Cuối tháng mười, đã vào đông. Bầu trời lất phất mưa đông lạnh lẽo. Mà mùa đông, đúng là thời điểm tốt nhất để ngâm suối nước nóng.
Cao Nhất Diệp ngồi xe ngựa, dưới sự bảo vệ của một nhóm lớn hộ vệ, chậm rãi tiến vào Tây An phủ, sau đó đi thẳng đến hậu viện của cửa hàng phân bón.
Thiên Tôn xách một cái lồng chim, đã đợi nàng từ lâu.
Trên mặt Cao Nhất Diệp nở nụ cười tinh nghịch: "Ái chà, pho tượng Thiên Tôn này làm không tinh xảo bằng pho tượng đặt ở Tiểu Lãng Để."
Lý Đạo Huyền cười: "Cái này là sơ hào cơ mà, chắc chắn không mạnh bằng bản cải tiến rồi."
Cao Nhất Diệp cười mỉm, ướm thử lên người hắn hai cái: "Dáng người thì giống hệt, trên đường tới đây, ta cũng làm cho sơ hào cơ một bộ hiệp sĩ phục đó."
Nàng vừa nói vừa tiến sát lại gần, giúp Lý Đạo Huyền cởi bỏ y phục, thay vào bộ hiệp sĩ phục mới. Lần này y phục trông càng tinh mỹ hơn, chính là bộ tiểu vương gia mà Miêu Kiều Vỹ đóng vai Dương Khang mặc khi tỷ võ chiêu thân với Mục Niệm Từ, thực sự là đẹp trai không lối thoát.
Dương Khang đẹp trai nhất lịch sử! Không một ai sánh bằng.
Lý Đạo Huyền cũng rất hài lòng với bộ y phục này, vui vẻ soi gương: "Tay nghề may vá của Nhất Diệp thật sự không tồi."
Hai người đang nói đến đây thì trong tiệm đột nhiên ồn ào hẳn lên, một nhóm thương nhân giàu có vây quanh cửa tiệm phân bón, mồm năm miệng mười đang bàn tán gì đó.
Cao Nhất Diệp: "Hả? Bên ngoài sao thế?"
Lý Đạo Huyền cười nói: "Hôm nay là ngày khai trương hồng phát của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng chúng ta, ta vẫn luôn giấu họ, không thông báo khu nghỉ dưỡng nằm ở đâu. Đám người này đợi không kiên nhẫn nổi nữa, hôm nay muốn đi theo chúng ta qua đó, muốn vào ở ngay ngày khai trương đầu tiên."
Cao Nhất Diệp: "Ha ha, vậy thì ta đến đúng lúc quá, có thể đi ngâm suối nước nóng rồi."
"Ừm, đi thôi."
Lý Đạo Huyền xách lồng chim, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của "phu nhân", hai người sánh vai bước ra khỏi tiệm phân bón. Trên con phố bên ngoài toàn là thương nhân giàu có và quan lại, đông nghịt người chen chúc đầy cả một con phố.
Tuy nhiên, Tần Vương thế tử Chu Tồn Cơ lại không có ở đó. Đường đường là thế tử của phiên phong đệ nhất thiên hạ, hắn không tiện chen chúc cùng đám thương nhân và quan lại nhỏ bé này, sợ mất đi thân phận. Cho nên xe kiệu của hắn đang đợi ở một con phố khác.
Đi thì chắc chắn là phải đi, nhưng không thể chen chúc trong đám đông được. Đây chính là "sự cách biệt giai cấp" giữa hắn và tầng lớp người giàu bình thường.
"Lý viên ngoại, mau dẫn đường đi."
"Vợ con già trẻ nhà ta đều ở đây cả rồi, cả nhà cùng đi chiêm ngưỡng khu nghỉ dưỡng xem sao."
"Hê, lần này ta chuẩn bị viết vài bài thơ thật hay."
"Vợ chồng" Lý Đạo Huyền lên xe ngựa.
Chiếc xe ngựa này của hắn được chế tạo đặc biệt, chắc chắn hơn xe ngựa bình thường rất nhiều, lốp xe còn bọc cao su, dùng hẳn tám con ngựa lớn để kéo. Làm vậy không phải để phô trương, mà là vì hắn quá nặng, nếu không làm thế, xe ngựa thường e là sẽ bị đè hỏng.
Tuy nhiên, kiểu cách này trong mắt người khác lại chính là để phô trương.
Đám thương nhân và quan lại nhỏ kia trong lòng đều nghĩ: Quy cách xe ngựa này của Lý viên ngoại cũng quá làm màu rồi, sợ là hơi vượt quá quy chuẩn thì phải? Thôi bỏ đi, chuyện này chúng ta cũng không quản nổi.
Đoàn xe ngựa đông đảo hợp thành đội xe, còn có nô bộc gia đinh mà các vị quyền quý mang theo, đội ngũ ấy thực sự là to lớn đến mức khó tin.
Ra khỏi thành Tây An, đi về phía đông vài chục dặm.
Lý Đạo Huyền không hề nói cho họ biết suối nước nóng nằm ở đâu, các vị quyền quý dưỡng khí công phu rất tốt, cũng không hỏi, cứ thế đi theo.
Đi một hồi, Ngô Sân lại nhận ra được chút gì đó: "Con đường chúng ta đang đi này, phía trước không xa, hẳn là di chỉ Hoa Thanh Cung rồi nhỉ? Mùa xuân năm nay, chúng ta còn đến đây đạp thanh."
Sử Khả Pháp lập tức nhớ ra: "Đúng đúng đúng, di chỉ Hoa Thanh Cung! Khi đến vào mùa xuân năm nay, tường đổ vách nát, cỏ dại mọc đầy, khiến người ta không khỏi thổn thức. Nghĩ đến thịnh thế Hán Đường với thiên hạ điêu linh hiện nay, hạ quan cũng không khỏi cảm thấy ảm đạm đau lòng..."
Hai người đang ở đây thương xuân buồn thu. Chu Tồn Cơ cố ý đi tụt lại phía sau, không nhập vào đám đông, cũng đang nói chuyện với thế tử phi của mình trong chiếc xe ngựa lớn: "Phía trước hình như là vị trí của Hoa Thanh Cung, cái khu nghỉ dưỡng suối nước nóng gì đó mà Lý viên ngoại nói, chẳng lẽ lại là Hoa Thanh Cung sao? Nơi đó là một mảnh hoang tàn, làm sao có thể xây dựng được cái gì chứ?"
Thế tử phi hạ giọng nói: "Chúng ta không phải bị hắn chơi khăm rồi chứ? Nhiều người cùng ra ngoài thế này, đi vòng vèo vài chục dặm, cuối cùng lại thành trò cười lớn."
Chu Tồn Cơ nhíu mày: "Lý viên ngoại này tuy hơi không hiểu lễ nghi, nhưng cũng là người làm việc thực tế, chắc chắn không đến mức làm bậy trong chuyện này. Nhưng dẫn chúng ta đến đây vẫn cảm thấy là lạ. Nếu qua di chỉ Hoa Thanh Cung mà hắn vẫn không nói đi đâu, chúng ta đừng đi theo nữa, đi xa nữa không an toàn."
Hắn vừa nói đến đây, đám thương nhân đi đầu tiên thốt lên kinh ngạc: "Oa! Oa! Hoa Thanh Cung! Hoa Thanh Cung đã được xây dựng lại rồi."
Chu Tồn Cơ: "Cái gì?"
Ngô Sân và Sử Khả Pháp ở phía trước cũng nghe vậy mà ngẩn người: "Cái gì?"
Mọi người đều vội vàng chạy lên phía trước một đoạn, vòng qua một cánh rừng, tầm mắt mở rộng ra, ngẩng đầu nhìn về phía trước. Chỉ thấy ở phía xa, một quần thể kiến trúc hùng vĩ, ngói đen cột đỏ, lan can chạm trổ, vách hiên tinh xảo, vẻ đẹp cực điểm.
Ngô Sân và Sử Khả Pháp lập tức đứng hình: "Mùa xuân... mùa xuân lúc đó vẫn là một mảnh đất hoang mà."
Chu Tồn Cơ cũng vén rèm xe ngựa lên, nhìn từ phía xa mà ngây người ra, miệng thốt ra những âm thanh mất mặt: "Di chỉ Hoa Thanh Cung lại trở nên đẹp thế này sao?"
Thực ra Tần Vương phủ của hắn cũng rất đẹp, nhưng hắn ngày nào cũng ở trong Tần Vương phủ, nhìn đến phát chán rồi. Giờ chợt nhìn thấy một tòa cung điện mới xinh đẹp sừng sững trước mắt, tuy nhìn không quá hiểu, nhưng cảm thấy vô cùng chấn động.
Chu Tồn Cơ lên ngựa, phi nước đại một hồi, liền lao lên đầu đội ngũ, đi song song với xe ngựa của Lý Đạo Huyền, vừa đi vừa hỏi: "Lý viên ngoại, khu nghỉ dưỡng này của ông xây dựng có phải là hơi... vượt chế độ một chút không?"
"Không có đâu." Lý Đạo Huyền cười: "Tuy bề ngoài trông giống một cung điện, nhưng thực tế nó chỉ là một khách sạn, chẳng qua là làm đẹp hơn một chút mà thôi. Bên trong tuyệt đối không có mấy cái áo choàng màu vàng minh hoàng gì đó, hay mấy thứ như rồng, phượng, tuyệt đối không có."
Nghe hắn nói vậy, Chu Tồn Cơ mới thở phào nhẹ nhõm.
Thực sự sợ bên trong có mấy thứ vượt chế độ, người thường có lẽ không sao, nhưng hắn là phiên vương thì bắt buộc phải chú ý. Nếu hắn vô tình ngồi lên chiếc giường trông rất giống long sàng, mặc một bộ y phục màu vàng minh hoàng có hình rồng... không chừng ngày hôm sau Cẩm y vệ đã giết đến nơi rồi.
Đoàn người đi đến cổng khu nghỉ dưỡng, chỉ thấy mấy nhân viên phục vụ ăn mặc sạch sẽ gọn gàng đứng ở cổng, chủ động dắt ngựa giúp Chu Tồn Cơ, sau đó dẫn Lý Đạo Huyền và nhóm người Chu Tồn Cơ đi vào bên trong.
Lúc nhìn từ bên ngoài đã thấy nơi này vô cùng xa hoa, bước vào bên trong, cảm giác thực sự rất oai phong.
Trong khu nghỉ dưỡng đâu đâu cũng là các công trình kiến trúc kiểu cung điện cổ, bên trái là một cung điện, bên phải là một tòa tửu lầu, phía trước là đình tạ, phía sau là vườn hoa, hành lang cầu trong mưa khói, đẹp như bức tranh cuộn.