Có kinh nghiệm cải tạo cho Filch từ trước, cộng thêm sự hỗ trợ của Calady, quá trình lần này thuận lợi hơn nhiều so với lần trước. Đặc biệt là khi bản thân ma lưới đã tốt hơn trước, tiến trình lần này trở nên nhẹ nhàng và nhanh chóng một cách rõ rệt.
Hơn nữa, Jon còn nhạy bén cảm nhận được sức mạnh huyết mạch của gia tộc Hufflepuff từ trong cơ thể cha mình. Thứ sức mạnh đó tuy yếu ớt nhưng đã bắt đầu xuất hiện.
Phải nói rằng, đây là một dấu hiệu vô cùng tốt. Sự truyền thừa huyết mạch của một gia tộc không thể chỉ dựa vào nỗ lực từ nguồn gốc huyết mạch. Sức mạnh của Helga dù có nâng cao đến đâu cũng chỉ là thành tựu của riêng bà, sức mạnh huyết mạch sẽ bị suy yếu dần qua từng thế hệ truyền thừa, vì vậy những thứ như độc dược tinh luyện trở nên vô cùng cần thiết.
Chỉ là quá trình chế tạo thứ đó cực kỳ đắt đỏ, nhiều nguyên liệu lại không dễ kiếm, Jon cần một bậc thầy độc dược.
Nhìn ông Smith đang lơ lửng giữa không trung, tận hưởng trạng thái vui sướng khi sức mạnh đột ngột nảy sinh trong cơ thể, Jon bỗng nhớ tới phòng thí nghiệm sinh học mà Seshat đã từng nói với cậu.
Theo kinh nghiệm chế tạo độc dược tinh luyện lần trước, không nhất thiết phải cần một bậc thầy độc dược sử dụng ma thuật để luyện chế, một nhân viên thí nghiệm thành thạo thực ra cũng có thể làm được.
Suy cho cùng, việc pha chế độc dược là sử dụng vạc thép để chiết xuất ma lực, xét về thiết bị chiết xuất, xã hội Muggle còn tiên tiến hơn xã hội phù thủy rất nhiều.
Hơn nữa, chẳng cần kế hoạch phiền phức nào cả, gia đình cậu vốn đã có tiềm lực tài chính trong xã hội Muggle, việc dùng nguồn lực đó để xây dựng một phòng thí nghiệm là điều quá dễ dàng.
Khi ông Smith từ trên không trung hạ xuống đất, từ trạng thái hân hoan trở về tâm thế bình thường, Jon thậm chí đã chọn xong địa điểm cho phòng thí nghiệm mới của mình.
Ngay tại căn nhà cũ nơi họ từng sống ở Greenwich, chỉ cần qua cải tạo bằng ma thuật, nơi đó chắc chắn là phù hợp nhất.
Mà việc này, đương nhiên vẫn phải giao cho cha cậu thực hiện.
"Nhưng trước đó, có lẽ cha cần đi chọn một chiếc đũa phép. Con nghĩ ở trong nước không phù hợp lắm, thân phận của cha hơi khác biệt, không phải phù thủy bẩm sinh mà là nhờ con can thiệp mới trở thành phù thủy. Tuy nhiên, kiếm một chiếc đũa phép cũng không phải vấn đề gì khó khăn."
"Nhắc mới nhớ, thời điểm này chính là lúc thích hợp để đi du lịch. Vì con đã trở về rồi, vậy cha và mẹ hãy đi du lịch châu Âu một chuyến đi."
Jon không hề đưa ra lựa chọn thứ hai, trực tiếp sắp xếp mọi thứ cho ông Smith. Mà ông Smith đối với những chuyện này cũng không hiểu rõ lắm, nên tự nhiên cũng không phản đối.
Nhìn cha rời khỏi thư phòng của mình, Jon bảo Calady dọn dẹp đống tro tàn để lại trên sàn, rồi tự mình trở về phòng ngủ.
Một thời gian nữa cậu có lẽ sẽ tiếp xúc với Dumbledore, đi làm quen với những người trong Hội Phượng Hoàng. Dù sao cậu cũng đã có giao thiệp với Rank, đối với các thành viên Hội Phượng Hoàng, thân phận của cậu không còn là bí mật.
Huống hồ, vốn dĩ cậu cũng chẳng định biến thân phận của mình thành một bí mật hoàn toàn.
Lịch trình hôm nay là —
Jon lật cuốn sổ tay của mình, trên đó viết hai chữ "Huấn luyện".
Vì vậy, việc cần làm tối nay là huấn luyện nâng cao.
Chính xác mà nói, là khai thác bản năng tiềm ẩn trong huyết mạch để đạt được năng lực nhìn thấu vận mệnh.
Đây là năng lực mà huyết mạch Huyền Điểu bẩm sinh ban tặng cho cậu.
Cậu muốn nhìn xem vận mệnh của chính mình rốt cuộc sẽ như thế nào.
Mang theo suy nghĩ đó, Jon nằm vào trong chăn. Dù là đêm hè, cậu vẫn đắp một lớp chăn không hề mỏng. Calady từng muốn đổi cho cậu một chiếc chăn khác, nhưng đã bị cậu từ chối.
Bởi vì khi vận dụng sức mạnh huyết mạch, cậu thường xuyên cảm thấy cơ thể vô cùng lạnh lẽo. Đó là cái lạnh đến từ chính huyết mạch, sức mạnh hiện tại của cậu vẫn còn quá yếu, mạo hiểm nhìn thấu vận mệnh đương nhiên sẽ phải chịu một chút phản phệ. Chỉ cảm thấy lạnh lẽo thôi đã là sự phản phệ rất nhẹ rồi.
Jon nhắm mắt lại, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
---❊ ❖ ❊---
Chìm vào giấc ngủ không phải là ngủ thật, mà là sự khởi đầu của quá trình huấn luyện. Sau khi hành trình trong làn sương mù mịt mờ kết thúc, Jon rơi xuống một nơi không hề quen thuộc.
Và trong hình ảnh phản chiếu từ một tấm biển số nhà vỡ nát bên tay phải, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng một mặt đồng hồ đang chạy ngược chiều kim đồng hồ.
Đó là đồng hồ đếm ngược cho lần nhìn thấu vận mệnh này của cậu.
Trước khi đếm ngược kết thúc, cậu phải rời khỏi huyễn cảnh này, nếu không sẽ bị mắc kẹt ở đây không thể thoát ra được — mà suy cho cùng, việc nhìn thấu vận mệnh thực ra không thể thay đổi bất kỳ hướng đi nào của vận mệnh, chỉ có thể giúp Jon tìm ra những lựa chọn tốt hơn ẩn giấu trong đó mà thôi.
Bây giờ cậu muốn nhìn xem, trong khoảng thời gian sắp tới, rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra?
Còn tòa kiến trúc trước mặt này, cậu đã nhìn rõ vẻ ngoài của nó.
Đây là một trại trẻ mồ côi.
Trên thực tế, trong thế giới ma thuật liên quan đến Harry Potter, yếu tố trại trẻ mồ côi không xuất hiện nhiều, và những nơi có thể liên hệ với Jon hiện tại thì lại càng hiếm hoi.
Hay nói đúng hơn, chỉ có duy nhất một nơi.
Đó chính là Voldemort.
Trong số những người Jon biết, chỉ có duy nhất Voldemort là lớn lên từ trại trẻ mồ côi, và trải nghiệm cuộc sống trong trại trẻ mồ côi đó cũng đã gây ra ảnh hưởng khá lớn đối với con người Voldemort.
Tóm lại, đoạn trải nghiệm này rất đáng để xem.
Thế nhưng Jon không muốn tìm hiểu quá khứ của Voldemort ngay lúc này.
Hay nói cách khác, cậu đã hiểu khá rõ về quá khứ của Voldemort, không cần thiết phải lãng phí cơ hội nhìn thấu vận mệnh vào lúc này để xem.
Nhưng bây giờ cậu nên đi đâu đây?
Cậu chẳng thể đi đâu cả. Mặc dù không muốn, nhưng cậu buộc phải xem qua, bởi vì việc huấn luyện về vận mệnh không chuyển dịch theo ý chí của cậu. Nó đưa cậu xuất hiện ở đâu, cậu chỉ có thể dừng lại ở nơi đó.
Hoặc là rời đi ngay lập tức.
Nhưng nếu làm vậy, buổi huấn luyện tối nay coi như đổ sông đổ biển. Cứ mười hai tiếng cậu mới có thể sử dụng sức mạnh nhìn thấu vận mệnh một lần, bất kể cậu có thể kiên trì trong huyễn cảnh vận mệnh bao lâu đi nữa, sức mạnh này vẫn sẽ bước vào thời gian hồi chiêu.
Hành vi lãng phí kiểu đó, Jon sẽ không làm. Cậu không ngốc, lãng phí sáu tiếng đồng hồ vô ích còn ngu xuẩn hơn là đi dạo một vòng trong huyễn cảnh này.
Dù sao ở đây cũng không có ai nhìn thấy cậu đang làm gì, chi bằng cứ tận mắt xem thử Voldemort thời thơ ấu xem sao.
Chỉ là lúc này, cậu bé Tom Riddle đang ở đâu?
Jon nhắm mắt lại, ma lực từ trong cơ thể cậu men theo không khí xung quanh tỏa ra, bắt đầu tìm kiếm các thực thể năng lượng ma thuật gần đó.
Là một phù thủy nhỏ, Voldemort từ khi còn rất bé đã phát hiện ra sức mạnh ma thuật khác biệt trong cơ thể mình, và tận dụng sức mạnh đó.
Sử dụng ma thuật là cách tốt nhất để rèn luyện sức mạnh ma thuật, chỉ cần dùng càng nhiều, ma lực trong cơ thể cậu ta sẽ càng mạnh mẽ.
Xác suất bị tìm thấy cũng càng cao.