Một
Ted tránh đường lớn (Stark ra lệnh cho Liz làm vậy, giúp tiết kiệm được nửa giờ), vì thế anh ta hoặc là đi con đường Lewiston - Auburn, hoặc là đi con đường Lewiston - Oxford, mà đồn cảnh sát bang lại nằm ở Oxford.
Anh ta chọn con đường Lewiston - Auburn.
Anh ta dừng lại trước một cột đèn giao thông ở Auburn, không ngừng quan sát gương chiếu hậu để xem có xe cảnh sát nào không. Lúc này, ý niệm mà anh ta cảm nhận rõ ràng lần đầu tiên khi nói chuyện với Rawlie ở bãi phế liệu lại ập đến. Lần này không phải là sự ngứa ngáy, mà giống như một cái tát trời giáng.
"Mình là người biết chuyện, mình là người sở hữu, mình là người sáng tạo."
"Chúng ta đang đối phó với ma thuật," Ted nghĩ, "bất kỳ ảo thuật gia thực thụ nào cũng phải có một chiếc đũa phép. Ai cũng biết điều đó. Mình thật may mắn khi biết nơi nào có loại đũa phép như vậy. Thực tế là, ở đó họ bán thứ này cả tá."
Cửa hàng văn phòng phẩm gần nhất nằm trên phố Court, và giờ Ted đang rẽ về hướng đó. Anh tin chắc cửa hàng ở Castle Rock có bán bút chì hiệu Black Beauty của Ballor, cũng tin chắc Stark đã chuẩn bị bút chì rồi, nhưng anh không muốn dùng những thứ đó. Anh muốn loại bút chì mà Stark chưa bao giờ chạm vào.
Ted tìm một chỗ đỗ xe cách cửa hàng nửa dãy phố, tắt máy rồi bước ra ngoài. Được ra khỏi chiếc xe nồng nặc mùi thuốc lá của Rawlie để hít thở không khí trong lành thật là tuyệt vời.
Anh mua một hộp bút chì Black Beauty của Ballor tại cửa hàng. Anh hỏi người bán hàng có thể dùng nhờ cái gọt bút chì trên tường không, người đó bảo anh cứ tự nhiên. Anh gọt sáu chiếc bút chì, rồi đặt chúng nằm cạnh nhau trong túi áo ngực, ngòi bút lộ ra ngoài như những đầu tên lửa chết chóc.
Mọi thứ đã sẵn sàng, anh nghĩ, cuộc vui bắt đầu thôi.
Anh quay lại xe của Rawlie, ngồi vào trong một lúc, nóng đến mức đổ mồ hôi, khẽ hát bài "John Wesley Harding", gần như nhớ lại được toàn bộ lời bài hát, dưới áp lực, trí nhớ con người có thể tạo ra những kỳ tích.
Việc này có thể rất nguy hiểm, anh nghĩ. Anh không quá quan tâm đến bản thân mình. Dù sao thì, anh đã tạo ra Stark, anh phải chịu trách nhiệm về điều đó. Điều này có vẻ không công bằng lắm, anh không cho rằng mình mang ác ý khi tạo ra George, anh không nghĩ mình là loại bác sĩ khét tiếng như Jekyll hay Frankenstein, mặc dù vợ và con anh có thể gặp bất trắc. Anh viết một loạt tiểu thuyết không phải để kiếm bộn tiền, càng không phải để tạo ra một con quái vật. Anh chỉ đang mò mẫm vượt qua những rào cản trong việc viết lách, chỉ muốn viết một cuốn tiểu thuyết hay vì nó mang lại cho anh niềm vui.
Ngược lại, anh lại mắc phải một loại bệnh siêu nhiên nào đó. Nhiều người không đáng mắc bệnh lại mắc những căn bệnh kỳ lạ, như đột quỵ, teo cơ, động kinh, mất trí nhớ tuổi già, v.v., một khi đã mắc phải, bạn buộc phải đối phó với nó. Cái chương trình đố vui trên đài phát thanh tên là gì ấy nhỉ? Đoán trúng có thưởng?
Mặc dù trong lòng anh cho rằng điều này là hợp lý, nhưng đối với Liz và các con thì lại vô cùng nguy hiểm.
Đúng. Phẫu thuật não cũng có thể rất nguy hiểm... nhưng nếu trong não có khối u, bạn còn lựa chọn nào khác?
"Hắn sẽ nhìn, sẽ lén nhìn. Bút chì rất tốt, hắn có thể cảm thấy đắc ý. Nhưng nếu hắn cảm thấy bạn định dùng bút chì để làm gì, hoặc phát hiện ra chiếc còi chim... nếu hắn phát hiện ra chiếc còi chim... chết tiệt, nếu hắn đoán được có chuyện cần phải đoán... thì bạn xong đời rồi."
"Nhưng sẽ thành công thôi," một phần trong thâm tâm anh đang thì thầm, "mẹ kiếp, mày biết là sẽ thành công mà."
Phải, anh thực sự biết, vì tận sâu trong lòng vẫn khăng khăng rằng không còn lựa chọn nào khác, thế là Ted khởi động xe, lái về phía Castle Rock.
Mười lăm phút sau, anh đã ra khỏi Auburn, lại lao vun vút trên con đường quê, lái về phía tây hướng tới vùng hồ.
Hai
Trong suốt bốn mươi dặm cuối của hành trình, Stark không ngừng nói về cuốn sách "Machine" mà hắn định viết chung với Ted. Sau khi đến nơi, hắn giúp Liz bế con, bắt Liz phải nghe lời. Cùng lúc đó, Liz mở cửa biệt thự để họ đi vào. Cô luôn hy vọng có xe đỗ trên con đường dẫn tới bờ hồ, hoặc nghe thấy tiếng nói chuyện hay tiếng cưa máy, nhưng chỉ có tiếng vo ve thôi miên của côn trùng và tiếng gầm rú từ động cơ chiếc Tornado. Xem ra tên khốn này khá may mắn.
Khi họ dỡ đồ từ trên xe xuống nhà, Stark vẫn không ngừng nói. Ngay cả khi hắn dùng dao cạo gấp cắt đứt ổ cắm điện thoại cũng không ngừng miệng. Cuốn sách nghe có vẻ hay, rất kịch tính, nghe tuyệt như "The Way of the Machine" vậy - có lẽ còn tuyệt hơn.
"Tôi phải đi vệ sinh một chút." Sau khi chuyển xong hành lý, cô ngắt lời hắn.
"Được thôi," hắn nói một cách hòa nhã, quay lại nhìn cô. Ngay khi họ đến, hắn đã tháo kính râm ra, cô buộc phải quay mặt đi, vẻ mặt trợn trừng, thối rữa đó khiến cô không thể chịu đựng nổi. "Tôi đi cùng cô."
"Tôi thích ở một mình khi đi vệ sinh. Anh không thế sao?"
"Tôi thì sao cũng được." Stark bình thản và vui vẻ nói. Kể từ khi rẽ khỏi đường cao tốc ở Gates Falls, tâm trạng hắn luôn rất tốt - hắn bộc lộ vẻ mặt như thể mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
"Nhưng tôi thì có." Cô nói, như đang nói chuyện với một đứa trẻ đặc biệt ngu ngốc. Cô cảm thấy các ngón tay mình co quắp lại. Cô tưởng tượng việc móc đôi mắt đang trợn trừng nhìn mình đó ra khỏi hốc mắt lỏng lẻo... lúc này cô lén nhìn hắn một cái, thấy khuôn mặt cười tươi rói của hắn, cô nhận ra hắn biết cô đang nghĩ gì.
"Tôi sẽ đứng ở cửa," hắn làm bộ khiêm tốn nói, "tôi là đứa trẻ ngoan, tôi sẽ không lén nhìn đâu."
Hai đứa trẻ sinh đôi đang bò lổm ngổm trên thảm phòng khách, vô cùng phấn khích, kêu la ầm ĩ, dường như rất vui khi đến đây. Trước đây chúng chỉ đến đây một lần, trải qua một kỳ nghỉ cuối tuần mùa đông dài dằng dặc.
"Không thể để chúng chơi ở đây một mình," Liz nói, "phòng tắm cách xa phòng ngủ, nếu để chúng ở lại đây sẽ có chuyện rắc rối đấy."
"Không vấn đề gì, Thỏ Trắng." Stark nói, không chút tốn sức nhấc bổng hai đứa trẻ lên, mỗi tay kẹp một đứa. Trước sáng nay, cô vẫn luôn tin rằng, ngoài cô và Ted ra, bất cứ ai làm thế này thì William và Wendy chắc chắn sẽ khóc thét lên. Nhưng khi Stark làm vậy, chúng lại cười khúc khích vui vẻ, như thể đây là trò chơi thú vị nhất thế giới vậy. "Tôi đưa chúng vào phòng ngủ, chăm sóc chúng thay cho cô." Hắn quay lại nhìn cô một cái, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng, "Tôi sẽ chăm sóc chúng thật tốt, tôi không muốn chúng bị tổn thương đâu, Thỏ Trắng, tôi thích chúng. Nếu có chuyện gì xảy ra, thì đó không phải là lỗi của tôi."
Cô bước vào phòng tắm. Hắn đứng ở cửa, quay lưng lại với cô như đã hứa. Cô vén váy, cởi quần lót ra rồi ngồi xuống, lúc này cô hy vọng hắn giữ lời hứa. Nếu hắn quay lại nhìn thấy cô đang ngồi xổm trên bồn cầu thì cũng chẳng có gì to tát, nhưng nếu hắn nhìn thấy chiếc kéo giấu trong đồ lót, thì cô xong đời rồi.
Như thường lệ, càng vội cô càng không đi vệ sinh được. Nhanh lên, nhanh lên, cô sợ hãi nghĩ. Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ mày định giữ thứ đó để sinh lãi à?
Cuối cùng cũng đi được.
"Nhưng khi chúng muốn thoát ra khỏi kho thóc," Stark nói, "Machine đã châm lửa đốt số dầu mà chúng đổ vào rãnh xung quanh kho thóc vào ban đêm. Chẳng phải điều đó rất tuyệt sao? Rất thích hợp để quay phim, Thỏ Trắng - mấy gã ngu ngốc làm phim rất thích những đám cháy lớn."
Cô dùng giấy vệ sinh, cẩn thận kéo quần lên. Khi chỉnh lại quần áo, mắt cô dán chặt vào lưng Stark, cầu nguyện hắn đừng bao giờ quay lại. Hắn đang đắm chìm trong câu chuyện của chính mình.
"Westerman và Jack Langlay lao vào trong, định lái xe lao ra khỏi ngọn lửa. Nhưng Ellington hoảng loạn, và..."
Hắn đột ngột dừng lại, đầu nghiêng sang một bên, rồi quay lại, cô đang kéo thẳng váy.
"Ra ngoài," hắn đột ngột nói, trở nên hung dữ, "mày mau cút ra ngoài ngay."
"Cái gì..."
Hắn thô bạo túm lấy cánh tay cô, kéo mạnh cô vào phòng ngủ. Hắn bước vào phòng tắm, mở tủ thuốc: "Có người đến, Ted không thể đến sớm như vậy được."
"Tôi không..."
"Động cơ xe," hắn nói ngắn gọn, "động cơ mã lực lớn, có thể là xe cảnh sát chặn đường. Nghe thấy không?"
Stark đóng sầm tủ thuốc lại, lại kéo ngăn kéo bên phải bồn rửa mặt, tìm thấy một cuộn băng dính, dùng sức xé chiếc vòng thiếc trên cuộn băng dính ra.
Cô nói không nghe thấy gì cả.
"Không sao," hắn nói, "tao nghe thấy là được. Đưa tay ra sau lưng."
"Anh định làm gì..."
"Câm mồm, đưa tay ra sau!"
Cô làm theo, cổ tay cô lập tức bị trói chặt. Hắn quấn băng dính bắt chéo trái phải, quấn chặt thành hình số 8.
"Xe tắt máy rồi," hắn nói, "chắc là cách đây khoảng một phần tư dặm. Gã đó đang giở trò khôn vặt."
Cô nghĩ có lẽ phải đến tận phút cuối mới nghe thấy tiếng động cơ, nhưng đó cũng có thể chỉ là tưởng tượng của cô. Cô biết, nếu không tập trung lắng nghe, cô sẽ chẳng nghe thấy gì cả. Chúa ơi, tai hắn thật thính.
"Phải cắt băng dính thôi." Hắn nói, "Tha lỗi cho sự đường đột của tao, Thỏ Trắng, thời gian gấp rút quá, không kịp lịch sự đâu."
Cô còn chưa hiểu hắn đang làm gì, tay hắn đã thò vào phía trước váy cô. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã rút chiếc kéo ra mà không hề chạm vào da thịt cô.
Hắn vươn tay ra sau lưng cô, cắt băng dính, liếc nhìn cô một cái, dường như lại vui vẻ trở lại.
"Anh thấy rồi," cô nói, "anh vẫn nhìn thấy chỗ nhô lên đó."
"Cái kéo?" Hắn cười, "Tao thấy chúng, nhưng không thấy chỗ nhô lên. Tao thấy chúng trong mắt mày, Thỏ Trắng thân mến. Tao đã thấy ở Ludlow rồi, mày vừa xuống lầu là tao biết sự tồn tại của chúng."
Hắn cầm băng dính, quỳ xuống trước mặt cô như một kẻ cầu hôn, dáng vẻ này vừa nực cười vừa nguy hiểm. Sau đó hắn ngước nhìn cô: "Đừng hòng đá tao, Thỏ Trắng. Tao không dám chắc, nhưng tao nghĩ đó là cảnh sát. Tao không có thời gian vuốt ve mày, dù tao rất muốn. Cho nên mày đừng có lộn xộn."
"Các con..."
"Tao sẽ đóng cửa lại," Stark nói, "chúng có đứng dậy cũng không với tới tay nắm cửa đâu. Nhiều nhất là chúng chỉ cắn mấy con mèo con bụi bặm dưới gầm giường thôi. Tao sẽ quay lại ngay."
Băng dính lại bắt chéo trói chặt cổ chân cô. Hắn cắt băng dính rồi lại đứng dậy.
"Mày ngoan lắm, Thỏ Trắng," hắn nói, "đừng có bày trò quỷ quái gì, tao sẽ bắt mày trả giá cho điều đó... nhưng trước hết tao sẽ bắt mày nhìn các con mày trả giá cho điều đó."
Sau đó hắn đóng cửa phòng tắm, cửa phòng ngủ rồi bỏ đi, biến mất nhanh chóng như một ảo thuật gia.
Cô nhớ đến khẩu súng trường cỡ nòng .22 bị khóa trong nhà kho thiết bị. Ở đó còn đạn không? Cô tin là còn, vẫn còn nửa hộp đạn trên giá cao.
Liz bắt đầu vặn vẹo cổ tay qua lại. Hắn quấn băng dính quá chặt, cô bắt đầu nghĩ mình không thể làm băng dính lỏng ra được, chứ đừng nói đến việc thoát khỏi nó.
Sau đó cô cảm thấy hơi lỏng ra, liền bắt đầu thở dốc vặn vẹo cổ tay nhanh hơn.
William bò tới, đặt tay lên chân cô, nghi hoặc nhìn khuôn mặt cô.
"Mọi chuyện sẽ ổn thôi." Cô nói, mỉm cười với nó.
William cũng cười với cô, rồi lại bò đi tìm em gái. Liz lắc mạnh đầu, hất lọn tóc ướt đẫm che khuất mắt mình ra, lại bắt đầu vặn vẹo cổ tay.
Ba
Alan Pangborn nhìn thấy, con đường ven hồ yên tĩnh lạ thường, không một bóng người... ít nhất là trước khi anh đỗ xe. Anh đỗ ở làn đường thứ sáu bên vệ đường. Anh tin rằng ít nhất vẫn có thể lái tiếp một đoạn an toàn nữa, biệt thự nhà Beaumont cách hai ngọn đồi nhỏ, không nghe thấy tiếng xe của anh, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Anh lái đến ngôi nhà gỗ hình chữ A của nhà William, đỗ xe dưới một cây thông già rụng đầy lá kim, tắt máy rồi bước ra ngoài.
Anh vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy chim sẻ.
Chim sẻ đậu trên mái nhà William, trên những cành cây xung quanh, trên những tảng đá ven hồ. Chúng tranh nhau chỗ trên cầu tàu nhà William - nhiều đến mức che khuất cả những thanh gỗ làm nên cầu tàu. Có hàng trăm, hàng ngàn con chim sẻ.
Chúng không hề kêu tiếng nào, chỉ dùng đôi mắt đen nhỏ xíu nhìn chằm chằm vào anh.
"Chúa ơi!" Anh thì thầm.
Dế kêu trong cỏ, loại cỏ mọc dọc theo chân tường nhà William, nước hồ khẽ vỗ vào cầu tàu, một chiếc máy bay vo ve bay về phía tây hướng tới New Hampshire. Ngoài ra, một sự im lặng bao trùm, ngay cả tiếng xuồng máy trên hồ cũng không có.
Chỉ có những con chim đó.
Tất cả các loài chim.
Pangborn cảm thấy rùng mình. Anh từng thấy chim sẻ tụ tập vào mùa xuân hoặc mùa thu, đôi khi một, hai trăm con, nhưng chưa bao giờ trong đời anh thấy nhiều đến thế.
"Chúng đến vì Ted... hay vì Stark?"
Anh lại nhìn về phía bộ đàm, cân nhắc xem mình có nên gọi hay không. Việc này quá kỳ quái, quá khó kiểm soát.
"Nếu chúng đồng loạt bay lên thì sao? Nếu Stark ở đó, nếu hắn nhạy bén như Ted nói, hắn sẽ nghe thấy, sẽ nghe thấy rất rõ ràng."
Anh bắt đầu bước đi. Chim sẻ không di chuyển... nhưng lại có thêm một đàn chim sẻ nữa bay đến, đậu trên cây. Chúng đang vây quanh anh, nhìn chằm chằm vào anh, giống như một vị thẩm phán vô tình nhìn chằm chằm vào kẻ sát nhân trên ghế bị cáo vậy. Chỉ có khu rừng ven đường hồ phía sau là chưa có chim sẻ.
Anh quyết định quay lại từ con đường đó.
Anh nảy ra một ý nghĩ, gần như là linh cảm, đó là: đây có thể là sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp cảnh sát của anh.
"Mình chỉ đi thám thính địa hình thôi mà," anh nghĩ. "Nếu chim sẻ không bay lên - trông chúng có vẻ sẽ không bay lên - thì mình ổn thôi. Mình có thể đi dọc theo con đường này, băng qua đường ven hồ, đi từ trong rừng đến nhà Beaumont. Nếu chiếc Tornado ở đó, mình sẽ thấy nó. Nếu mình thấy xe, mình có thể sẽ thấy hắn, nếu mình làm vậy, ít nhất mình sẽ biết mình đang đối phó với ai. Mình sẽ biết đó là Ted... hay là người khác."
Còn một ý nghĩ nữa, Pangborn gần như không dám nghĩ tới, vì nghĩ tới nó sẽ phá hỏng vận may của anh. Nếu anh thực sự nhìn thấy chủ nhân của chiếc Tornado, anh có thể bắn một phát chính xác, có thể kết liễu hắn tại chỗ. Nếu như vậy, anh sẽ bị đồn cảnh sát bang khiển trách nặng nề vì đã làm trái lệnh... nhưng Liz và các con sẽ được cứu, giờ đây điều anh quan tâm nhất chính là họ.
Ngày càng nhiều chim sẻ lặng lẽ hạ xuống, phủ kín mặt đường nhựa của lối vào nhà William. Một con chim sẻ đậu cách ủng của Pangborn chưa đầy năm feet. Anh làm động tác đá nó, nhưng lập tức hối hận, sợ làm đàn chim sẻ này bay ngược lên bầu trời.
Chim sẻ chỉ nhảy một cái, chỉ có vậy thôi.
Một con chim sẻ khác đậu lên vai Pangborn. Anh không dám tin, nhưng nó đang ở đó thật. Anh vẫy vẫy tay, nó lại nhảy lên tay anh, cúi mỏ xuống, như thể định mổ vào lòng bàn tay anh... nhưng lại dừng lại. Tim Pangborn đập thình thịch, hạ tay xuống. Chim sẻ nhảy đi, rũ cánh, cùng các bạn đồng hành đậu xuống lối đi. Nó dùng đôi mắt sáng ngời mà khó hiểu nhìn chằm chằm vào anh.
Pangborn nuốt nước bọt, cổ họng phát ra tiếng "ực". "Các người là gì?" Anh thì thầm, "Rốt cuộc các người là gì?"
Chim sẻ chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Bây giờ, mỗi cây thông và cây phong phía hồ Castle Rock này đều đậu đầy chim sẻ. Anh nghe thấy tiếng một cành cây gãy dưới sức nặng.
Xương của chúng rỗng, anh nghĩ, trọng lượng của chúng gần như bằng không, cần bao nhiêu con chim sẻ mới có thể làm gãy một cành cây nhỉ?
Anh không biết, cũng không muốn biết.
Pangborn mở bao súng cỡ nòng .38, rời khỏi những con chim sẻ này, bước lên lối đi dốc của nhà William. Đường ven hồ chỉ là một con đường đất, giữa các vết bánh xe mọc một hàng cỏ xanh, khi anh đi đến đó thì mồ hôi đã đầm đìa, chiếc áo sơ mi ướt sũng dính chặt vào lưng. Nhìn ra xa, thấy con đường đã đi qua đầy chim sẻ - chúng đậu trên nóc xe, trên nắp ca-pô, trên cốp xe và trên đèn cảnh sát của anh - nhưng phía trước lại không có con nào.
Chúng dường như không muốn đến quá gần... ít nhất là bây giờ không muốn. Anh nghĩ, như thể đây là sân khấu của chúng lúc này.
Anh nấp sau một bụi cây sơn độc cao, nhìn về hai đầu đường, không thấy một bóng người - chỉ có chim sẻ, chúng đều dừng lại trên sườn đồi nhà William. Ngoài tiếng dế kêu và tiếng vo ve của vài con muỗi bên mặt anh, một sự im lặng bao trùm.
Tuyệt lắm.
Pangborn khom lưng, cúi đầu, chạy băng qua con đường nhỏ như một người lính trong khu vực chiến sự, nhảy vào con mương đầy cỏ dại và đá vụn ở phía bên kia, biến mất trong rừng. Ngay khi đến nơi ẩn nấp, anh liền nhanh chóng mò tới biệt thự Beaumont.
Bốn
Phía đông hồ Castle Rock là một ngọn đồi nhỏ rất dốc. Đường ven hồ nằm ngay trên sườn đồi, hầu hết các ngôi nhà đều ở phía dưới nó. Pangborn đang ở trên sườn đồi cách đường ven hồ hai mươi thước, anh chỉ có thể nhìn thấy mái nhà, có những ngôi nhà anh hoàn toàn không nhìn thấy. Nhưng anh có thể nhìn thấy con đường nhỏ, và lối đi ô tô rẽ ra, chỉ cần không quên đếm số là được.
Khi đến lối rẽ thứ năm sau nhà William, anh dừng lại, quay đầu nhìn xem chim sẻ có đi theo mình không. Ý nghĩ này rất kỳ quặc, nhưng anh không thể thoát khỏi nó. Anh không thấy dấu hiệu gì, nên nghĩ có lẽ mình quá căng thẳng, tất cả chỉ là tưởng tượng của anh.
Quên nó đi, anh nghĩ. Đây không phải tưởng tượng của mình. Chúng ở đó... và chúng vẫn ở đó.
Anh cúi đầu nhìn lối đi vào nhà Beaumont, nhưng ở vị trí này, chẳng nhìn thấy gì cả. Thế là anh khom lưng, chậm rãi di chuyển xuống dưới. Anh đang thầm mừng vì mình di chuyển rất nhẹ nhàng thì George Stark chĩa súng vào tai trái anh, nói: "Nếu mày dám cử động, anh bạn, đầu mày sẽ rơi xuống vai phải đấy."
Năm
Anh xoay đầu rất chậm, rất chậm.
Khi nhìn rõ, anh thực sự ước mình sinh ra đã là người mù.
"Tao nghĩ chúng sẽ không để tao lên bìa tạp chí đâu, nhỉ?" Stark hỏi. Hắn đang nhếch miệng cười, nụ cười đó lộ ra hầu hết răng và nướu, răng rụng hết rồi, chỉ còn lại những cái hốc trống rỗng. Trên mặt hắn mọc đầy những vết loét thối rữa, da dẻ dường như đang bong tróc, nhưng không chỉ có vậy - điều khiến Pangborn cảm thấy kinh hãi và ghê tởm không phải là những thứ đó. Mô dưới da mặt của người này có vấn đề, hắn không chỉ đang thối rữa, mà còn đang xảy ra sự đột biến khủng khiếp.
Tuy nhiên, anh vẫn nhận ra người đàn ông cầm súng này là ai.
Mái tóc giống như bù nhìn có màu vàng kim, đôi vai rộng như vận động viên bóng bầu dục đeo giáp ngực. Hắn ngạo nghễ đứng đó, ngay cả khi không cử động cũng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Hắn hòa nhã nhìn Pangborn.
Đây chính là người không nên tồn tại, chưa từng tồn tại.
Đây chính là ông George Stark, gã tạp chủng cao quý đến từ thị trấn Oxford, bang Mississippi.
Tất cả những điều này là sự thật.
"Chào mừng đến với cuộc vui, anh bạn già." Stark hòa nhã nói, "Mày to con thế mà cử động linh hoạt phết, tao suýt chút nữa bỏ lỡ mày, tao đã tìm mày mãi. Chúng ta xuống nhà dưới đi, tao muốn giới thiệu cho mày một người phụ nữ nhỏ bé, nếu mày cử động loạn xạ, mày sẽ chết, cô ta cũng vậy, cả hai đứa trẻ đáng yêu kia nữa. Trên đời này tao chẳng còn gì để mất cả. Mày tin không?"
Khuôn mặt thối rữa biến dạng của Stark nhếch miệng cười kinh tởm với anh. Dế tiếp tục kêu trong bụi cỏ, trên mặt hồ xa xa, tiếng kêu ngọt ngào của chim lặn xé toạc bầu trời. Pangborn chân thành hy vọng mình chính là con chim đó, vì khi nhìn vào đôi mắt trợn trừng của Stark, ngoài cái chết ra anh chẳng thấy gì khác... đó chính là sự trống rỗng.
Anh đột nhiên nhận ra rõ ràng rằng, có lẽ mình sẽ không bao giờ gặp lại vợ và con trai mình nữa.
"Tôi tin." Anh nói.
"Vậy thì ném súng đi, đi thôi."
Pangborn làm theo. Stark đi theo phía sau anh, họ đi về phía con đường nhỏ, băng qua con đường nhỏ, đến lối đi dốc của nhà Beaumont, đi về phía ngôi nhà. Ngôi nhà nhô ra từ sườn đồi, giống như những ngôi nhà trên bãi biển Malibu, được xây trên những cọc gỗ lớn.
Pangborn không thấy chim sẻ xung quanh, không một con nào.
Chiếc Tornado đỗ cạnh cửa, dưới ánh mặt trời hoàng hôn, trông như một con nhện độc đen bóng. Chiếc xe trông như một viên đạn, Pangborn hơi ngạc nhiên nhìn khẩu hiệu trên cản xe, tất cả cảm xúc của anh đột nhiên trở nên bình lặng, như thể đây là một giấc mơ, anh sẽ sớm tỉnh lại từ đó.
Đừng bao giờ nghĩ thế, anh tự nhủ, nghĩ thế sẽ mất mạng đấy.
Điều đó thật nực cười, vì anh đã là một người chết rồi, phải không? Vừa nãy anh còn đang lén lút tiếp cận lối đi nhà Beaumont, quan sát kỹ, chuẩn bị lén chạy qua... Stark lại chĩa súng vào tai anh, ra lệnh cho anh ném súng đi.
Mình không nghe thấy tiếng bước chân của hắn, mình thậm chí không cảm thấy hắn đến gần, mọi người nghĩ mình di chuyển rất nhẹ nhàng, nhưng gã này làm mình lu mờ hoàn toàn.
"Mày thích xe của tao không?" Stark hỏi.
"Tôi nghĩ bây giờ mọi cảnh sát ở Maine đều rất thích xe của anh." Pangborn nói, "Vì họ đều đang tìm nó."
Stark cười vui vẻ. "Tao tin đó là sự thật." Hắn chĩa súng vào thắt lưng Pangborn, "Vào đi, anh bạn già của tao, chúng ta đang đợi Ted, Ted vừa đến là sẽ náo nhiệt lắm đấy."
Pangborn quay lại nhìn bàn tay không cầm súng của Stark, phát hiện ra một điều vô cùng kỳ lạ: lòng bàn tay đó không có chỉ tay, không có một đường nào cả.
Sáu
"Pangborn!" Liz hét lên, "Anh không sao chứ?"
"À," Pang Bo nói, "Nếu một người cảm thấy bản thân mình chẳng là cái thá gì, mà vẫn có thể cho rằng mình không sao cả, thì tôi coi như mình cũng không sao."
"Ngươi sẽ không tin đâu." Stark điềm đạm nói, chỉ vào chiếc kéo hắn vừa lục được trong quần lót của Liz. Hắn đặt chiếc kéo lên tủ đầu giường cạnh chiếc giường đôi, tránh cho cặp song sinh có thể với tới. "Cắt băng dính trên chân cô ta đi, cảnh sát Pang Bo. Đừng quan tâm đến cổ tay cô ta, trông cô ta đã tự tháo được rồi. Có lẽ ta nên gọi ngươi là cục trưởng Pang Bo?"
"Cảnh sát trưởng Pang Bo." Hắn nghĩ, đồng thời nghĩ: Hắn biết mình, vì Ted biết mình. Nhưng ngay cả khi hắn đang nắm thế chủ động, hắn cũng sẽ không tiết lộ những gì hắn biết, hắn xảo quyệt như một con chồn vậy.
Lần thứ hai hắn cảm thấy cái chết đang cận kề, lòng dạ lạnh lẽo. Hắn cố nhớ về những con chim sẻ, vì chim sẻ là thứ duy nhất trong cơn ác mộng này mà Stark không biết. Sau đó, hắn tự nhủ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, gã này quá tinh ranh, nếu hắn để lộ ra tia hy vọng như vậy, Stark sẽ nhìn thấy trong mắt hắn... Stark sẽ đoán ra ý nghĩa của nó.
Pang Bo cầm kéo lên, cắt băng dính trên chân Liz. Lúc này cô đã rút được một tay ra, bắt đầu tự tháo băng dính ở cổ tay.
"Ông định làm hại tôi sao?" Cô thận trọng hỏi Stark, giơ hai tay lên, như thể hy vọng những vết hằn máu trên cổ tay có thể ngăn cản hắn.
"Không," Hắn mỉm cười, "Cô làm vậy là rất tự nhiên, ta sẽ không trách cô đâu, cô nàng tóc vàng thân mến."
Cô liếc nhìn hắn đầy ghê tởm và sợ hãi, rồi quay sang tìm lũ trẻ. Cô hỏi Stark liệu cô có thể đưa bọn trẻ vào bếp cho chúng ăn chút gì không. Dọc đường bọn trẻ đều ngủ, cho đến khi hắn lái chiếc Volvo vào bãi đỗ, giờ thì chúng đang rất hiếu động, khóc ré lên.
"Tất nhiên là được," Stark nói, tâm trạng có vẻ rất tốt... nhưng hắn vẫn nắm chặt khẩu súng, đôi mắt không ngừng liếc qua liếc lại giữa Liz và Pang Bo, "Tại sao chúng ta không cùng ra đó nhỉ? Ta muốn nói chuyện với cảnh sát trưởng."
Họ cùng vào bếp, Liz bắt đầu làm đồ ăn cho cặp song sinh, còn Pang Bo thì đứng bên cạnh trông chừng chúng. Chúng đáng yêu như hai chú thỏ con, nhìn chúng, Pang Bo nhớ lại những ngày anh và Annie còn trẻ, khi đó Toby vẫn còn nằm trong nôi (giờ thằng bé đã học cấp ba rồi), còn Todd thì chưa ra đời.
Cặp song sinh vui vẻ bò qua bò lại, Pang Bo thỉnh thoảng phải điều chỉnh hướng đi của chúng để tránh việc chúng làm đổ ghế hoặc chân bàn.
Khi anh chăm sóc lũ trẻ, Stark trò chuyện với anh.
"Ngươi nghĩ ta sắp giết ngươi," Hắn nói, "Cảnh sát trưởng, ngươi không cần phủ nhận đâu, ta có thể nhìn ra từ trong mắt ngươi, ta rất quen với ánh mắt kiểu này. Ta có thể nói dối rằng không phải vậy, nhưng ta nghĩ ngươi sẽ không tin. Ngươi có nhiều kinh nghiệm trong những việc này mà, phải không?"
"Tôi nghĩ vậy." Pang Bo nói, "Nhưng chuyện này có chút... vượt quá phạm vi công vụ của cảnh sát."
Stark ngửa đầu cười lớn. Cặp song sinh nhìn hắn rồi cười theo. Pang Bo liếc nhìn Liz, thấy trên mặt cô đầy sợ hãi và căm thù, ngoài ra còn có một biểu cảm khác, Pang Bo cho rằng đó là sự đố kỵ. Anh thầm tự hỏi liệu có chuyện gì mà George Stark không biết hay không. Liệu Stark có nhận ra người phụ nữ này nguy hiểm với hắn đến mức nào không?
"Ngươi nói đúng!" Stark cười nói. Sau đó hắn nghiêm mặt lại, ghé sát vào Pang Bo, Pang Bo có thể ngửi thấy mùi hôi thối của thịt rữa. "Nhưng không nhất thiết phải thế, cảnh sát trưởng. Ta đảm bảo với ngươi, đúng là khả năng ngươi sống sót rời khỏi đây không cao, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Ta có việc phải làm ở đây, phải viết chút gì đó. Ted sẽ giúp ta - tác dụng của hắn là khởi động một chút. Ta nghĩ chúng ta sẽ làm việc suốt đêm, hắn và ta, nhưng đến khi mặt trời mọc vào sáng mai, ta có thể tự mình làm được."
"Hắn muốn Ted dạy hắn viết lách," Liz nói từ phía bếp, "Hắn nói họ định cùng viết một cuốn sách."
"Không hẳn vậy," Stark nói, liếc nhìn cô, trên gương mặt hòa nhã thoáng qua tia giận dữ, "Hắn nợ ta một ân tình, cô biết đấy. Trước khi ta xuất hiện, có lẽ hắn biết cách viết, nhưng chính ta đã dạy hắn cách viết những thứ mà mọi người thích đọc. Nếu thứ viết ra không ai đọc, thì còn có tác dụng gì?"
"Không - chuyện đó không phải là thật, đúng không?" Liz hỏi.
"Thứ ta cần," Stark nói với Pang Bo, "là một kiểu chuyển đổi nào đó, một tuyến nào đó của ta dường như đang mất chức năng, ta nghĩ Ted biết cách làm cho tuyến đó hoạt động. Hắn nên biết, vì chính hắn đã nuôi dưỡng ta, nếu ngươi hiểu ý ta. Ta đoán ngươi có thể nói hắn đã tạo ra phần lớn các cơ quan của ta."
"À không, bạn của tôi," Pang Bo nghĩ. "Không phải vậy, có lẽ anh không biết, nhưng không phải vậy. Cả hai người cùng tạo ra anh, vì anh vẫn luôn tồn tại, và rất ngoan cố. Ted đã muốn kết liễu anh từ trước khi anh chào đời, nhưng không thành công lắm. Cuối cùng, Ted lại mời anh vào, khi hắn làm vậy, hắn không biết mình đang làm gì... vì hắn không biết anh, Pritchard chưa bao giờ kể cho hắn nghe. Thế là anh được sinh ra, đúng không? Anh là hồn ma của người anh em đã chết của hắn... nhưng mối quan hệ của hai người lại không hoàn toàn là như vậy."
Pang Bo chộp lấy Wendy, con bé đang đứng cạnh lò sưởi, suýt chút nữa ngã ngửa vào thùng gỗ.
Stark nhìn William và Wendy, đôi mắt lại rơi vào Pang Bo: "Ted và ta luôn là anh em song sinh, ngươi biết đấy. Tất nhiên, ta được hình thành sau khi cặp song sinh đầu tiên chết yểu, có thể gọi đó là một kiểu hành vi cân bằng siêu việt."
"Tôi nghĩ điều này thật khó tin." Pang Bo nói.
Stark cười: "Thực ra, ta cũng nghĩ vậy, nhưng nó đã thực sự xảy ra. Ngôn ngữ biến thành da thịt, có thể nói như vậy. Còn việc nó xảy ra như thế nào, điều đó không quan trọng - quan trọng là ta đang ở đây."
"Anh sai rồi," Pang Bo nghĩ. "Cách nó xảy ra, giờ đây mới là điều quan trọng nhất, ít nhất là đối với chúng tôi... vì đó có thể là con đường duy nhất cứu lấy chúng tôi."
"Một khi đạt đến một mức độ nhất định, ta đã tự tạo ra chính mình." Stark tiếp tục, "Ta gặp khó khăn trong việc viết lách, điều này thực ra chẳng có gì lạ, đúng không? Tạo ra bản ngã của một con người... việc đó tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Ngươi không nghĩ đây là chuyện bình thường chứ?"
"Trời không dung đất không tha." Liz nói.
Điều này giống như một cú giáng mạnh, Stark quay phắt đầu về phía cô, lần này không còn là chút tức giận nữa. "Ta nghĩ tốt nhất cô nên ngậm cái mồm thối của cô lại, cô nàng tóc vàng," hắn nói nhỏ, "Cô sẽ mang lại rắc rối cho con cô đấy."
Liz cúi đầu nhìn nồi trên bếp. Pang Bo cho rằng mặt cô đã tái nhợt đi.
"Pang Bo, anh đưa bọn trẻ qua đây được không?" Liz bình tĩnh nói, "Cơm chín rồi."
Cô bế Wendy vào lòng để cho ăn, Pang Bo bế William lên. Trong lúc cho đứa bé mập mạp ăn, anh kinh ngạc nhận ra kỹ năng cho ăn của mình phục hồi nhanh đến vậy. Đút thìa vào miệng, hất nhẹ lên, khi lấy ra thì khéo léo quệt từ cằm đến môi dưới, cố gắng tránh để canh và nước miếng chảy ra. William không ngừng vươn tay chộp lấy thìa, rõ ràng cảm thấy mình đã lớn và có thể tự ăn. Pang Bo nhẹ nhàng ngăn thằng bé lại, đứa nhỏ nhanh chóng yên lặng và tập trung ăn uống.
"Ta có thể lợi dụng ngươi," Stark nói với anh, dựa vào tủ bếp, lười biếng dùng đầu ruồi khẩu súng cọ vào chiếc áo ghi-lê, phát ra âm thanh ken két. "Có phải cảnh sát tiểu bang gọi ngươi đến đây kiểm tra không?"
Pang Bo cân nhắc xem có nên nói dối không, cuối cùng quyết định nói thật cho an toàn, vì anh tin rằng người này - nếu hắn là người - có khả năng phát hiện nói dối rất mạnh.
"Không hoàn toàn là vậy," anh nói, kể cho hắn nghe về việc Martin Râu gọi điện.
Stark không đợi anh nói hết đã gật đầu. "Ta nghĩ ta thấy cửa sổ ngôi nhà lóe sáng," hắn cười khúc khích, như thể đã lấy lại tâm trạng tốt. "Rất tốt, người nhà quê luôn thích xen vào chuyện người khác, phải không cảnh sát trưởng? Họ chẳng có việc gì làm, không xen vào chuyện người khác mới là lạ! Vậy sau khi gác máy ngươi đã làm gì?"
Pang Bo cũng kể cho hắn nghe, giờ anh không nói dối vì anh tin Stark biết anh đã làm gì - việc anh một mình đến đây đã nói lên tất cả. Pang Bo cho rằng, điều Stark thực sự muốn biết là anh có đủ ngu ngốc để nói dối hay không.
Sau khi anh nói xong, Stark bảo: "Rất tốt, điều đó làm tăng cơ hội sống sót của ngươi. Giờ thì nghe đây, ta sẽ nói cho ngươi biết phải làm gì sau khi cho bọn trẻ ăn xong."
Bảy
"Ngươi thực sự biết phải nói gì không?" Stark hỏi lại. Họ đang đứng cạnh chiếc điện thoại ở tiền sảnh, đây là chiếc điện thoại duy nhất dùng được trong nhà.
"Biết."
"Ngươi sẽ không định ám chỉ điều gì với điều phối viên chứ?"
"Không."
"Rất tốt," Stark nói, "Nếu quên mất mình là người lớn mà chơi trò trẻ con, điều đó sẽ rất khủng khiếp, sẽ có người bị tổn thương đấy."
"Tôi hy vọng anh tạm thời ngừng đe dọa đi."
Stark nhếch mép cười rộng hơn, trông vô cùng tà ác. Hắn bế William, như vậy có thể đảm bảo Liz không làm càn, giờ hắn đang cù vào nách đứa trẻ. "Ta không giỏi đe dọa đâu," hắn nói, "Một người đi ngược lại bản tính của mình thì chẳng hay ho gì đâu, cảnh sát trưởng Pang Bo."
Điện thoại đặt trên bàn cạnh một cửa sổ lớn. Khi Pang Bo nhấc máy, anh nhìn xem trong rừng trên con dốc ngoài đường lái xe có chim sẻ không. Không thấy con nào cả, ít nhất là lúc này chưa thấy.
"Ngươi đang tìm gì thế, lão bạn?"
"Hửm?" Anh liếc nhìn Stark, đôi mắt của Stark đang nhìn chằm chằm vào anh từ hốc mắt thối rữa.
"Ngươi nghe đây," Stark chỉ vào đường lái xe và chiếc Toronado, "Ngươi không phải nhìn ra ngoài một cách tùy tiện đâu, vẻ mặt của ngươi cho thấy ngươi đang tìm thứ gì đó. Ta muốn biết ngươi đang tìm gì."
Pang Bo cảm thấy nổi da gà.
"Ted," anh bình tĩnh nói, "Tôi đang tìm Ted, giống như anh vậy. Hắn sắp đến đây rồi."
"Tốt nhất ngươi nên nói thật," Stark nói, hắn nâng William lên một chút, bắt đầu dùng nòng súng cọ qua cọ lại trên cái bụng mập mạp của William, cù thằng bé. William cười khúc khích, vỗ nhẹ vào đôi má thối rữa của Stark, như muốn nói đừng làm thế nữa, đừng trêu con nữa... nhưng đừng dừng hẳn, vì trò này rất vui.
"Tôi hiểu." Pang Bo nói, nuốt khan một cái.
Stark lại chuyển nòng súng sang cằm William, chọc chọc vào phần da chảy xệ. Đứa trẻ cười lên.
Nếu Liz bước vào nhìn thấy cảnh này, cô ấy sẽ phát điên mất, Pang Bo bình tĩnh nghĩ.
"Ngươi thực sự nói thật chứ, cảnh sát trưởng Pang Bo? Không giấu ta chuyện gì chứ?"
"Không," Pang Bo nói. Chỉ giấu chuyện liên quan đến lũ chim sẻ trong rừng nhà William. "Tôi không giấu giếm gì cả."
"Được thôi. Ta tin ngươi, ít nhất là tạm thời tin ngươi. Giờ thì tiếp tục làm việc của ngươi đi."
Pang Bo quay số điện thoại văn phòng cảnh sát trưởng Rock Castle. Stark ghé sát vào nghe, mùi hôi thối trên người hắn khiến Pang Bo muốn nôn.
Điện thoại vừa đổ chuông, Sheila đã bắt máy.
"Alo, Sheila - là Pang Bo đây, tôi đang ở hồ Rock Castle. Tôi muốn liên lạc với cô bằng bộ đàm, nhưng cô biết đấy, sóng yếu lắm."
"Hoàn toàn không có sóng." Cô cười nói.
Stark cười.
Tám
Ngay khi Stark và Pang Bo khuất bóng sau góc tường, Liz mở ngăn kéo dưới tủ bếp, lấy ra con dao thái thịt lớn nhất. Cô liếc nhìn về phía góc tường, biết Stark có thể thò đầu ra nhìn cô bất cứ lúc nào. Nhưng cho đến hiện tại mọi thứ vẫn bình thường, cô có thể nghe thấy họ đang nói chuyện, Stark đang hỏi Pang Bo nhìn ra ngoài cửa sổ làm gì.
Tôi phải làm vậy, cô nghĩ, tôi phải tự mình làm. Hắn nhìn chằm chằm vào Pang Bo, và ngay cả khi tôi có thể nói gì đó với Ted, cũng chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi... vì hắn có thể hiểu được suy nghĩ của Ted.
Một tay kẹp Wendy, cô lặng lẽ cởi giày, chân trần bước nhanh vào phòng khách. Ở đó có một chiếc ghế sofa, từ đó có thể nhìn thấy mặt hồ. Cô nhét con dao xuống dưới đệm sofa... nhưng không nhét quá sâu. Nếu cô ngồi xuống, cô có thể với tới.
Nếu cô ngồi cùng với gã George Stark xảo quyệt, cô cũng có thể với tới hắn.
Có lẽ mình có thể dụ hắn ngồi vào đây, cô nghĩ, rồi lại vội vã chạy về bếp. Đúng, có lẽ mình làm được, hắn rất mê mình, điều này thật đáng sợ... nhưng lại có thể lợi dụng.
Cô quay lại bếp, tưởng sẽ thấy Stark đứng đó, nhe răng cười quái dị với cô, nhưng trong bếp không có ai, có thể nghe thấy Pang Bo vẫn đang gọi điện ở tiền sảnh. Cô tưởng tượng ra cảnh Stark đứng một bên, chăm chú lắng nghe. Thế thì tốt, cô nghĩ: Nếu may mắn, khi Ted đến đây thì George Stark đã chết rồi.
Cô không muốn họ gặp nhau. Cô không hiểu rõ tại sao mình lại cố hết sức ngăn cản họ gặp nhau, nhưng ít nhất cô hiểu một điều, cô sợ sự hợp tác của họ thành công, và càng sợ hậu quả của sự thành công đó.
Cuối cùng, chỉ có một người mới có thể sở hữu bản tính kép của Ted Beaumont và George Stark, chỉ có một người mới có thể may mắn sống sót sau sự phân tách này. Nếu Ted có thể cung cấp động lực mà Stark cần, nếu Stark có thể độc lập viết lách, thì những vết thương và mủ nhọt của hắn sẽ bắt đầu lành lại sao?
Liz cho rằng sẽ, cô thậm chí cho rằng Stark sẽ biến thành hình dạng chồng cô.
Vậy sau đó, mất bao lâu nữa thì trên mặt Ted sẽ mọc ra mụn mủ đầu tiên?
Cô cho rằng sẽ không lâu đâu, cô cho rằng Stark sẽ rất vui khi Ted thối rữa và biến mất.
Liz lặng lẽ xỏ giày vào, bắt đầu dọn dẹp phần cơm thừa của cặp song sinh. Đồ khốn kiếp, cô vừa nghĩ vừa lau bàn, đổ nước nóng vào bồn rửa. Mày chỉ là bút danh, mày là bất hợp pháp, không phải chồng tao. Cô đặt nồi vào bồn, đi ra phòng khách xem Wendy. Wendy đang bò trên sàn phòng khách, có lẽ đang tìm anh trai mình. Ngoài cửa kính, mặt trời hoàng hôn đổ xuống mặt hồ Rock Castle một dải ánh sáng vàng kim.
Cô nhìn chiếc ghế sofa, dưới đó giấu một con dao dài và sắc bén, trong tầm tay.
"Mình có thể làm được, nếu Chúa cho phép, mình có thể giết chết hắn."
Chín
Pang Bo cảm thấy mùi hôi của Stark quá khó ngửi, anh có thể nôn bất cứ lúc nào, nhưng anh cố nhịn, không để điều đó lộ ra trong giọng điệu. "Norris Ridgewick vẫn chưa về sao, Sheila?"
Bên cạnh anh, Stark bắt đầu dùng nòng súng cù vào William.
"Vẫn chưa, Pang Bo. Rất xin lỗi."
"Nếu cậu ta về, bảo cậu ta trực ca. Trước đó, để Krat trực đi."
"Ca của cậu ấy..."
"Đúng, cậu ấy trực ca rồi, tôi biết. Sẽ trả lương làm thêm giờ cho cậu ấy, Keaton sẽ trách tôi vì chuyện này, nhưng biết làm sao được? Bộ đàm hỏng và chiếc xe tuần tra cũ kỹ chết máy đã giữ chân tôi ở đây rồi. Tôi thực sự gọi điện từ nhà Beaumont. Cảnh sát tiểu bang gọi tôi đến kiểm tra, nhưng chẳng kiểm tra được gì cả."
"Tệ thật, anh có muốn tôi báo cho cảnh sát tiểu bang không?"
Pang Bo nhìn Stark, kẻ đang tập trung trêu chọc William đang hớn hở. Stark thản nhiên gật đầu với Pang Bo.
"Được thôi, gọi cho sở cảnh sát Oxford giúp tôi. Tôi sẽ đi ăn chút gà rán, rồi quay lại kiểm tra lần nữa. Tất nhiên, đó là nếu xe tôi khởi động được. Nếu không khởi động được, tôi đành phải vào kho thực phẩm nhà Beaumont xem có gì ngon không. Cô ghi lại giúp tôi được không, Sheila?"
Anh cảm nhận được chứ không phải nhìn thấy sự căng thẳng của Stark bên cạnh, nòng súng không còn động đậy, chĩa thẳng vào rốn William. Pang Bo cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc theo xương sườn.
"Tất nhiên là được, Pang Bo."
"Đây là một gã rất sáng tạo, tôi nghĩ hắn sẽ không giấu chìa khóa dưới tấm thảm ở cửa đâu."
Sheila cười: "Tôi hiểu rồi."
Bên cạnh anh, nòng súng lại bắt đầu di chuyển, William lại bắt đầu cười. Pang Bo thả lỏng hơn một chút.
"Tôi có nên báo cáo với Henry Bedton không, Pang Bo?"
"Ừm. Nếu Henry không có ở đó, tìm Danny Emmons cũng được."
"Được rồi."
"Cảm ơn, Sheila. Lại tốn thêm chút phí rồi. Bảo trọng nhé."
"Anh cũng vậy, Pang Bo."
Anh nhẹ nhàng gác máy, quay sang Stark: "Xong chưa?"
"Rất tốt," Stark nói, "Ta đặc biệt thích câu giấu chìa khóa dưới thảm ở cửa kia, nó rất thâm thúy."
"Anh thật đa nghi." Pang Bo nói. Nói câu này trong hoàn cảnh hiện tại không khôn ngoan chút nào, nhưng anh quá tức giận, buột miệng nói ra, đến chính anh cũng thấy ngạc nhiên.
"Không ai thích ta cả, phải không, cảnh sát trưởng Pang Bo?"
"Đúng vậy." Pang Bo nói.
"Tốt lắm, ta rất thích chính mình, không quan tâm đến cái nhìn của người khác. Ta là một con người thời đại mới thực thụ. Quan trọng là hiện tại mọi thứ ở đây đều bình thường." Hắn chộp lấy dây điện thoại, giật mạnh ra khỏi đế.
"Tôi nghĩ vậy." Pang Bo nói, nhưng không tin vào điều đó. Stark cho rằng cảnh sát đều là một lũ bỏ đi. Dan Emmons ở Oxford có thể chẳng nhận ra gì cả, nhưng Henry Bedton thì sao? Ông ấy có tin vào cái cớ Pang Bo đi mua gà rán trước khi một mình truy tìm kẻ sát hại Homer Gamache không? Không đời nào, Henry có thể nhận ra đã có chuyện chẳng lành.
Pang Bo nhìn Stark dùng nòng súng trêu đùa đứa trẻ, không biết mình có muốn chuyện đó xảy ra hay không.
"Giờ làm gì?" anh hỏi Stark.
Stark hít một hơi thật sâu, vui vẻ nhìn ra khu rừng đầy nắng ngoài cửa sổ: "Để cô nàng tóc vàng làm chút đồ ăn cho chúng ta, ta đói rồi. Cuộc sống nông thôn thật tuyệt, phải không, cảnh sát trưởng Pang Bo? Chết tiệt!"
"Được thôi." Pang Bo nói, bắt đầu đi về phía bếp, Stark chộp lấy anh.
"Xe chết máy có ẩn ý gì đặc biệt không?" hắn nói.
"Không," Pang Bo nói, "Đó lại là một câu... anh gọi nó là gì nhỉ? Một câu thâm thúy. Năm nay xe của chúng tôi không ít xe bị hỏng."
"Hy vọng đó là sự thật." Stark nhìn chằm chằm vào Pang Bo, mủ nhầy từ khóe mắt chảy dọc theo hai bên chiếc mũi đã rụng, như nước mắt cá sấu. "Nếu vì ngươi mà ta phải làm hại một đứa trẻ, ngươi sẽ phải cảm thấy xấu hổ vì điều đó. Nếu Ted phát hiện ra vì ngươi không thành thật mà làm hỏng một đứa con của hắn, hắn sẽ không tha cho ngươi đâu." Hắn nhe răng cười, chĩa nòng súng vào nách William, William vừa cười vừa giãy giụa. "Nó đáng yêu như một chú mèo con vậy, phải không?"
Pang Bo cảm thấy như có một cục gai trong cổ họng: "Anh làm thế khiến tôi rất căng thẳng đấy, bạn ạ."
"Vậy thì cứ căng thẳng đi," Stark mỉm cười nói với anh, "Ta chính là kiểu người khiến người khác căng thẳng. Ăn cơm thôi, cảnh sát trưởng Pang Bo. Ta tin rằng nhóc tì này đang nhớ em gái nó rồi."
Liz dùng lò vi sóng hâm nóng một bát súp cho Stark. Cô đưa cho hắn một phần cơm nguội trước, nhưng hắn lắc đầu, mỉm cười nhẹ, rồi đưa tay vào miệng nhổ một chiếc răng, chiếc răng dễ dàng rơi ra khỏi nướu đang thối rữa.
Khi hắn vứt nó vào thùng rác, cô quay mặt đi, mím chặt môi, vẻ mặt đầy ghê tởm.
"Đừng lo," hắn bình tĩnh nói, "Chúng sẽ sớm ổn thôi. Mọi thứ sẽ sớm ổn thôi. Bố sẽ sớm đến thôi."
Mười phút sau, Ted lái chiếc xe của Loli đến, lúc này Stark vẫn đang uống súp.