Có những việc tuy đã nói từ rất lâu, nhưng xét trên dòng thời gian thì thực tế mới chỉ trôi qua một chút ít.
Khi Grindelwald quay lại Hogwarts, Dumbledore thực chất vẫn chưa đi ngủ.
Bởi vì Arthur Weasley vừa mới rời đi không lâu.
"Trông ông có vẻ không được khỏe, lại có chuyện gì xảy ra sao?"
Grindelwald bước vào văn phòng của Dumbledore, vốn chẳng bao giờ cần thông báo, hoặc là cứ thế đẩy cửa đi vào, rồi nhìn thấy Dumbledore đang ngồi sau bàn làm việc, đưa tay day day mắt.
"Ông về rồi à." Dumbledore hắng giọng: "Không có gì đâu, chỉ là tối qua gặp gỡ Weasley một chút. Thằng nhóc Jon đó lại đang bày vẽ mấy trò kỳ quái, lần này nó tìm đến Arthur, nên Arthur mới đến hỏi ý kiến của tôi."
"Vậy ý ông thế nào?"
Grindelwald rất chu đáo rót cho Dumbledore một tách trà nóng, rồi dùng ma lực làm giảm bớt nhiệt độ, lúc này uống vào là nhiệt độ thích hợp nhất.
Dumbledore nhận lấy nhấp một ngụm, ông phải thừa nhận rằng sự tỉ mỉ của Grindelwald không ai sánh bằng. Sự tỉ mỉ này, bất kể dùng vào việc gì, đều có thể đạt được mục đích mà ông ta muốn. Những chuyện ngày xưa là vậy, bản thân ông bây giờ cũng thế.
Ai mà không đắm chìm trong sự dịu dàng cơ chứ?
Dù biết rõ sự dịu dàng này có thể lấy đi mạng sống của mình, ông vẫn sẵn lòng chìm đắm trong đó.
Dẫu sao vào lúc này, ông cũng không còn nhiều vướng bận nữa. Trách nhiệm mà ông cần gánh vác đã có người tiếp quản, còn người em gái ông canh cánh trong lòng nhất, cũng sắp được tái sinh trong thế giới của Helga. Nếu bây giờ còn điều gì có thể lay động sợi dây tâm hồn ông, thì đó chỉ có thể là Grindelwald.
Nếu những điều Grindelwald nói có thể thực hiện được, họ thậm chí có thể tránh được rất nhiều chuyện sắp tới, rồi bắt đầu lại một cuộc đời mà năm xưa họ chưa làm được.
"Còn có thể là ý gì nữa? Trong tình cảnh này, tôi đương nhiên ủng hộ mọi quyết định của Jon. Đã giao phó hết những việc này cho nó rồi, bất kể nó muốn làm gì, chỉ cần có thể hoàn thành những việc cuối cùng này, xem như tôi cũng không còn vướng bận gì nữa."
"Dù cho thủ đoạn của nó có quyết liệt đi chăng nữa sao? Giống như tôi ngày trước vậy."
"Quyết liệt hay không không quan trọng. Bao nhiêu năm nay không làm nên chuyện, biết đâu chính là vì chọn sai cách. Nếu tôi có thể làm được, thì chuyện này đã thành công từ lâu rồi, chẳng cần phải đợi đến tận bây giờ."
Dumbledore rõ ràng đang tự trách mình, nhưng so với những việc ông chưa hoàn thành, Grindelwald lại thấy quãng đời mà ông bỏ lỡ mới là đáng tiếc nhất.
Dẫu sao chuyện ông bận tâm vốn chẳng liên quan gì quá nhiều đến bản thân ông. Ngay từ đầu, mục tiêu mà hai người họ đặt ra chưa bao giờ bị phá vỡ. Ngày đó phương pháp của Grindelwald quả thực hiệu quả hơn, nhưng người chiến thắng lại là Dumbledore – kẻ lựa chọn sự thay đổi ôn hòa. Dumbledore đại diện cho lợi ích của vô số người không muốn thay đổi.
Vấn đề hiện nay là lợi ích mà Jon đại diện cũng gần giống với Grindelwald ngày xưa. Cậu không tin vào những gia tộc có truyền thống cổ xưa, chỉ tin vào chính mình, hoặc nói đúng hơn là chỉ tin vào những người và lực lượng do chính tay mình đào tạo, nhiều nhất là thêm một Hội Phượng Hoàng. Còn những thứ khác, nếu muốn cậu tin tưởng thì quả là chuyện không thể nào.
Người này, lòng đề phòng rất nặng.
Có lẽ ngay cả bản thân Jon cũng không nhận ra mình lại đa nghi đến thế, nhưng dù có nhận ra, cậu cũng chưa chắc đã bận tâm.
Sự việc bày ra trước mắt, nếu cậu không làm thì đương nhiên cũng chẳng có ai làm. Mà một khi cậu đã chọn làm, nghĩa là chuyện này có thể giải quyết được.
Đôi khi, trách nhiệm xuất hiện không phải vì định mệnh xui khiến, mà là vì không còn cách nào khác.
Đối với Dumbledore, Jon là phương án dự phòng, còn phương án đầu tiên chính là bản thân ông. Chỉ là giờ đây ông đã già, không còn đủ sức mạnh để giải quyết chuyện này, nên đương nhiên buộc phải chọn phương án dự phòng.
Đối với Jon, đôi khi muốn đạt được sự tiến bộ thì buộc phải làm một vài việc.
Cậu không phải không hiểu suy nghĩ trong lòng Dumbledore, chỉ là đôi khi, con người ta không có sự lựa chọn, dù đã đạt đến địa vị như cậu cũng không có ngoại lệ.
Dẫu sao đối mặt với một tập thể ngoan cố không chịu phát triển, có đường để đi đã là một điều may mắn. Trong tình cảnh này mà còn muốn đòi hỏi quyền lựa chọn thì thật sự là quá tham lam.
Nhưng cậu vốn dĩ là kẻ tham lam, tư bản nào mà chẳng tham?
Dù không thể lựa chọn, nhưng cậu có thể mở rộng con đường của mình trong khả năng cho phép.
Ví như việc cậu đang làm bây giờ.
Sự xuất hiện của Ma Võng là món quà tương lai dành tặng cho cậu, nó tồn tại trong tâm trí cậu nhưng lại là món quà do rất nhiều người tạo nên. Chỉ là cậu không ngờ việc xây dựng Ma Võng lại thuận lợi đến thế. Những việc vốn định làm thì không làm được, nhưng lại vô tình tạo ra một kênh mới.
Một kênh để đạt được sự thay đổi.
Nhưng dù có hai vị phù thủy huyền thoại và một Jon có sức mạnh tiệm cận họ, cái khối hợp lực sức mạnh này vẫn chưa đạt đến mức mà Jon mong muốn.
Phạm vi bao phủ của nó quá nhỏ, chỉ riêng giai đoạn hiện tại, dù chỉ bao phủ toàn bộ Hogwarts thôi cũng đã tỏ ra khá chật vật.
Dẫu sao độ khó của phạm vi bao phủ không phải là trực quan, mà được quyết định bởi các cá thể độc lập trong phạm vi đó.
Người càng đông, khó khăn càng nhiều.
Vì vậy Jon luôn không cho phép Ma Võng mở rộng phạm vi bức xạ ra ngoài. Ma Võng hiện tại còn quá mong manh, một khi có quá nhiều nút thắt, rất có thể sẽ làm phân tán ý thức hy sinh. Thứ cậu cần bồi dưỡng bây giờ là một ý thức kiên cố, có thể giữ vững cốt lõi của Ma Võng, giống như ý thức thế giới vậy. Ý thức này cần phải làm được rất nhiều việc, như thế mới đảm bảo được sự ổn định của bản thân Ma Võng.
Nếu không, chẳng biết ngày nào đó nó sẽ vỡ tan.
Tuy nhiên việc này vẫn còn chút thời gian, tin rằng trong hai năm trước khi Dumbledore rời đi, cậu hẳn có thể hoàn thiện Ma Võng đến trạng thái ổn định sơ bộ.
Chính vì thời gian còn dư dả nên việc này có thể tạm gác lại một chút.
Còn hiện tại, cậu phải đối mặt với một việc khác.
Cậu phải xử lý Anthony và Laura.
Bên tai truyền đến âm thanh, dưới sự bao phủ của trường lực, tiếng bước chân ngày càng gần. Cậu biết Lenna đã đón người về rồi, nên đã điều chỉnh trạng thái, chuẩn bị gặp lại người bạn cũ đã lâu không gặp này.
Ngón tay cậu gõ nhẹ lên bàn, và cùng với khoảnh khắc cậu ngừng gõ, cánh cửa văn phòng từ bên ngoài bị đẩy ra.
Anthony và những người khác bước vào.