hả?

Vốn định nói "nhớ chị dâu", cơ mà giờ là giám đốc, trước mặt nhân viên Trương Thắng không thể tùy tiện đùa cợt, hắng giọng nói:

- Chuẩn bị tới đâu rồi?

Chung Tình nhoẻn miệng cười:

- Giám đốc yên tâm, chiều nay tôi đã tới cùng đội nhạc, đội nghi lễ tổng duyệt lại một lần, sẽ không có sai sót gì đâu.

Trương Thắng hài lòng:

- Vậy thì tốt, tôi đi đây, tối sẽ quay về.

Quách Y Tinh hỏi:

- Giám đốc định đi thế nào?

Giao tình thì giao tình, ở công ty không thể công tư bất phân, hắn không gọi thẳng tên Trương Thắng.

- Tôi đi xe bus về, mới hơn 5 giờ, vẫn còn kịp bắt xe bus.

Xe của Trương Thắng tuy đã lấy về, nhưng hiện y đang học lái xe, chưa vững lắm, không thể tự lái một mình:

Chung Tình nhét tài liệu vào tay Quách Y Tinh:

- Xe bus tới khu khai phát chỉ có một tuyến thôi, chuyến xe rất ít, để tôi lái xe đưa giám đốc đi.

Trương Thắng hơi do dự:

- Bỏ đi, chị còn nhiều việc phải làm, không cần phiền thế đâu.

Bảo vệ Kiều Vũ cười hì hì nói:

- Giám đốc thì phải có người đưa người đón, nếu phải bắt xe bus thì mất mặt cả công ty rồi.

- Công việc đã an bài thỏa đáng, thành bại ở ngày mai cả, chúng tôi đứng đây chỉ tán gẫu bớt căng thẳng thôi, không có việc gì cả. Để tôi đưa giám đốc đi, tôi còn kiêm chức lái xe mà.

Trương Thắng nghe vậy không từ chối nữa.

Hiện giờ mấy con đường chính dẫn vào khu khai phát đã được thành phố dùng tốc độ nhanh nhất làm xong, đường xá bằng phẳng rộng rãi, xe cộ lại chưa nhiều, một số trường dạy lái xe dùng nó làm bãi tập lái miễn phí, trên đường đi thường thấy những chiếc xe cắm cờ tập lái đi chậm như sên bò.

Chung Tình lái xe rất vững tay, đường tốt xe đắt, nên đi rất êm, Trương Thắng mệt mỏi suốt cả ngày, định hút điếu thuốc thả lỏng, vừa mới lấy điếu thuốc ra, cửa sổ xe đã từ từ hạ xuống. Trương Thắng tán thưởng liếc nhìn Chung Tình, bật lửa rít sâu một hơi, nicotin thấm vào trong thân thể, mỏi mệt như tan đi không ít. Gió từ cửa sổ lùa qua tóc,Trương Thắng nheo mắt lại nhìn con đường phía trước, đất hai bên đường đã dựng lên một số nhà sưởng, không ít công trường vẫn đang tất bật thi công, cảm giác thỏa mãn tràn ngập trong lòng.

Xe đi lên đường quốc lộ chạy quanh thành phố, đường vắng vẻ tới bất ngờ.

Trương Thắng quay đầu nhìn Chung Tình, cô mặc váy ngắn hai màu đen trắng đan xen, vì tư thế ngồi, mép váy cuốn lên một đọn, khoe ra cặp đùi săn chắc, làn da trắng hồng khoe sắc màu khỏe khoắn dưới tất lụa trong suốt.

Thân trên mặc chiếc áo màu nhũ bạch, không có cúc, chiếc áo lót nâng ngực làm bầu ngực vốn bắt mắt càng thêm thu hút, đúng là quả đào đang độ chín mọng chỉ chực hái. Một thiếu phụ diễm lệ như vậy đi cùng, chẳng may Tiểu Lộ nhìn thấy thì không hay, Tiểu Lộ không phải cô gái thích ghen tuông vô lý, nhưng không có nghĩa là Trương Thắng có thể tùy tiện không nghĩ tới cảm thụ của cô, Trương Thắng thấy mình suy nghĩ thiếu chu toàn rồi, lúc nãy nên từ chối mới đúng.

Chung Tình chuyên tâm lái xe, nhưng khóe mắt vẫn chú ý tới Trương Thắng, thấy y nhìn mình được một lúc rồi, quay đầu sang.

Nếu không nói gì thì thành nhìn trộm rồi, Trương Thắng cười:

- Chị lái xe tốt thật.

Khóe môi Chung Tình cong lên, nhưng không cười được, xe đi thêm một lúc mới nói:

- Anh ta dạy đấy.

- Ừm...

Trương Thắng hàm hồ đáp, không rõ "anh ta" là Từ Hải Sinh hay chồng cũ của cô, nhưng đoán chừng khả năng đầu cao hơn, nếu là kẻ đã hoàn toàn tuyệt tình tuyệt nghĩa như Dương Qua, Chung Tình đã không khó nói ra như vậy. Y quay đầu ra ngoài hút thuốc, không khí trong xe bỗng trở nên lúng túng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »