Vương Bài

Lượt đọc: 3175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 132
cuộc chiến ác liệt

❊ ❊ ❊

Diệp Chiến cúp máy. Lát sau, Vu Minh nhận được ảnh chụp, một người đàn ông điển trai cao một mét tám, mặc comple thắt cà vạt, mỉm cười đầy mê người. Sau đó là danh sách mười quý bà kia. Vu Minh nhìn danh sách, còn có mấy người quen: Đỗ Tiểu Ảnh, Lâm Hà Y, Hạ Tri Vũ…

- Thật ngại quá.

Vu Minh trở lại, thuận mắt nhìn túi LV của Hạ Tri Vũ, hỏi:

- Hạ tiểu thư, đây có phải chiếc túi LV số lượng có hạn không?

- Anh tinh mắt thật đấy.

Hạ Tri Vũ gật đầu.

Vu Minh lễ độ hỏi:

- Nếu được thì có thể cho tôi xem qua được không?

- Đương nhiên rồi.

Hạ Tri Vũ cũng không hẹp hòi.

Vu Minh nhận lấy túi xách, không thể tưởng tượng được, cái thứ này thôi cũng mất hai mươi ba nghìn Euro rồi, mà chẳng thấy khác biệt gì. Đúng là đàn ông không thể nào hiểu nổi thế giới của đàn bà. Vu Minh trả túi:

- Cảm ơn.

Làm giấy tờ giả làm quái gì, biết thế thì nghiên cứu làm hàng giả như thế nào cho rồi.

- Rượu khai vị.

Nhân viên phục vụ bưng tới mấy ly rượu khai vị Italia.

Vu Minh nói:

- Phiền anh lấy cho tôi một lon Coca, lạnh nhé.

- Vâng.

Vu Minh thấy Đỗ tiên sinh nghiêm túc nhìn mình, vội nói:

- Không đắt lắm đâu.

Đỗ tiên sinh nổi điên:

- Tôi không nói ý đó. Tôi cho rằng ở nhà hàng Tây như thế này không phù hợp để uống Coca.

- Vui là tốt rồi.

Vu Minh nói:

- Đỗ tiên sinh, chiếc cặp của ngài có phải LV số lượng có hạn không, cho tôi xem chút.

Đỗ tiên sinh còn chưa kịp từ chối thì Vu Minh đã với tay cầm lấy, sau đó duỗi tay ra. Một ly rượu đỏ từ bên cạnh hắt tới Hạ Tri Vũ, bị chiếc cặp của Đỗ tiên sinh chặn lại.

Người hắt rượu là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, bên cạnh còn một cô gái chừng mười lăm tuổi, xem diện mạo thì chắc là hai mẹ con. Sau khi rượu bị chắn, bà này liền quát:

- Đồ khốn!

Rồi lập tức xông lên túm lấy túm lấy tóc Hạ Tri Vũ, kéo ngã cô ta xuống đất.

- Dừng tay.

Lưu Mãng và Đỗ tiên sinh lập tức đứng ra bảo vệ Hạ Tri Vũ, mà cô gái kia thì vung tay quăng cho Hạ Tri Vũ một cái tát, Đỗ tiên sinh lập tức ôm cô ta ra ngoài. Lưu Mãng một mình không thể chống được bà này, thế là mặt bị cào một cái.

Nơi này lập tức hỗn loạn. Vu Minh nhận lấy lon Coca từ tay anh phục vụ, ngồi ở một bên vừa uống vừa thưởng thức. Lúc trước Hạ Tri Vũ rất là mảnh mai, bị tát cho hai cái liền nhanh chóng phản kích, bởi vì Lưu Mãng ngăn cách nên nước bọt của phản kích đều văng hết lên người, lên mặt Lưu Mãng. Lưu Mãng quay đầu, tóc bị bà kia kéo, đau đến kêu la oai oái.

Lúc này nhân viên phục vụ đến hỗ trợ, nhưng là bà kia lại hung hãn vô cùng, cô nhóc kia cắn Đỗ tiên sinh một cái, cũng nhào lên tham gia vào trận chiến. Người ngã, bàn lật, ghế văng khắp nơi, đồ ăn, rồi máu tươi và những tiếng kêu thét tạo nên một bữa tiệc thật đẹp đẽ.

Trải qua hơn một phút chiến đấu, quần chúng cuối cùng cũng chiếm thế thượng phong, kéo được ba người kia ra ngoài. Bà kia vẫn không chịu buông tha, cởi giày cao gót ra ném. Nhưng phải nói là cách ném thật quá tệ, thế là giày cao gót văng ngay vào mặt Lưu Mãng. Lại nhìn Hạ Tri Vũ, tóc tai bù xù, cổ với cánh tay đều là những vết cào cấu chảy cả máu, chiếc áo mặc bên trong cũng bị xé rách, trông vô cùng thảm hại.

Tóc Đỗ tiên sinh cũng chỉa lung tung, chiếc sơ mi mặc trên người bị rơi một cúc, bộ âu phục thì lộn xộn, trên cánh tay còn có dấu răng cắn. Ngoài Đỗ lão tiên sinh thì sợ rằng không ai có thể nhận ra được anh ta nữa.

Đội trưởng đội bảo vệ hỏi:

- Có cần báo cảnh sát không?

- Báo, báo cảnh sát.

Bà kia hô to:

- Đồ đĩ thối tha, để cho mọi người thấy cái bộ mặt thật của mày.

Đỗ tiên sinh vội nói:

- Không cần, không cần.

Cô nhóc kia hô lên:

- Đừng để tao thấy mày nữa, tao thấy lần nào tao đánh lần ấy.

Hạ Tri Vũ vừa khóc vừa nói:

- Tôi đâu có biết các người.

Lúc này, một người đàn ông trung niên tuổi tầm bốn mươi vội vã chạy tới, đi đến bên người Hạ Tri Vũ. Hạ Tri Vũ nhào qua, khóc nói:

- Cha nuôi, bọn họ đánh con.

Cha nuôi? Vu Minh choáng váng, dựa theo phán đoán bước đầu của hắn với Hạ Tri Vũ thì Hạ Tri Vũ không cần phải nhận cha nuôi gì.

Cô nhóc vừa nhảy vừa hô:

- Cha.

Bà kia lại lao lên:

- A cái đồ khốn này, dám làm thế trước mặt con gái, tôi liều mạng với ông.

Người trung niên vội hô:

- Hiểu nhầm, hiểu nhầm rồi.

- Vu Minh.

Đỗ tiên sinh đi tới cạnh Vu Minh, hỏi:

- Cậu ở một bên xem trò có cảm thấy thế là không phúc hậu không?

Vu Minh cười:

- Ngài không đứng xem trò, kết quả không phải như vậy sao? Còn làm hại cả bản thân.

Đỗ tiên sinh không nói gì. Vu Minh nói rất đúng, anh ta với Lưu Mãng không chỉ không bảo vệ được Hạ Tri Vũ, còn liên lụy cả bản thân.

Vu Minh nói:

- Giờ thì tôi đã biết tại sao Hải Na lại muốn học võ rồi.

Phải nói rằng tinh thần chiến đấu của các bà vợ là cấp S, nhưng năng lực chiến đấu lại là cấp D, nếu là Hải Na thì đã đánh bay tất cả rồi. Cho dù đầu bếp với khách cùng xông lên thì cô ta cũng có thể quật ngã toàn bộ, từ đó thuận lợi đạt được mục tiêu trong chiến lược của mình. Mục đích cuối cùng của luyện võ chính là dùng nắm đấm đánh tình nhân, dùng chân đánh vợ bé.

Đỗ tiên sinh nhìn trò hỗn loạn này, nói:

- Tôi vẫn cho rằng Hạ Tri Vũ có người chống cho, không cần phải nhận cha nuôi gì, không ngờ lại là như vậy.

Một người đàn ông mà phát biểu như vậy thì rất là bình thường, nhưng dường như những lời này không phù hợp với thân phận Đỗ tiên sinh cho lắm. Vu Minh nhìn Đỗ tiên sinh.

- Hình như là kết thúc rồi.

Vu Minh trượt điện thoại từ bàn tay vào tay áo, sau đó đút tay vào túi quần, lại thả di động vào trong túi, rồi ấn tắt chức năng quay phim.

Kết thúc rồi, bởi vì cảnh sát đến. Bảo vệ không báo cảnh sát, nhưng khách hàng gọi. Đừng tưởng rằng xem trò hay mà không bị sao. Cửa thành cháy, vạ đến cá dưới ao, ít nhất có ba đồng chí quần chúng bị kéo rách quần áo, còn cả một quý phu nhân bị kéo ngã xuống nữa. Mọi người tới đây vốn là để thưởng thức mỹ thực và cảnh vật, có ai ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.

Nhưng cảnh sát không dẫn người đi, bởi vì hai bên dường như không muốn làm lớn chuyện. Cảnh sát biết đây là trận chiến giữa cha nuôi với con gái nuôi với gia đình, thế là nghiêm túc phê bình người đàn ông trung niên kia, nhấn mạnh vào chuyện pháp luật bảo vệ phụ nữ. Sau đó cảnh sát yêu cầu hai bên phải bồi thường tổn thất cho nhà hàng và khách hàng. Người trung niên đồng ý toàn bộ, như thế cảnh sát mới đi.

Người đàn ông trung niên giải thích nguyên nhân cho mọi người. Thì ra người này năm xưa từng làm thầy thuốc nhà vườn, từng đỡ đẻ cho mẹ của Hạ Tri Vũ, sau đó xảy ra chuyện khó sinh, cuối cùng cũng giải quyết thuận lợi. Cha của Hạ Tri Vũ rất cảm kích, vì thế ông ta liền trở thành cha nuôi của Hạ Tri Vũ. Nhưng thời đại đổi thay, giờ đây con gái nuôi thường bị cha nuôi nuôi tới tận giường, cho nên mới gây ra hiểu nhầm như vậy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »