Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 45
mượn gà đẻ trứng, lấy trứng sinh gà (2).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng nghe mà trợn mắt há mồm, đồng thời trống ngực cũng đập liên hồi, y chưa bao giờ nghe nói tới thủ đoạn huy động vốn liên hoàn như thế, nhưng y biết, nhưng điều Từ Hải Sinh nói hoàn toàn có thể thực hiện.

Từng chạy vay vốn ngân hàng, Trương Thắng biết khoản vay có thế chấp là ngân hàng dễ phê duyệt nhất, dưới đại thế kinh tế quốc gia phát triển phi tốc thế này, quản lý tiền tệ tương đối thả lỏng, hạn ngạch vốn vay không ngừng được điều chỉnh tăng, thêm vào chính phủ ngả về phía khu khai phát, loại thao tác này bình thường còn có tính khả thi tám phần, huống hồ Từ Hải sinh có rất nhiều bạn bè, càng không có vấn đề.

Nhưng trong lòng Trương Thắng thấy có cái gì đó không ổn, rốt cuộc không ổn ở chỗ nào lại không nghĩ ra được, hỏi:

- Nếu muốn sản xuất thật thì đó là công việc yêu cầu kỹ thuật, tôi lại chẳng hiểu gì, liệu có làm được không?

Từ Hải sinh ung dung hỏi lại:

- Ai nói chúng ta nhất định phải làm nhà máy sản xuất?

Trương Thắng không hiểu:

- Anh Từ, anh vừa xây dựng nhà máy, lại mua thiết bị máy móc, không phải sản xuất hàng hóa thì là gì?

Từ Hải Sinh kiên nhẫn điểm:

- Chỉ đợi đất tăng giá thì không đáng kể, chúng ta phải biến mảnh đất đó thành chậu gom vàng, để tiền vốn càng ngày càng lớn, như thế mới tận dụng trọn vẹn được mỗi phần giá trị của mảnh đất. Thứ chúng ta thực sự cần bỏ ra chỉ là tiền khởi động nhà xưởng kỳ đầu, thông qua thao tác hợp lý, tài chính xây dựng tiếp theo sẽ cuồn cuộn đổ vào. Nhà xưởng xây xong theo thời gian trôi đi không ngừng tăng giá, cho thuê hoặc bán đều tiến lui tự nhiên. Còn về phần máy móc cơ khí, khi vô dụng thì đem thế chấp, tất cả chỉ là để chuỗi tài chính liên tục không đứt đoạn, đó là thủ đoạn tiền sinh tiền..

Trương Thắng tựa hiểu tựa không, có chút hoa mày chóng mặt, trong lòng sôi trào kích động, chút bất an mơ hồ kia chẳng biết bị ném đi đâu rồi.

Từ Hải Sinh không gạt bỏ được Trương Thắng để độc chiếm mảnh đất, liền kéo y lập công ty cùng làm, đối với chàng trai thành thật có tình nghĩa, quan trọng nhất là thiếu hụt kinh nghiệm kinh doanh như vậy, Tử Hải Sinh tự tin nắm chắc khống chế toàn bộ công ty. Cho nên công ty để Trương Thắng làm đại biểu pháp nhân, kỳ thực cũng là một loại né tránh nguy hiểm của những kẻ đầu cơ lão luyện như ông ta, có lợi ông ta ăn miếng lớn, có nguy hiểm thì Trương Thắng giơ đầu chịu báng, nhất cử lưỡng tiện.

Loại chuyện này rất phổ biến ở đầu thập niên 90, những phần tử đầu cơ mở công ty vỏ bọc, kiếm mấy người nông dân không biết chữ lừa gạt họ làm chủ tịch kiêm đại biểu pháp nhân, loại chủ tịch mù tịt như vậy tất nhiên do những kẻ đầu cơ mặc sức bài bố, một khi xảy ra chuyện con rối liền bị vứt bỏ. Về mặt pháp luật không làm gì nổi loại sâu mọt này.

Nhưng đây cũng là trò đùa với lửa, vì con rối kia về mặt pháp luật gánh toàn bộ trách nhiệm, tương ứng có đầy đủ quyền lực pháp luật được bảo hộ, cho nên không khống chế được thì trộm gà không xong còn mất nắm thóc, khả năng bị con rối cắn ngược lại không phải không có.

Chỉ là trong mắt Từ Hải Sinh, loại chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, Trương Thắng có trưởng thành, tiến bộ đến đâu cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ông ta, huống hồ vài ba năm sau, lúc đó mượn được gió đông đã kiếm khẳm rồi, hai người đường ai nấy đi, còn về phần công ty rỗng ruột kia thì ai thích cho người đó. Hai người trong bàn cờ cuộc đời này đã định sẵn hợp tác cùng lợi, phân ra thì thua.

Trương Thắng hưng phấn tới đỏ mặt, sự khao khát đối với thành công và tài phú không qua được mắt Từ Hải Sinh, tủm tỉm cười nói tiếp:

- Giờ là câu hỏi thứ hai của cậu, làm sao để chỉ lãi không lỗ, tôi trả lời thẳng, không có cách nào hết. Người có suy nghĩ như thế là kẻ vô dụng nhất, không dám gánh vác chút nguy hiểm nào thì chẳng làm nên được trò trống gì.

Kệ Trương Thắng đỏ mặt tía tai, ông ta vẫn tiếp tục:

- Loại người đó cũng chẳng ai muốn cộng tác, khi làm một việc, phải nghĩ cách làm sao tạo ra hoành cảnh có lợi nhất cho bản thân hoàn thành nó, chứ không phải muốn người khác hứa mình sẽ không tổn thất gì mới đi làm. Tâm thái đó không ai tin tưởng được.

Trương Thắng đứng lên, nghiêm túc nói:

- Anh Từ, không cần nói nữa, anh nói đúng, tôi cẩn thận từng li từng tí quen rồi, đó là thói xấu, từ hôm nay trở đi, nó không thuộc về tôi nữa. Anh nói xem làm sao mới có thể sáng tạo hoàn cảnh cơ lợi nhất, mong được anh chỉ bảo.

Từ Hải Sinh hài lòng gật đầu:

- Tôi chỉ dẫn dắt cậu nhập môn, nhiều thứ cần dựa vào bản thân tự hiểu ra. Cậu cũng không cần tự xem nhẹ bản thân, cái gọi là anh tài trời sinh chỉ là nhảm nhí, từ cổ chí kim, các nhân vật lớn đều từng ngây thơ, đều từng ấu trĩ, từng phạm sai lầm tức cười, chỉ là sau khi bọn họ thành công, không còn ai nhớ tới những sai lầm đó nữa. Khi tôi mới vào xã hội cũng là ngô nghê lắm, còn không được chững chạc vững vàng như cậu bây giờ... Ngồi đi, ngồi xuống rồi nói chuyện.

Đợi Trương Thắng ngồi xuống rồi, Từ Hải Sinh khép mắt hồi tưởng một lúc, nhưng không nói ra:

- Tôi cũng vừa mới có một ý tưởng còn chưa hoàn thiện, có điều nói với cậu cũng được. Cần phải tránh nguy hiểm hết mức, cậu không thể làm một mình, dù sao cậu không có kinh nghiệm làm ăn, cần có người nâng đỡ.

- Không phải còn có anh đấy sao, cho dù chúng ta làm nhà máy, chức chủ tịch cũng nên do anh làm mới phải, dù sao mảnh đất đó anh chiếm phần hơn.

Từ Hải Sinh xua tay:

- Không, không, không, như thế không được. Thắng, có biết vì sao tôi rời khỏi nhà máy mà chẳng chút bận lòng không? Tôi và một số người bạn hiện đang có vài thao tác ở thị trường vốn, trước kia tôi lo cả hai đằng, bây giờ có thể tập trung tinh lực vào phương diện này, một mình quản lý xí nghiệp, thế nên tôi không muốn lại chia sức ra nữa. Có điều cậu yên tâm, cái nhà máy này tôi cũng chiếm một nửa, sẽ không khoanh tay ngồi nhìn đâu.

Trương Thắng gật đầu:

- Vậy phải thao tác cụ thể ra sao?

- Trước tiên chúng ta phải thành lập công ty, cái tên phải vang dội hoành tráng, mang theo hơi thở của khu cao tân. Công ty mới thành lập thiếu uy tín và mối quan hệ, chúng ta có thể lôi kéo một xĩ nghiệp lớn tham dự cổ phần, cái chúng ta cần là danh tiếng của họ. Đó chính là xé da hổ làm cờ, phải tận lực nâng cao sức ảnh hưởng của công ty, làm ăn đừng quá thành thực.

- Bước thứ hai là tận dụng triệt để chính sách ưu đãi của nhà nước, tài chính đăng ký càng lớn, chính sách ưu đãi càng nhiều. Hiện giờ có công ty chuyên môn thay thế chứng nghiệm tài chính, sau khi chứng nghiệm tài chính xong sẽ rút vốn đi, chỉ giữ lại chi phí nhất định, tài chính đăng ký của chúng ta không đủ, nên cẩn công ty như thế hỗ trợ.

- Thứ ba, nếu như có thể thành lập xĩ nghiệp liên doanh với nước ngoài, ưu đãi các phương diện như tỉ suất thuế sẽ rất lớn, vợ tôi bây giờ là Hoa kiều, tôi có thể bảo cô ấy đăng ký một công ty nước ngoài, dùng danh nghĩa công ty ấy đầu tư vào, chỉ cần vốn nước ngoài chiếm trên 25% chúng ta sẽ thành công ty liên doanh với nước ngoài rồi.

- Thứ tư, cậu là đại biểu pháp nhân của công ty, phải gây dựng tốt hình ảnh, làm quen với một số đại lão thương trường, từng bước mở rộng quan hệ, tạo dựng chỗ đứng. Vài năm sau, ai có thể nói sẽ thương trường không xuất hiện một ngôi sao mới tên Trương Thắng chứ?

Nói chuyện một buổi với Từ Hải Sinh khiến Trương Thắng nhiệt huyết sục sôi, hận không thể thực hiện ngay lập tức. Từ Hải Sinh hứng thú nhìn y, ánh mắt có một loại đắc ý nhất thiết nắm trong lòng bàn tay.

Bàn xong công việc, Từ Hải Sinh bật TV lên, chuyển sang kênh mấy lần, chỉ màn hình gọi:

- Nào nào, Thắng, lại đây xem đi, người mặc âu phục màu lam kia chính là tổng giám đốc Trương của tập đoàn Bảo Nguyên, cậu vào thương trường nhất định phải làm quen với ông ta. Công ty mà tôi muốn kéo vào lập cổ phần chính là Bảo Nguyên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »