Keng một tiếng, Ám Hủy ra khỏi vỏ.
Alan cầm một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau qua thân đao. Đi tới đầu đao, dưới ánh nắng buổi chiều, thân đao sinh ra từng vòng quang vựng, mỗi một đường vân đạo năng đều hiển thị rõ ràng. Thậm chí thân đao nhẵn bóng còn phản chiếu cả khuôn mặt của Alan.
Lai Ôn lướt qua sau lưng cậu, bóng dáng xuất hiện trên thân đao phẳng lì như gương. Alan thu đao vào vỏ, đứng lên, Lai Ôn ôm tay dựa vào một cây linh sam nói: "Màn phản công buổi sáng rất đẹp, nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, đừng coi thường Địch Á Ca."
"Tôi biết." Alan ôm đao đứng dậy nói: "Nếu là một trận chiến sinh tử, thì kết quả khó mà lường trước. Nhưng chỉ là chém hắn ba đao thôi, tôi vẫn có chút tự tin."
"Thật không biết nên nói cậu tự tin hay tự đại, Địch Á Ca không phải mấy tên như Văn Sâm mà cậu từng chém trước đây đâu." Lai Ôn lắc đầu nói.
"Tôi không nói bừa đâu." Alan bỗng nhiên thẳng lưng, lập tức sinh ra một cỗ khí thế lăng liệt ngút trời: "Kỹ năng chiến đấu của một người, thường liên quan đến tâm tính. Nhìn lời nói và hành động của Địch Á Ca, tôi đại khái có thể đoán được, chiến kỹ của cậu ta chủ yếu thiên về hiểm ác độc địa. Đối thủ như vậy, chiến đấu sinh tử kết quả khó lường. Nhưng nếu muốn chính diện đỡ ba đao của tôi, tôi sẽ tặng cho cậu ta một bất ngờ."
Lai Ôn sửng sốt, đưa tay sờ cằm nói: "Cậu phân tích rất chính xác. Nghe cậu nói vậy, tôi cũng cảm thấy mình có thể dùng ba búa bổ chết cái tên giống đàn ông ẻo lả đó."
"Chính là như vậy, cho nên tôi mới định ra ba đao. Nếu đối thủ đổi thành anh, đừng hòng tôi hào phóng như vậy, chắc phải tầm ba mươi đao tôi mới ra tay." Alan nhớ tới cây rìu trảm thủ của Lai Ôn, tính khí chiến cương liệt, còn vượt trội hơn cả đao của cậu, bình thường giao thủ ba năm hiệp là phân thắng bại. Nếu đối thủ là Lai Ôn, Alan không muốn dùng chiến lược cuồng công chính diện, lỡ như bị chém gãy chính là đao của cậu.
Lai Ôn cười ha hả: "Lời nịnh nọt này của cậu nịnh thật thoải mái. Chi bằng thế này, nếu cậu đánh bại được cái tên yêu nhân Địch Á Ca đó, tất cả phần thưởng tôi nhận được trong đợt săn bắn mùa thu này sẽ thuộc về cậu, thế nào?"
Alan đánh giá hắn từ trên xuống dưới rồi nói: "Xem ra anh chỉ có thể tay không cút về Ba Bỉ Luân thôi."
"Nếu thực sự như vậy, tôi còn mừng không kịp ấy chứ." Lai Ôn nhìn về một phía của doanh trại, nơi đó truyền đến tiếng người, bèn nói: "Hắn tới rồi, đi thôi huynh đệ."
Chuyện Alan và Địch Á Ca đánh cược đã lan truyền trong doanh trại của các gia tộc. Hai người này, một người là quán quân Đài Tử Vong, là kẻ may mắn vừa bước ra khỏi Công viên Yellowstone đã được gia tộc Bối Tư Kha Đức thu nhận, lại là một trong những học trò thân truyền do Nguyên soái Ôn Sa Bối Lạc chỉ định, phong độ hào hùng, có thể nói trong số các quý tộc trẻ tuổi của Ba Bỉ Luân hiện tại không ai không biết. Người còn lại xuất thân từ gia tộc hào môn Cách Lan Đặc, lại là học trò của Đại sư chuỗi ký hiệu Lao Lâm Tư, cũng là một người trẻ tuổi rất được quan tâm.
Chỉ là phong độ của Alan có mạnh đến đâu, chung quy cũng chỉ là một đệ tử bàng hệ của Bối Tư Kha Đức, người lạc quan về cậu không nhiều lắm. Thế nhưng vẫn có những kẻ hiếu kỳ đem cuộc hẹn chiến đấu của hai người ra cá cược, qua một buổi sáng, cơ bản ai nấy đều biết chuyện xích mích buổi sáng giữa hai người trẻ tuổi này, ngược lại đã làm phai nhạt đi khá nhiều ân oán giữa Lai Ôn và anh em của hắn.
Địa điểm đánh cược là một khoảng đất trống phía sau doanh trại, từ sớm đã bị vây quanh kín mít. Khi Alan đến, cậu nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc. Reges, Adele thậm chí cả Weber đều có mặt ở đó. Điểm khác biệt là hai người trước ra oai làm chỗ dựa cho cậu, còn Weber chỉ cười nhạt nhìn Alan, nghĩ là muốn chờ xem Alan mất mặt.
Lai Ôn đi theo sau Alan, vỗ vỗ bả vai cậu rồi lùi sang một bên. Alan ôm đao bước vào sân, Địch Á Ca đã đứng sẵn trong sân. Trên tay Địch Á Ca có thêm một cây chiến thương, thương dài gần hai mét, còn cao hơn Địch Á Ca thêm nửa cái đầu. Các đường vân đạo năng trên thân thương phân bố theo hình xoắn ốc, đầu thương tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng. Địch Á Ca cầm thương đứng đó, quả nhiên cũng có một cỗ khí thế riêng.
Đầu hắn hơi nghiêng, khinh thường nhìn Alan nói: "Tôi còn tưởng cậu không dám tới."
Alan phì cười nói: "Rõ mười mươi là chuyện chỉ có thắng không có thua, tôi việc gì phải bỏ lỡ."
Địch Á Ca dùng chân hất đuôi thương, chiến thương nảy lên, hắn tiện tay chấn động. Đầu thương rung lên lẩy bẩy, đâm ra từng điểm hàn quang, rất có vẻ bề ngoài. Hắn gật đầu nói: "Lát nữa tôi xem cậu còn cười nổi nữa không."
"Thưa hỏi xong rồi, hay là chúng ta bắt đầu đi. Cậu biết đấy, tôi còn phải chuẩn bị chuyện săn bắn ngày mai."
Địch Á Ca lạnh lùng quát: "Muốn chết thì cứ tiến lên."
Alan bình thưa thẳng đao, tay dẫn dắt một cái, Ám Hủy ra khỏi vỏ. Thân đao phản chiếu ánh nắng buổi chiều, giống như một vũng nước mùa thu chiếu thẳng vào mắt Địch Á Ca. Địch Á Ca không khỏi nhắm mắt lại, ngay khoảnh khắc này, Alan chuyển động.
Lê đao chạy nhanh.
Chỉ trong chớp mắt, Alan đãướt tới sườn Địch Á Ca. Đạt đao bật lên, lưỡi đao kéo ra một đường cong hoàn mỹ, chém về phía vai trái của Địch Á Ca!
Tiếng rít xé gió nổi lên lớn, Địch Á Ca hừ lạnh một tiếng. Chiến thương điểm ra tựa chớp điện, hóa thành một đạo điện lạnh chuẩn xác vô cùng đâm trúng lưỡi đao của Alan. Đao thương va chạm, phát ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc "Keng". Kèm theo đốm lửa văng khắp nơi, một vòng gợn sóng vô hình do nguyên lực xung kích khuếch tán ra ngoài, biến thành cuồng phong ngạt thở, thổi tóc tai của người xem bay loạn xạ, quần áo phần phật.
Hai đạo bóng người vừa hợp lại rồi tách ra, Alan lướt lùi như thủy triều. Quá trình tiến và lùi tự nhiên như nhịp thở, hoàn toàn không để lại sơ hở để Địch Á Ca phản công.
Đao thứ nhất!
Chỉ là đao thứ nhất, đã khiến đám đệ tử quý tộc tâm thần kích động, không thể kìm chế. Kỹ thuật đao của Alan đơn giản gọn gàng, thuần túy dùng tốc độ và khí thế để chế ngự địch. Dù người có mặt rất nhiều, nhưng người nhìn rõ động tác của cậu đếm trên đầu ngón tay. Đa số mọi người khi phản ứng lại thì đao sắc đã phát ra một đợt trảm kích lăng lửng. Có thể tưởng tượng, nếu mình đổi vị trí cho Địch Á Ca, bây giờ chỉ có thể ôm đầu lăn lộn trên đất, tạm thời tránh né mũi nhọn. Nhưng điều đó chắc chắn sẽ dẫn đến những đợt tấn công dữ dội hơn của Alan, một khi đã mất đi tiên cơ, đao thế của Alan triển khai. Với lối đánh nhanh như chớp giật đó, đừng nói là ba đao, chỉ sợ đao thứ hai đã phải giơ tay chịu thua.
Địch Á Ca vậy mà vẫn có thể bắt trúng đao nhanh của Alan trong thế hạ phong này, gượng ép kéo hòa trận đấu, có thể thấy cái tên hậu duệ hào môn ẻo lả này cũng có vài phần tài năng thực thụ.
Alan hít sâu một hơi, dưới sự vận chuyển của nguyên lực, đôi mắt dần sáng lên. Địch Á Ca đã nếm qua mùi vị đao nhanh của cậu, sao còn chịu để Alan ra tay trước. Lập tức quát lớn: "Đến lượt tôi!"
Tiếng quát vừa dứt, tiếng rít chói tai chợt vang lên!
Không biết Địch Á Ca dùng thủ pháp gì mà chiến thương trong tay lại tự cuồng quay lên. Đầu thương kích xoáy như mũi khoan, phát ra tiếng rít nhiếp người. Địch Á Ca chồm người về phía trước, chiến thương đâm tới trước, người và thương hòa làm một. Nhìn không ra là người mang thương, hay là thương mang người.
Tiếng vỗ tay như sấm vang lên, mọi người liên tục cất tiếng reo hò. Thương kỹ của Địch Á Ca, quả nhiên có điểm hơn người.
Đao của Alan chưa động, đôi mắt bỗng nhiên sáng rực, từ không trung sinh ra khí thế kinh người. Lập tức, trong mắt Địch Á Ca ngoài một người một đao của Alan ra, không còn gì khác. Hắn bỗng sinh ra một cảm giác, Alan sẽ phớt lờ thương thế của cậu ta, mà vẫn đâm đao thẳng vào ngực mình!
Thật là hoang đường!
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Alan đã chuyển động. Quả nhiên giống như không nhìn thấy chiến thương sắp đâm vào ngực mình, đao mang của trực đao nuốt nhả, chém về cùng một vị trí của Địch Á Ca.
Thương thế của Địch Á Ca nhất thời hơi hỗn loạn, tiếng rít nhiếp người đó biến mất. Khóe miệng Alan hiện lên nụ cười, trực đao nghiêng dẫn dắt, chém vào đoạn giữa chiến thương của Địch Á Ca. Khoảnh khắc chém trúng, chính là lúc tâm thần Địch Á Ca lơi lỏng, thương thế không còn ngưng tụ sắc bén như trước nữa.
Lập tức đao này chém làm thân chiến thương rung lên bần bật, Địch Á Ca liên tiếp lùi lại phía sau.
Alan bỗng lao tới, đao giao tay trái. Cậu cầm đao ngược tay, mượn lực xoắn của eo, trực đao từ dưới lên trên chém nghiêng, hóa thành một đạo hàn quang hình cung xẹt qua mắt Địch Á Ca. Khi mũi đao chỉ lên trên, chiến thương của Địch Á Ca cũng bị Alan hất tung lên. Đợi đến khi chiến thương nảy đến điểm cao nhất, mới ào ào rơi xuống, cắm phập xuống bãi cỏ cách Địch Á Ca năm bước về phía sau. Thân thương run rẩy, y như tâm trạng phức tạp lúc này của Địch Á Ca.
Hắn vậy mà lại thua!
Hai đao phía sau của Alan sử dụng liên tiếp, tốc độ biến hóa khiến người ta trở tay không kịp. Ai có thể ngờ tới, Alan hoàn toàn dựa vào tinh thần ý chí ngưng luyện, khiến thương thế vốn dĩ tiến thẳng không gì cản nổi của Địch Á Ca lộ ra sơ hở không nên có. Sau đó lại đột ngột đổi tay, khiến Địch Á Ca vốn đã hơi quen với việc Alan dùng tay phải múa đao, bị một cú hất ngược làm bay luôn chiến thương trong tay.
Nếu đao đầu tiên của Alan chỉ nhanh và hiểm, thì hai đao sau đã thể hiện ý chí kiên định tựa sắt thép, chiến lược bất ngờ cùng với đao pháp uyển chuyển linh hoạt của cậu, đây mới là điểm đáng sợ thực sự của cậu.
Đợi khi Địch Á Ca hoàn hồn lại, Alan sớm đã đi mất, ngay cả Lai Ôn cũng không còn ở trong đám đông. Alan thậm chí không bắt hắn phải thực hiện ước cược, điều này còn khó chịu hơn cả giết hắn. Khi nhìn sang người khác, Địch Á Ca đọc được trong ánh mắt của những người khác có thêm một vài thứ khác. Hắn nghiến răng hừ lạnh, rút chiến thương dưới đất lên rồi bước ra khỏi đám đông.
Buổi tối, trong doanh trại dựng lên rất nhiều lò nướng. Trên lò, những đầu bếp quen thuộc đang làm đồ nướng, các hộ vệ của gia tộc lúc này đóng vai trò làm bồi bàn, từng người một đem những đĩa thức ăn đựng đầy sườn nướng vàng óng đặt lên chiếc bàn ăn dài bày trên bãi cỏ. Vào lúc này, có thể nhìn thấy không ít vòng tròn lớn nhỏ trong doanh trại. Trong số đó, vòng tròn náo nhiệt nhất chính là nơi tập trung của Lai Ôn và Alan.
"Nào, chúng ta hãy nâng ly vì Alan. Ba đao buổi chiều chém thật mẹ nó đẹp, đặc biệt là hai đao sau, làm mắt tôi thiếu chút nữa trợn ngược ra ngoài." Lai Ôn nâng cốc nói, hiếm khi hắn văng tục trước mặt bạn bè, nhưng nghe vào lại cực kỳ sảng khoái.
Những đệ tử kết giao với Lai Ôn lần lượt nâng ly hướng Alan kính rượu, Alan không chút khách khí, ngửa cổ uống cạn ly mỹ tửu trong tay, lại giành được tràng pháo tay đầy ắp hội trường. Uống xong ly rượu này, tiếp theo là thời gian tự do, Lai Ôn cầm hai chiếc đĩa, nhét một đĩa vào tay Alan rồi nói: "Cậu phải cẩn thận đấy, cái tên Địch Á Ca đó cực kỳ thù dai. Cậu làm hắn mất mặt trước đông đảo mọi người, tôi dám cá là hắn chắc chắn sẽ tìm cậu gây rắc rối trong thời gian săn bắn mùa thu."
Nói xong lại khẽ thở dài: "Nói đi cũng phải nói lại, người nên xin lỗi là tôi, vì quan hệ của tôi mà tự dưng cậu lại vác thêm một kẻ địch phiền phức."
Alan ngược lại tỏ ra thờ ơ, ánh mắt đảo qua đám đông rồi nói: "Có kẻ địch, tự nhiên cũng sẽ thu hoạch được bạn bè, ngay trước mắt chính là một ví dụ. Anh cứ yên tâm đi, nếu Địch Á Ca tìm tôi gây rắc rối, tôi không ngại lôi anh xuống nước cùng đâu, trừ khi anh đổi nghề muốn làm kẻ thù của tôi."
Lai Ôn nghiêm túc nói: "Dù cậu có tin hay không, sau khi xem ba đao chiều nay của cậu, tôi hy vọng vĩnh viễn không bao giờ làm kẻ thù của cậu."